Chương 167: Chương 167: Sư phụ, ngươi biết Lục Trường Sinh không?

Quyển 3: Học phủ Tấn quốc

Tô Trường Ngự ngẩn ra.

Vì nhắc tới thuật luyện thể này.

Hắn liền nhớ tới quyển bí tịch kia.

Thái Cổ Thần Ma Luyện Thể Quyết.

"Quyển bí tịch đó luyện được thật?"

Tô Trường Ngự kinh ngạc.

Quyển bí tịch đó, thuần túy là mua ở đống hàng bán bày dưới đất thôi.

Loại bí tịch này mà cũng luyện được?

Hơn nữa còn luyện ra mạnh tới như vậy?

Trong đầu Tô Trường Ngự không khỏi hiện lên một động tác.

Đúng, chính là động tác đó.

Tô Trường Ngự giật mình kinh hãi.

Tiểu sư đệ này, chỉ nhìn vào vết kiếm của hắn, mà có thể một sinh hai, hai sinh ba, diễn hóa ra vô số kiếm chiêu, hắn chấp nhận.

Có lẽ tiểu sư đệ là thiên tài tuyệt thế thật sự, có ngộ tính cao như vậy là bình thường.

Nhưng mà, một quyển bí tịch hàng vỉa hè mà cũng học được? Thì có hơi khác thường.

Thật sự là vượt khỏi lẽ thường.

Chuyện trước ít nhiều gì cũng có chút căn cứ, ít nhất ngươi có vết kiếm để làm căn cứ, diễn hóa ra nhiều thứ khác.

Nhưng còn cái này của ngươi, hoàn toàn là bịa đặt ra à?

Cái này của ngươi là ngộ tính đó hả?

Ngươi đây là... Ngươi đây là...

Tô Trường Ngự không biết nên nói gì.

Lúc này, cả mọi người trong tông môn tất đều nhìn Tô Trường Ngự chằm chằm, ngay cả Tiêu Mộ Tuyết cũng vậy.

Vì luyện thể quyết Diệp Bình tu luyện này, tuyệt đối không phải là chuyện đùa, nếu là cao nhân đắc đạo truyền thụ cho Diệp Bình, Tiêu Mộ Tuyết sẽ không cảm thấy có gì ngạc nhiên, nhưng đây lại là Tô Trường Ngự truyền cho Diệp Bình.

Nàng có chết cũng không tin.

"Ta cũng muốn đi ngộ thiên địa đại đạo, nếu không có chuyện gì, vậy ta đi trước."

Tô Trường Ngự mở miệng, hắn muốn bỏ chạy khỏi đây, chuyện này kiểu gì cũng khó mà giải thích rõ được.

"Trường Ngự, sư phụ cùng đi cảm ngộ đại đạo với con."

Thái Hoa đạo nhân vội đi theo.

"Đại sư huynh, chúng ta cũng đi."

Mấy tên sư đệ cũng rối rít đòi đi theo, ngay cả Tiêu Mộ Tuyết cũng vội đi theo.

Thuật luyện thể của Diệp Bình kinh khủng quá, nàng muốn đi hỏi kết quả sau cùng của nó.

Mọi người đều rời đi.

Sau núi Thanh Vân, chỉ còn lại ba người Diệp Bình.

Đại Húc vẫn còn trợn mắt há mồm nhìn Diệp Bình.

Diệp Bình trước mặt hắn, chẳng khác gì một ngọn kim đăng.

Trong mắt yêu ma oan hồn tà tu, người có khí huyết hùng hậu như này là vô cùng nổi bật.

Chính là vật đại bổ.

Nhưng nếu khí huyết mạnh hơn, vậy thì sẽ khác, tà ma sẽ không dám đến gần.

Lần thứ hai nhìn về phía Diệp Bình.

Đại Húc nhìn thấy một vầng thái dương.

Không sai, chính là một vầng thái dương, khí huyết của Diệp Bình, khiến Đại Húc như nhìn thấy mặt trời.

Nếu nuốt chửng Diệp Bình.

A.

Đầu Đại Húc lại bắt đầu đau đớn, hắn vội không dám nghĩ nữa, sợ bị đưa tới cắn trả.

Nhưng Đại Húc biết, với thực lực của Diệp Bình hôm nay, ngoài tà ma đạt tới cảnh giới Nguyên Anh như mình thì mới dám hơi rục rịch, còn tà tu Kim Đan cảnh mà đụng phải Diệp Bình thì chẳng khác nào gặp con đường chết.

Hạ Thanh Mặc hoàn toàn không nói nổi một lời.

Hai mươi bốn tuổi có khí huyết hỏa lò, giờ lại còn ngưng tụ ra khí huyết chân long.

Đại Hạ vương triều, có Long Đạo Cổ Kinh, chuyên tu luyện long đạo đế thuật, rất ít người tu luyện ngưng tụ ra được khí huyết chân long, ai trong số đó cũng được đập vào người không biết bao nhiêu là thiên tài địa bảo.

Từ nhỏ đã được ngâm trong dược trì vô thượng, thậm chí Đại Hạ vương triều còn phái tuyệt thế cao thủ đi giết giao long, lấy máu giao long để tạo nên thân thể vô địch cho bọn họ.

Thế mà Diệp Bình, chỉ bằng sức lực của bản thân, đã ngưng tụ ra khí huyết chân long, đây... Đúng là đã khủng bố đến trình độ cao nhất.

Cùng lúc này.

Thanh Vân đại điện.

Thái Hoa đạo nhân, Tô Trường Ngự, Hứa Lạc Trần, Vương Trác Vũ, Tiêu Mộ Tuyết đều tụ tập ở đây.

Ai nấy đều nhìn Tô Trường Ngự.

Bọn họ không nói gì, nhưng Tô Trường Ngự biết ý của họ.

"Mọi người đừng nhìn ta như vậy, ta nói có thể đó, nhưng mà tin hay không thì tùy mọi người."

Tô Trường Ngự thấy hơi khó chịu, vì hắn không biết mình có đoán đúng hay không.

"Trường Ngự, con mau nói rõ ra xem."

Thái Hoa đạo nhân tò mò nhất.

Không chỉ ông, mọi người đều rất tò mò.

Diệp Bình là thiên tài, đây là chuyện mọi người đều biết, nhưng thiên tài cũng phải có giới hạn chứ?

Vạch đại ra một vết kiếm, ngươi có thể lĩnh ngộ ra, ít nhất cũng có căn cứ là vết kiếm của Tô Trường Ngự, dù gì là một kiếm tu, ngươi có thể lĩnh ngộ ra tuyệt thế kiếm pháp từ kiếm pháp cơ sở, dù khả năng đó là rất nhỏ, nhưng ít nhất vẫn là có.

Nhưng mà cái đồ chơi thuật luyện thể này, cả tông môn có ai biết đâu?

Nên bọn họ thật sự tò mò, rốt cuộc Tô Trường Ngự đã làm cái gì, hay đã cho Diệp Bình công pháp gì, mà làm Diệp Bình trở nên mạnh như vậy.

"Sư phụ, chuyện này chắc người cũng nhớ, người còn nhớ lần đầu tiên xuống núi chúng ta bán tranh tiểu sư đệ vẽ không? Sau đó đi mua không ít bí tịch đó nhớ không?"

Tô Trường Ngự mở miệng.

"Bí tịch? À, ngươi nói là cái chợ bán tâm pháp đó hả?"

Thái Hoa đạo nhân nhớ ra.

Chuyện chính mọi người quan tâm đột nhiên thay đổi.

"Bán tranh vẽ? Tranh vẽ gì?"

"Vẽ cái gì?"

"Tranh tiểu sư đệ vẽ á?"

Ai nấy ngơ ngác, Thái Hoa đạo nhân, Tô Trường Ngự, và Hứa Lạc Trần đều ngơ ra.

Lỡ miệng rồi!

"Đừng có nói chen, nghe điểm chính."

Tiêu Mộ Tuyết cắt ngang.

Nàng không quan tâm bán tranh vẽ gì đó, chuyện nàng quan tâm nhất bây giờ là, Diệp Bình đã tu luyện tâm pháp gì.

"Ừ, thì lúc ấy sư phụ mua không ít bí tịch tâm pháp, trong đó có một quyển gọi là, Thái Cổ Thần Ma Luyện Thể Quyết, lúc đó ta mới vừa biết tiểu sư đệ là thiên tài thôi, ta nghĩ chút kiếm thuật này của ta, không chống đỡ dạy nổi tiểu sư đệ được bao lâu cả."

"Nên mới đưa luyện thể quyết đó cho hắn, nếu, ta không để ý, hiểu sai ý của tiểu sư đệ, nên tâm pháp đệ ấy đang tu luyện bây giờ, chính là quyển Thái Cổ Thần Ma Luyện Thể Quyết kia."

Tô Trường Ngự nói.

Cả đại điện liền im phăng phắc.

Bọn họ đều biết, chợ tâm pháp là cái chỗ nào, mua đồ ở đó, mà cũng học ra được sao?

Thế này không phải là hù dọa người sao?

"Trường Ngự, con chắc chắn không nói đùa?"

Thái Hoa đạo nhân không khỏi nuốt nước miếng một cái, chuyện này ông có nhớ, nhưng nếu Diệp Bình chỉ dựa vào một quyển hàng vỉa hè mà tu luyện tới trình độ này, vậy chẳng phải là quá nghịch thiên sao?

"Còn quyển tâm pháp đó ở đây không? Đưa ta xem!"

Tiêu Mộ Tuyết nói.

Nhưng Tô Trường Ngự lắc đầu.

"Ta ném tâm pháp đó đi từ lâu rồi. Ta cũng đã coi qua quyển tâm pháp đó, tuyệt đối không thể là tuyệt thế tâm pháp gì cả, trong đó chỉ có mấy hình vẽ, để ta biểu diễn lại cho mọi người xem."

Tô Trường Ngự đã ném Thái Cổ Thần Ma Luyện Thể Quyết từ lâu, vì thứ đồ chơi đó cơ bản là chả có tác dụng gì, còn là đồ mua vỉa hè, ai mà thèm quan tâm thứ tâm pháp như thế?

Nói xong, Tô Trường Ngự bắt đầu biểu diễn lại những tư thế trong Thái Cổ Thần Ma Luyện Thể Quyết, số tư thế không nhiều, hắn đều đã thuộc lòng cả, lúc đầu tưởng là để làm gia tăng nhan sắc, sau đó phát hiện ra không phải, nên ném đi.

Tô Trường Ngự nhanh chóng biểu diễn xong, Tiêu Mộ Tuyết khẽ cau mày.

Dù những tư thế này rất quái dị, nhưng không có một tác dụng nào, không có "Thế" nào ở trong ấy cả, cơ bản không thể gọi là công pháp, thuần túy chỉ là mấy động tác hơi kì quái một tí mà thôi.

"Đáng tiếc."

Tiêu Mộ Tuyết bật thốt.

Ai nấy càng thêm tò mò, đáng tiếc cái gì?

"Có một số đại năng cổ có tính tình kì quặc, sẽ viết ra một số tâm pháp lung tung, dù ngươi nhìn kiểu gì cũng giống như đồ giả, nhưng thật sự trong ấy lại có ẩn chứa nòng cốt tâm pháp của bọn họ."

"Chỉ những người có duyên, hoặc có điều kiện phù hợp, mới nhìn ra được những điểm đặc biệt ở trong đó, điểm chính lại không nằm ở trong nội dung của tâm pháp, có lẽ sư phụ đã mua được một quyển tâm pháp tuyệt thế thật sự như thế."

"Tâm pháp ẩn chứa trong sách, không phải nằm trong nội dung của nó, hơn nữa chỉ có người có duyên mới lĩnh ngộ ra được, có lẽ tiểu sư đệ chính là người đó, dưới cơ duyên xảo hợp học được tâm pháp tuyệt thế."

Tiêu Mộ Tuyết nói, nàng có kiến thức rộng, nói ra một khả năng.

Mọi người không khỏi tặc lưỡi.

Thái Hoa đạo nhân kích động.

Đời này của ông vận may rất kém, không ngờ có một ngày, lại nhặt được bảo vật.

"Vậy nói cho đúng là, trong lúc trời xui đất khiến, sư phụ coi như cũng đã giúp Diệp Bình học được bản lãnh thật sự? Vậy thì, ta cũng không làm nhục cái thân phận này."

Lý do làm Thái Hoa đạo nhân kích động nhất không phải là nhặt được tâm pháp, mà là coi như gián tiếp dạy được cho Diệp Bình tâm pháp tuyệt thế.

Mấy ngày nay, ông khá là áy náy, vì cứ mãi lừa gạt Diệp Bình, đổi thành ai cũng không thấy thoải mái được.

Nhưng bây giờ thì đã khác. Nếu quả thật là như Tiêu Mộ Tuyết nói, thì dù là trời xui đất khiến, hay là cơ duyên xảo hợp, Diệp Bình cũng đã thật sự học được tuyệt thế truyền thừa, nếu vậy, coi như ông cũng không thẹn với hai chữ sư tôn.

"Có lẽ là vậy, nhưng cũng không chắc chắn."

Tiêu Mộ Tuyết uống một hớp rượu, dù nàng nói thế, nhưng trong lòng đã đoán chắc chính là như vậy, vì ngoài khả năng này ra, nàng không còn nghĩ ra được khả năng nào khác.

Chứ không lẽ chỉ là một thứ đồ vỉa hè mà có thể làm người ta lĩnh ngộ ra tuyệt thế truyền thừa được hay sao?

Tắm rồi đi ngủ thôi, không nhìn trời nữa.

"Ai, tiếc thật."

Tô Trường Ngự mở miệng, trong lòng tự nhiên thấy chua chua, từng cầm trong tay một quyển tuyệt thế tâm pháp, thế mà mình không biết quý trọng nó xứng đáng.

"Sư phụ, mớ tâm pháp người mua đó còn không? Để ở đâu?"

Trần Linh Nhu không nhịn được lên tiếng hỏi, nàng muốn xem những quyển tâm pháp còn lại, không chừng lại nhặt được bảo thì sao.

"Ở trong Tàng Kinh Các."

Thái Hoa đạo nhân tùy tiện đáp, đáp xong ông quay phắt qua nhìn Trần Linh Nhu, nghiêm túc nói.

"Con xem thì xem, không được luyện thử."

Thái Hoa đạo nhân vội vàng dặn. Tuy Diệp Bình từ đó lấy được tuyệt thế truyền thừa, nhưng vấn đề là đâu phải ai cũng là Diệp Bình đâu?

Lấy được tuyệt thế truyền thừa, chủ yếu là vì Diệp Bình là thiên tài.

Còn Trần Linh Nhu?

Thái Hoa đạo nhân lười chẳng muốn nói.

"Con chỉ coi thôi, không luyện lung tung đâu."

Trần Linh Nhu cười khẽ, rời đi như một làn khói.

Thấy Trần Linh Nhu rời đi, đám Hứa Lạc Trần cũng trở nên chộn rộn, tuy bảo tìm ra quyển tuyệt thế tâm pháp thứ hai là rất khó, nhưng mà không thử làm sao biết được?

Thử hỏi, ai mà không muốn có tuyệt thế truyền thừa?

"Sư phụ, bọn con còn có việc, đi về trước."

"Con cũng về."

"Sư phụ, gặp lại sau."

Những đệ tử còn lại rối rít thi nhau rời đi, đều chạy tới Tàng Kinh Các.

Trong đại điện chỉ còn Tiêu Mộ Tuyết, Tô Trường Ngự và Thái Hoa đạo nhân.

Tiêu Mộ Tuyết quay qua nhìn Tô Trường Ngự, bình tĩnh nói.

"Ngươi còn việc gì không? Không thì mau đi đi, ta có việc muốn nói với sư phụ."

Tiêu Mộ Tuyết nói, giọng rất tùy tiện.

Tô Trường Ngự lạnh nhạt đáp trả.

"Người bảo ta đi thì ta phải đi? Người coi ta là ai? Kiếm tu vớ vẩn hả?"

Tô Trường Ngự luôn không hợp được với Tiêu Mộ Tuyết.

"Bảo cút thì cút đi, còn giả ra vẻ với người mình cái gì, mau đi về nghĩ cách giải quyết cái kiếm ý kia đi."

Thái Hoa đạo nhân mở miệng, ông nhìn ra được Tiêu Mộ Tuyết có chuyện tìm mình, liền đẩy Tô Trường Ngự đi, thúc hắn đi cho lẹ.

Bị sư phụ đuổi, Tô Trường Ngự không cãi nữa, đứng dậy bỏ đi, lúc đầu định về phòng, sau đó suy nghĩ, lại đi Tàng Kinh Các.

Thế là, trong đại điện, chỉ còn lại Thái Hoa đạo nhân và Tiêu Mộ Tuyết.

Ực ực ực ực.

Tiêu Mộ Tuyết dốc hồ lô lên ực mấy hơi, Thái Hoa đạo nhân không khỏi cau mày, cũng định trách một câu, nhưng cuối cùng lại thôi.

"Mộ Tuyết, có chuyện gì?"

Thái Hoa đạo nhân có chút tức giận nhìn Tiêu Mộ Tuyết.

Thật ra Thái Hoa đạo nhân rất tò mò về Tiêu Mộ Tuyết, vì đệ tử của ông, Tô Trường Ngự, Hứa Lạc Trần, đều là cô nhi, tình cờ được ông nhặt về.

Nhưng Tiêu Mộ Tuyết thì không, nàng là chủ động tới bái sư.

Nói thật, lần đầu tiên thấy Tiêu Mộ Tuyết, Thái Hoa đạo nhân rất khiếp sợ, lúc đó còn tưởng Tiêu Mộ Tuyết là người theo đuổi Tô Trường Ngự, sau đó mới biết Tiêu Mộ Tuyết chẳng có cảm tình gì với Tô Trường Ngự.

Tại sao thu Tiêu Mộ Tuyết làm đồ đệ, chủ yếu là vì, Tiêu Mộ Tuyết chẳng những tự cấp tự túc, thỉnh thoảng xuống núi còn mang ít ngân lượng về cho tông môn, nên Thái Hoa đạo nhân vẫn mở một con mắt nhắm một con mắt với Tiêu Mộ Tuyết.

"Sư phụ, ta hỏi người chuyện này, người nhất định không được gạt ta."

Tiêu Mộ Tuyết nói, giọng rất tùy ý.

"Chuyện gì?"

Thái Hoa đạo nhân có chút hiếu kỳ.

"Chừng hai mươi năm trước, trên thiên hạ xảy ra mấy chuyện lớn, Đông Hải ra chân long, Đại Càn ra hoàng giả, núi Trường Sinh dựng tiên, Thanh Châu lộ cực quang, và cả chuyện sáu bảy mươi ngàn người của Lung Linh Cổ Địa chỉ trong một đêm bị toàn diệt, ngài có biết những chuyện này không?"

Tiêu Mộ Tuyết từ từ nói, mắt nhìn Thái Hoa đạo nhân chăm chú.

Nét mặt Tiêu Mộ Tuyết rất hờ hững.

Ánh mắt Thái Hoa đạo nhân trở nên quái dị, vẻ ‘ngươi đang nói cái quỷ gì thế’.

"Mộ Tuyết, nghe sư phụ khuyên một câu, sau này không có gì thì đừng đi theo Tiểu sư muội con coi sách linh tinh nữa, con nói lung tung gì thế, Đông Hải ra chân long? Đại Càn ra hoàng giả gì hả?"

Thái Hoa đạo nhân tự nhiên cảm thấy hơi kì dị.

Ngươi diễn kịch cũng diễn nhanh quá đi? Có thể từ từ chậm tí được không?

Ực ực ực ực.

Nét mặt Tiêu Mộ Tuyết không hề thay đổi, lại dốc rượu vào miệng, nói với Thái Hoa đạo nhân.

"Vậy, hai mươi bảy năm trước, chuyện thập hoàng tử (hoàng tử thứ mười) của Đại Hạ vương triều mất tích, ngài hẳn là biết chứ?"

Giọng Tiêu Mộ Tuyết rất bình tĩnh.

Ánh mắt nàng càng bình tĩnh hơn.

Thái Hoa đạo nhân thoáng vẻ cổ quái.

"Ngươi có ý gì?"

Ông biết chuyện thập hoàng tử Đại Hạ mất tích, chuyện ấy cả Tấn quốc ai mà không biết?

Chuyện đó, lúc ấy lan truyền khắp mười nước, ai cũng lo tự bảo vệ mình, đâu đâu cũng có Long Vệ Quân của Đại Hạ, bí mật lục soát khắp nơi, nhưng cuối cùng vẫn không tìm được thập hoàng tử.

Có tin đồn thật ra thập hoàng tử đã bị người ta bóp chết, nhưng Đại Hạ vương triều muốn che giấu tai mắt người khác, nên mới làm cho người trong thiên hạ tưởng là thập hoàng tử chưa chết, chỉ bị lưu lạc vào phàm tục mà thôi.

"Sư phụ, nếu ta nói... đại đồ nhi của người, có thể là thập hoàng tử bị lưu lạc của Đại Hạ vương triều... Người có tin không?"

Tiêu Mộ Tuyết hỏi, mắt nhìn chằm chằm Thái Hoa đạo nhân.

"Tin!"

"Sư phụ tin. Ngoài tu vi phế vật, tư chất hơi thiếu sót, và thích giả trâu bò, thì Trường Ngự không còn khuyết điểm nào khác, nhất là khí chất, vẻ ngoài và khí chất của Trường Ngự, thiên hạ không ai so sánh được."

"Đừng nói nó là thập hoàng tử, ngươi nói nó là đế vương khai quốc Đại Hạ chuyển thế ta cũng tin, Mộ Tuyết, hay ngươi liên lạc với người của Đại Hạ vương triều, nói Trường Ngự là thập hoàng tử, nếu Đại Hạ nhận nhi tử này, thì chúng ta cũng không còn phải ở lại nơi nhỏ hẹp này nữa! Chúng ta sẽ trở thành hoàng thân quốc thích."

Thái Hoa đạo cực kỳ nghiêm túc nói.

Nhưng Tiêu Mộ Tuyết nghe ra, ông đang trào phúng ngược lại nàng.

Đúng thế, Thái Hoa đạo nhân đang trào phúng ngược lại.

Tô Trường Ngự?

Thập hoàng tử lưu lạc của Đại Hạ?

Ha.

Ngoài tướng mạo, Tô Trường Ngự có gì giống một hoàng tử?

Rồng sinh rồng, phượng sinh phượng.

Nhi tử hoàng đế Đại Hạ sinh ra, dù là phế vật, ít nhất cũng không phế tới cỡ ấy!

Cùng là một loại kiếm pháp như nhau, Diệp Bình người ta một ngày đã thành đại viên mãn, còn Tô Trường Ngự tới bây giờ vẫn chỉ nắm được có mấy chiêu.

Nói Diệp Bình là Đại Hạ thập hoàng tử, Thái Hoa đạo nhân còn tin.

Nếu bảo Tô Trường Ngự là Đại Hạ thập hoàng tử, vậy ta chịu uất ức một chút, ta làm Cửu hoàng tử thôi được không?

"Sao ngươi lại có suy nghĩ như vậy?"

Thái Hoa đạo nhân có chút tức giận hỏi.

"Tiểu sư muội nói, nàng không tiện đi hỏi, nên nhờ ta hỏi dùm."

Tiêu Mộ Tuyết rất tùy ý đáp.

Nghe vậy, Thái Hoa đạo nhân càng giận.

"Linh Nhu nói?"

"Hừ, con bé này, thường ngày không chịu luyện công đàng hoàng, chỉ biết xem ba cái sách vớ vẩn."

"Tí nữa ta sẽ bảo Tiểu sư muội ngươi đốt hết đống sách vớ vẩn kia đi. Các ngươi là thường ngày nhàn rỗi quá, cứ muốn chim sẻ hóa phượng hoàng, không phải chỉ là một cô nhi hay sao, còn có chuyện cũ gì chứ!"

Thái Hoa đạo nhân tức giận mắng.

Sau đó tiếp tục nói.

"Hai mươi bảy năm trước, hai cường giả Nguyên Thần cảnh của Tấn quốc và Khánh quốc đại khai sát giới, không kịp thu tay, đánh xuyên qua Bắc Uyên đại hải, khiến Tấn quốc bị lụt bảy phần mười, bao nhiêu là người chết oan chết uổng, vợ con ly tán."

"Đám con nít trở thành cô nhi như Trường Ngự ở Bạch Vân cổ thành, túm một cái là được cả một đống."

Thái Hoa đạo nhân nói lại chuyện cũ vì sao Tô Trường Ngự là cô nhi, để Tiêu Mộ Tuyết khỏi bị trúng độc quá sâu nữa.

"Ra vậy, tiếc thật, còn tưởng được ôm đùi Đại Hạ vương triều, ai."

"Ực ực ực ực."

"Thế thì thôi, sư phụ, mấy ngày nữa có lẽ ta lại phải đi ra ngoài, người phát triển tông môn cho tốt nhé, hy vọng lúc trở lại, sẽ có tiến bộ."

Biết được câu trả lời rồi, Tiêu Mộ Tuyết càng thêm tùy tiện, vừa uống rượu vừa rời khỏi đại điện.

Đợi Tiêu Mộ Tuyết đi rồi.

Thái Hoa đạo nhân chìm vào trầm tư.

Một lát sau, ông lẩm lẩm bẩm.

"Không biết, mạo nhận làm hoàng tử của Đại Hạ vương triều, có phải tử tội không ta?"

Ông suy tư.

Nháy mắt, đã đến đêm khuya.

Trong đại điện, Thái Hoa đạo nhân đang vạch kế hoạch để phát triển Thanh Vân Đạo Tông.

Chợt có tiếng Tô Trường Ngự vang lên.

"Sư phụ, đã ngủ chưa?"

"Vào đi."

Thái Hoa đạo nhân dừng bút, nhìn Tô Trường Ngự ngoài cửa, bảo hắn đi vào.

Tô Trường Ngự đi vào trong đại điện.

Bước chân hắn đều đặn, mày hơi nhíu, đi tới trước mặt Thái Hoa đạo nhân.

"Sư phụ, ta tới hỏi chuyện."

Tô Trường Ngự hạ thấp giọng, tỏ vẻ thần bí.

"Chuyện gì?"

"Sư phụ, người biết Lục Trường Sinh không?"

Tô Trường Ngự hỏi với vẻ tò mò.

Hả?

Lục Trường Sinh?

Thái Hoa đạo nhân sửng sốt.

Ai thế?

Nổi tiếng lắm à?

Cảm nhận được Thái Hoa đạo nhân nghi ngờ, Tô Trường Ngự nói.

"Tiểu sư muội nói ta rất giống một người tên là Lục Trường Sinh, ta không hỏi nàng Lục Trường Sinh là ai, nàng cũng không nói đó là ai, nên ta tới hỏi ngài, coi ngài có biết hay không."

Tô Trường Ngự giải thích.

Thái Hoa đạo nhân nổi giận, bỏ đi ra cửa.

"Sư phụ, người đi đâu?"

Tô Trường Ngự hỏi.

"Đốt sách." =))

Thái Hoa đạo nhân thở phì phò.

Cứ như thế.

Năm ngày liền.

Trong năm ngày đó.

Diệp Bình ở Thanh Vân Đạo Tông rất vui vẻ, hôm nào cũng đi ngộ kiếm đạo, xem sách, thuận tiện chỉ điểm Cổ Kiếm Tiên.

Thái Hoa đạo nhân như muốn lật cả Thanh Vân Đạo Tông lên mà chỉnh đốn, chủ động bảo Đại Húc và Hạ Thanh Mặc tới giúp. Đại Húc bận trước bận sau dọn này dọn kia, tỏ ra vô cùng chăm chỉ, Hạ Thanh Mặc cũng bỏ không ít sức lực, đi trả giá, giúp Thái Hoa đạo nhân tiết kiệm được không ít ngân lượng.

Hành động của hai người đã giành được nhiều thiện cảm của người Thanh Vân Đạo Tông.

Quan hệ hai bên cũng được kéo gần lại không ít.

Tấn quốc.

Hoàng Phủ Thiên Long vẫn ở trong Tấn quốc, một mực chờ Diệp Bình, nhưng mọi người đều biết, chắc chắn Diệp Bình sẽ không xuất hiện, thậm chí bọn họ còn cho rằng, đó chẳng qua chỉ là lời nói dối của Tấn quốc Học Phủ mà thôi.

Nhưng ngay hôm sau.

Chợt.

Có tiếng vó ngựa chỉnh tề vang lên.

Điếc tai nhức óc, như núi hồng sóng dậy, phá vỡ sự yên tĩnh của Bạch Vân cổ thành.

Cả vạn thiết kỵ xuất hiện.

Đi vào Bạch Vân cổ thành.

Chapter
1 Chương 1: Mặc dù là lừa gạt, cũng muốn hắn ở lại tông môn đủ một năm
2 Chương 2: Ta là Diệp Bình, Bình trong bình thường không có gì lạ
3 Chương 3: Vị Đại sư huynh này nhất định là cao nhân
4 Chương 4: Bái sư
5 Chương 5: Đêm khuya ở Thanh Vân Đạo tông
6 Chương 6: Kiếm đạo là gì?
7 Chương 7: Một cọng cỏ chém hết mặt trời mặt trăng và ngôi sao
8 Chương 8: Hắn? Một tên củi mục kiếm đạo
9 Chương 9: Lĩnh ngộ kiếm pháp ra sao?
10 Chương 10: Triển lộ kiếm pháp, Tô Trường Ngự kinh sợ
11 Chương 11: Người nói dối phải nuốt một ngàn cây kim
12 Chương 12: Thanh Vân Đạo Tông ta ra rồng!
13 Chương 13: Nguy cơ của Thanh Vân Đạo Tông tới
14 Chương 14: Là bảy mươi đồng tiền
15 Chương 15: Ba cảnh giới kiếm đạo vô thượng và kiếm ý vô cùng
16 Chương 16: Ngươi biết vẽ
17 Chương 17: Kiếm pháp hoàn chỉnh, cầm cố gia sản
18 Chương 18: Nói không chừng một tông môn nào đó có một thiên tài kiếm đạo vô thượng
19 Chương 19: Đồ Chơi này mà cũng bán được?
20 Chương 20: Một chữ ngàn vàng? Thái Hoa đạo nhân và Tô Trường Ngự chấn kinh
21 Chương 21: Bán với giá trên trời
22 Chương 22: Bí Nguyên các
23 Chương 23: Đêm khuya, sư nương đập mở cửa phòng ta
24 Chương 24: Thái Cổ Thần Ma Luyện Thể Quyết
25 Chương 25: Ta rất xin lỗi đã sinh ra làm người
26 Chương 26: Thần tàng ma thân, thiên địa rèn luyện
27 Chương 27: Giác ngộ Thần Ma Đồ Thành công, quần tinh ảm đạm
28 Chương 28: Đại đạo tổ ma! Thiên chùy lò sưởi!
29 Chương 29: Nước Hoàng Hà từ trời tuôn xuống, chảy băng ra biển chẳng quay về
30 Chương 30: Tiểu sư đệ, diễn luyện Thiên Hà kiếm pháp một lần sư huynh xem
31 Chương 31: Tứ Quý đạo nhân, học phủ mười nước!
32 Chương 32: Thống lĩnh giám sát sứ Tấn Quốc, chính là người trong bức họa
33 Chương 33: Rất hi vọng có một ngày có thể trông thấy cao nhân kiếm đạo chân chính này
34 Chương 34: Nhị sư huynh tới dạy ngươi luyện đan
35 Chương 35: Đan đạo vô song, không chỉ luyện đan
36 Chương 36: Vạn vật làm tài liệu, tạo hóa luyện đan, đi tới Tàng Kinh Các
37 Chương 37: Vân Vụ sơn mạch, người đi đưa đồ ăn à?
38 Chương 38: Tàng Kinh Các, ba ngàn sáu trăm tiên khiếu diệu pháp
39 Chương 39: Thông suốt phương pháp, tu hành
40 Chương 40: Giác ngộ luyện khí, trước chưa từng có ai sau cũng không ai có, đệ nhất nhân muôn đời
41 Chương 41: Tìm được đường sống trong chỗ chết, thầy trò đều vất vả
42 Chương 42: Dẫn Khí thành công, thông suốt! Chúc Long tiên khiếu!
43 Chương 43: Không sao, ta đi bộ
44 Chương 44: Không sao, ta đi bộ
45 Chương 45: Xin hỏi tiền bối, thế nào là kiếm đạo?
46 Chương 46: Giống như một nho tiên tuyệt thế, nụ cười trên mặt Hứa Lạc Trần
47 Chương 47: Có phải các người nghi Tô tiền bối không phải Giám sát sứ hay không?
48 Chương 48: Nếu ngươi có thể luyện ra, ta sẽ nuốt lò luyện đan
49 Chương 49: Đêm của một người, cô độc và dài dằng dặc
50 Chương 50: Đại sư tỷ, Tiêu Mộ Tuyết
51 Chương 51: Tiểu sư đệ, đẹp không
52 Chương 52: Ba canh giờ, luyện khí tầng một
53 Chương 53: Cái gì? Ngươi còn vẽ tranh cho nhị sư huynh
54 Chương 54: Có phải tiểu sư đệ vẽ cho đệ một bức họa không
55 Chương 55: Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa mà, hu hu hu
56 Chương 56: Không phải chỉ là một bức họa thôi à? Chả lẽ có giá trị liên thành?
57 Chương 57: Bức họa này mà bán được năm vạn lượng hoàng kim, ta sẽ tự tát lệch miệng mình
58 Chương 58: Làm thời gian chậm lại? Ta giúp đệ đi hỏi tam sư huynh
59 Chương 59: Trò đùa gì đây? Làm chậm thời gian? Đệ chờ ta một chút
60 Chương 60: Luyện khí tầng bốn, Phù Đồ Trận
61 Chương 61: Ta muốn báo danh tham gia đại hội kiếm đạo Thanh Châu
62 Chương 62: Sư phụ, không phải người nghĩ con rất yếu chứ
63 Chương 63: Tông môn lánh đời thật sự!
64 Chương 64: Đại Hạ công chúa, mua tranh vẽ
65 Chương 65: Cái gì? Người đã báo danh cho ta tham gia đại hội kiếm đạo Thanh Châu
66 Chương 66: Dù tiểu sư đệ nói cái gì, ngài nói ngược lại là được
67 Chương 67: Không động thì thôi, động liền kinh người
68 Chương 68: Vô Tận Kiếm Đồ, Phá Kiếm thức
69 Chương 69: Thiên Hà kiếm thế, xuống núi
70 Chương 70: Gió nổi Thanh Châu, mạch nước ngầm động mạnh
71 Chương 71: Yêu nghiệt to gan, còn không mau mau hiện hình
72 Chương 72: Mộ quỷ Lâm Hà
73 Chương 73: Ta là đệ tử Thanh Vân, không ham nữ sắc
74 Chương 74: Ngươi bảo một quỷ tu như ta dạy ngươi kinh siêu độ ư
75 Chương 75: Thái Thượng Độ Nhân Kinh, kim quang độ hóa
76 Chương 76: Hù hắn té đái
77 Chương 77: Đại Uy Thiên Long, Đại La pháp chú
78 Chương 78: Lại thông suốt lần nữa, Luyện Khí tầng bảy
79 Chương 79: Thanh Châu Cổ Thành, lập kiếm đài
80 Chương 80: Tiểu đạo mà thôi, chuyện này Tô Trường Ngự tuyệt đối là cao nhân
81 Chương 81: Đường lớn Thanh Châu, bái kiến sư phụ
82 Chương 82: Đây là đi vào hang ổ của các đại lão?
83 Chương 83: Tô tiền bối, ngài tới rồi? Mau cứu chúng ta đi
84 Chương 84: Là ai cho các ngươi lá gan nói ra những lời này?
85 Chương 85: Cái gì gọi là kiếm đạo thật sự
86 Chương 86: Ta đã xuất kiếm
87 Chương 87: Đại Hà chi kiếm từ trời xuống, kiếm reo vang Thanh Châu
88 Chương 88: Thành chủ Thanh Châu, lập kiếm ý
89 Chương 89: Lý Trường Dạ, Vương Minh Hạo đã đến
90 Chương 90: Ngươi muốn trở thành kiếm tiên tuyệt thế được vạn người chiêm ngưỡng?
91 Chương 91: Danh sách quyết đấu xuất hiện
92 Chương 92: Ma Thần giáo
93 Chương 93: Tư Không Kiếm Thiên, Giám Thiên viện
94 Chương 94: Con đường vô địch, đã muốn bắt đầu rồi sao?
95 Chương 95: Lý đạo hữu, ngươi đừng chết nha, ta thật sự không biết tu vi của ngươi kém như vậy
96 Chương 96: Nằm không tiến vào tám vị trí đầu, cả nước chú ý
97 Chương 97: Chắc Chẳng Có Ai Cảm Thấ
98 Chương 98: Cái gì? Đại đồ đệ của ta một ăn mười? Vậy mua nó thua đi!
99 Chương 99: Người này, là tuyệt thế Kiếm Tiên, ắt phải chết!
100 Chương 100: Bố cục của Tư Không Kiếm Thiên, thi đấu bán kết
101 Chương 101: Tô Trường Ngự chiến Tư Không Kiếm Thiên
102 Chương 102: Tất vương tái thế, ngũ oán cổ độc
103 Chương 103: Sư đệ, chạy mau, không cần lo cho ta
104 Chương 104: Ta xin các ngươi, đừng có đuổi hết theo ta
105 Chương 105: Đại ca, ngươi mạnh như vậy, tại sao phải chạy? Câu cá hả?
106 Chương 106: Ta không gọi đây là bán đứng đồng liêu, mà là thay trời hành đạo
107 Chương 107: Đại sư huynh, ta hiểu!
108 Chương 108: Tuyệt thế mãnh nam ra đời
109 Chương 109: Ngươi không cho rằng sẽ xuất hiện một vị cao nhân đắc đạo đó chứ?
110 Chương 110: Kim quang độ hóa Thiên Lôi kiếm, đều chết hết cho gia
111 Chương 111: Kim quang độ hóa tăng lên, Ngụy Lâm bối rối
112 Chương 112: Ngưng tụ kim luân độ hóa!
113 Chương 113: Diệp Bình ngộ đạo, gió mát lại xuất hiện
114 Chương 114: Thái Thượng kim luân độ hóa, Bồ Đề cổ thụ
115 Chương 115: Giám Thiên Viện? Cả vua lẫn dân Tấn quốc đều chấn động!
116 Chương 116: Thanh Vân Đạo tông, ta đã trở về!
117 Chương 117: Mấy ngày này nghỉ ngơi cho tốt, chờ mấy ngày nữa, sư huynh sẽ dạy ngươi trận đạo
118 Chương 118: Đột phá cảnh giới, Học phủ Tấn quốc nổi phong vân
119 Chương 119: Hoàn mỹ luyện khí, trúc cơ thanh liên
120 Chương 120: Diệp Bình đốn ngộ, thiên tài Tấn quốc khóc òa
121 Chương 121: Chương 121: Sức mạnh chúc long, thần ma thân
122 Chương 122: Chương 122: Khí huyết như lô, thân thể như rồng
123 Chương 123: Chương 123: Sư huynh bố trí một trận pháp, xem xem đệ có phá giải được hay không
124 Chương 124: Chương 124: Ta không nghe, ta không nghe, ca phải báo thù cho ta
125 Chương 125: Chương 125: Muội yên tâm, ca sẽ giúp muội báo thù
126 Chương 126: Chương 126: Thái Tử Tấn quốc? Là đồ Tôn của ta?
127 Chương 127: Chương 127: Tấn quốc Học phủ? Ta không đi, ở lại trong tông môn không tốt hơn sao?
128 Chương 128: Chương 128: Trận pháp không gian, Nguyên Ma Bí Cảnh
129 Chương 129: Chương 129: Không Gian Truyền Tống, Nguyên Ma Bí Cảnh
130 Chương 130: Chương 130: Khỉ gió, Nguyên Ma mạnh không hợp thói thường nha
131 Chương 131: Chương 131: Hiểu lầm... Ông nội mi!
132 Chương 132: Chương 132: Phủ chủ, ngươi chơi ta?
133 Chương 133: Chương 133: Kình Phu Kình Phu, toàn trường hoan hô
134 Chương 134: Chương 134: Bắc nồi, nấu nước, luyện đan, bay bay bay!
135 Chương 135: Chương 135: Kiếm tiên hàng đầu từ xưa đến nay
136 Chương 136: Chương 136: Xác định mục tiêu, Thái Cổ Chân Long Quyền
137 Chương 137: Chương 137: Tấn quốc Học Phủ, Tô Trường Ngự thu đồ đệ
138 Chương 138: Chương 138: Mặc Tuyền đạo hữu, ngàn người tụ tập
139 Chương 139: Chương 139: Diệp Bình như rồng, quét ngang tất cả
140 Chương 140: Chương 140: Khí huyết hoả lò, rung động Học Phủ
141 Chương 141: Chương 141: Như Thần Minh! Như người vô địch! Tam Đại đều thất bại!
142 Chương 142: Chương 142: Nếu Diệp Bình là đồ đệ của ta, ta sẽ dẫn đầu học phủ đánh lên mặt trăng!
143 Chương 143: Chương 143: Mỗi người dạy một loại, để hắn tự cảm nhận xem người nào tốt
144 Chương 144: Chương 144: Ngươi cảm thấy kiếm pháp của Lý trưởng lão như thế nào? Diệp Bình: Quá tầm thường!
145 Chương 145: Chương 145: Trọng kiếm vô phong, đại xảo bất công, vách núi ngàn thước, không muốn lại được
146 Chương 146: Chương 146: Kiếm ý vô thượng, Lý Giang bái sư
147 Chương 147: Chương 147: Yêu nghiệt từ Nam quốc, nguy cơ của Tấn quốc
148 Chương 148: Chương 148: Trên thế giới này không có đan nào không độc
149 Chương 149: Chương 149: Thế này cũng luyện ra đan được? Học sinh Tấn quốc khiếp sợ
150 Chương 150: Chương 150: Rung động! Rung động! Là không độc đan có thể thay đổi lịch sử!
151 Chương 151: Chương 151: Năm trăm năm, vượt qua Đại Hạ vương triều
152 Chương 152: Chương 152: Để ta về hỏi sư huynh của ta đã
153 Chương 153: Chương 153: Vương đạo hữu, đã lâu không gặp!
154 Chương 154: Chương 154: Thập công chúa Hạ Thanh Mặc báo đáp
155 Chương 155: Chương 155: Ngươi không biết ngự kiếm thuật? Ân công, ta dạy cho ngươi nhé?
156 Chương 156: Chương 156: Móa nó, đập nhanh lên chút, ta tới cản giúp ngươi
157 Chương 157: Chương 157: Quỷ Vương xuất thế, Kim Cô chú
158 Chương 158: Chương 158: Trở về tông môn! Nộp đan phương! Kế sách của Tấn quốc
159 Chương 159: Chương 159: Đại sư huynh trở về, Nhị sư huynh kiểm tra luyện đan thất bại
160 Chương 160: Chương 160: Đại sư tỷ, Tứ sư huynh, Ngũ sư huynh đều trở về rồi?
161 Chương 161: Chương 161: Tiểu sư đệ, để sư tỷ kiểm tra kỹ cơ thể ngươi
162 Chương 162: Chương 162: Thượng tiên, thượng tiên, ta có một bí mật kinh thiên nói cho ngươi nghe
163 Chương 163: Chương 163: Gia yến, thiên tài vô địch Nam quốc
164 Chương 164: Chương 164: Diệp Bình truyền thụ kiếm pháp, thiên tài Nam quốc trấn áp tất cả
165 Chương 165: Chương 165: Hoàng Phủ Thiên Long, quét ngang tất cả
166 Chương 166: Chương 166: Đại Thần Ma Thể, khí huyết chân long, Cổ Kiếm Tiên ngộ đạo
167 Chương 167: Chương 167: Sư phụ, ngươi biết Lục Trường Sinh không?
168 Chương 168: Chương 168: Đại Hạ Uy Vũ Hầu, kẻ nào quấy nhiễu ta thanh tu
169 Chương 169: Chương 169: Ăn hiếp sư đệ ta, có tính là sai hay không?
170 Chương 170: Chương 170: Thanh Mặc rời đi, Diệp Bình trở về học phủ
171 Chương 171: Chương 171: Diệp Bình trở về, đại chiến xảy ra
172 Chương 172: Chương 172: Diệp Bình như thần, một quyền vô địch
173 Chương 173: Chương 173: Như một vị thần, như một vầng thái dương
174 Chương 174: Chương 174: Thiên tử Đại Hạ, ban cho chức vương cha truyền con nối?
175 Chương 175: Chương 175: Hắn muốn cái gì, thì cho cái đó! Bổn cung là trữ quân Đại Hạ
176 Chương 176: Chương 176: Chủ nhân của ta là Thái tử Đại Hạ, trữ quân Đại Hạ
177 Chương 177: Chương 177: Đề thi đấu mười nước, vây quét Ma Thần Giáo
178 Chương 178: Chương 178: Thập hoàng tử Đại Hạ, ngộ ra kiếm ý tuyệt thế
179 Chương 179: Chương 179: Tô Trường Ngự bày trận?
180 Chương 180: Chương 180: Trời đất, Tô Trường Ngự biết trận pháp thật?
181 Chương 181: Chương 181: Đại Đạo Tam Thiên Bảo Giám
182 Chương 182: Chương 182: Cửu Tử Nhất Sinh Động, thuật bói toán của Thái Hoa đạo nhân
183 Chương 183: Chương 183 Ngụy Quốc Nhất Tuyến Thiên Căm Ghét Bọn Chó Liếm
184 Chương 184: Chương 184 Trần Hồng Phi Ta Và Thanh Liên Cư Sĩ Là Tình Đồng Thủ Túc
185 Chương 185: Chương 185: Thi đấu mười nước bắt đầu! Thiên Tâm ảo cảnh
186 Chương 186: Chương 186: Ma Thần Giáo đánh bất ngờ? Mọi người không phải sợ, đây là ảo trận!
187 Chương 187: Chương 187: Thật sự tàn khốc! Ma Giáo tội đáng chết vạn lần!
188 Chương 188: Chương 188: Truyền tống trận, không đường mà trốn
189 Chương 189: Chương 05 Đêm Khuya Ở Thanh Vân Đạo Tông
190 Chương 190: Chương 06 Kiếm Đạo Là Gì
191 Chương 191: Chương 07 Một Cọng Cỏ Chém Hết Mặt Trời Mặt Trăng Và Ngôi Sao
192 Chương 192: Chương 08 Hắn Một Tên Củi Mục Kiếm Đạo
193 Chương 193: Chương 09 Lĩnh Ngộ Kiếm Pháp Ra Sao
194 Chương 194: 194: Truyền Thừa Kiếm Vương Tô Trường Ngự Lại Phát Bệnh
195 Chương 195: 195: Truyền Thừa Ta Đã Hủy Rồi Một Quả Trứng Hóa Đá
196 Chương 196: 196: Hạ Đế Và Tô Trường Ngự
197 Chương 197: 197: Thiên Y Các Trị Giá Năm Trăm Ngàn Linh Thạch Thượng Phẩm
198 Chương 198: 198: Ải Thứ Hai Thi Đấu Mười Nước Kết Thúc Xông Tới Ải Thứ Ba
199 Chương 199: 199: Văn Kinh Thiên Hạ Văn Thánh Chi Tư Thiên Hạ Rung Động! Văn Nhân Điên Cuồng!
200 Chương 200: 200: Một Triệu Linh Thạch Thượng Phẩm Không Một Trăm Linh Thạch Hạ Phẩm
201 Chương 201: 201: Một Triệu Linh Thạch Thượng Phẩm Không Một Trăm Linh Thạch Hạ Phẩm
202 Chương 202: 202: Trở Về Thanh Vân Đạo Tông Gặp Tô Trường Ngự!
203 Chương 203: 203: Trở Về Thanh Vân Đạo Tông Gặp Tô Trường Ngự!
204 Chương 204: 204: Tiểu Sư Đệ Sư Huynh Lập Cho Đệ Một Chương Trình Huấn Luyện Ma Quỷ 1
205 Chương 205: 205: Tiểu Sư Đệ Sư Huynh Lập Cho Đệ Một Chương Trình Huấn Luyện Ma Quỷ 2
206 Chương 206: 206: Cha Con Nhận Nhau
207 Chương 207: 207: Cha Con Nhận Nhau 2
208 Chương 208: 208: Đứa Bé Trường Ngự Này Thật Là Làm Cho Người Ta Đau Lòng Mà
209 Chương 209: 209: Đứa Bé Trường Ngự Này Thật Là Làm Cho Người Ta Đau Lòng Mà 2
210 Chương 210: 210: Tiểu Sư Đệ Sao Đệ Không Tự Bổ Não Đi
211 Chương 211: 211: Trường Ngự Con Ta Có Tư Chất Đế Vương
212 Chương 212: 212: Trường Ngự Con Ta Có Tư Chất Đế Vương 2
213 Chương 213: 213: Ngươi Thật Nghĩ Rằng Trẫm Không Dám Đổi Trữ Quân
214 Chương 214: 214: Ngươi Thật Nghĩ Rằng Trẫm Không Dám Đổi Trữ Quân 2
215 Chương 215: 215: Tịch Thu Quyền Giám Quốc Của Thái Tử Thái Thượng Huyền Cơ Chỉ Ra Chân Tướng
216 Chương 216: 216: Tịch Thu Quyền Giám Quốc Của Thái Tử Thái Thượng Huyền Cơ Chỉ Ra Chân Tướng 2
217 Chương 217: 217: Diệp Bình Ngộ Đạo Kiếm Tiên Tuyệt Thế! 1
218 Chương 218: 218: Diệp Bình Ngộ Đạo Kiếm Tiên Tuyệt Thế! 2
219 Chương 219: 219: Một Kiếm Phá Vạn Pháp Tiêu Mộ Tuyết Đặc Huấn 1
220 Chương 220: 220: Một Kiếm Phá Vạn Pháp Tiêu Mộ Tuyết Đặc Huấn 2
221 Chương 221: 221: Trường Ngự Ngươi Muốn Biết Phụ Thân Mẫu Thân Ngươi Không
222 Chương 222: 222: Trường Ngự Ngươi Rất Có Thể Là Con Riêng 1
223 Chương 223: 223: Trường Ngự Ngươi Rất Có Thể Là Con Riêng 2
224 Chương 224: 224: Chủ Khảo Khảo Hạch Luyện Đan Là Diệp Bình 1
225 Chương 225: 225: Chủ Khảo Khảo Hạch Luyện Đan Là Diệp Bình 1
226 Chương 226: 226: Ngươi Phải Dùng Cách Thức Nghiêm Khắc Nhất Để Khảo Hạch Sư Huynh Ngươi 1
227 Chương 227: 227: Ngươi Phải Dùng Cách Thức Nghiêm Khắc Nhất Để Khảo Hạch Sư Huynh Ngươi 2
228 Chương 228: 228: Thái Thượng Huyền Cơ Tặng Đồ Cho Tô Trường Ngự
229 Chương 229: 229: Ta Phải Đi Đại Hạ Quốc Đô Để Hỏi Cho Rõ
230 Chương 230: 230: Phượng Hoàng Niết Bàn Đan! 1
231 Chương 231: 231: Phượng Hoàng Niết Bàn Đan! 2
232 Chương 232: 232: Thanh Châu Gặp Khó Trứng Của Thần Linh 1
233 Chương 233: 233: Thanh Châu Gặp Khó Trứng Của Thần Linh 2
234 Chương 234: 234: Đứa Trẻ Của Ta Hoặc Là Vận Khí Nghịch Thiên Hoặc Là Hết Sức Xui Xẻo
235 Chương 235: 235: Tô Trường Ngự Lại Lạc Đường!
236 Chương 236: 236: Người Này Là Sư Phụ Ta Tô Trường Ngự 1
237 Chương 237: 237: Người Này Là Sư Phụ Ta Tô Trường Ngự 2
238 Chương 238: 238: Tại Hạ Lý Trường Thanh Kế Nghiệp Cổ Kiếm Tiên!
239 Chương 239: 239: Không Ngờ Diệp Bình Lại Là Thập Hoàng Tử 1
240 Chương 240: 240: Không Ngờ Diệp Bình Lại Là Thập Hoàng Tử 2
241 Chương 241: 241: Sâm La Cổ Điện Phải Giết Diệp Bình! 1
242 Chương 242: 242: Sâm La Cổ Điện Phải Giết Diệp Bình! 2
243 Chương 243: 243: Tiểu Sư Đệ Sư Huynh Truyền Cho Ngươi Một Môn Đại Đạo Vô Thượng
244 Chương 244: 244: Thiên Đạo Tế Đàn Tô Trường Ngự Sắp Tới Đại Càn
245 Chương 245: 245: Thiên Tử Đại Càn Là Cậu Ruột Của Đại Hạ Thập Hoàng Tử 1
246 Chương 246: 246: Thiên Tử Đại Càn Là Cậu Ruột Của Đại Hạ Thập Hoàng Tử 2
247 Chương 247: 247: Hoàng Thái Tôn Đại Càn Dám Coi Thường Tô Mỗ Ta 1
248 Chương 248: 248: Hoàng Thái Tôn Đại Càn Dám Coi Thường Tô Mỗ Ta 2
249 Chương 249: 249: Ta Muốn Cho Tô Trường Ngự Biết Thế Nào Gọi Là Hoàng Thái Tôn
250 Chương 250: 250: Con Tên Là Trường Ngự Gọi Ta Là Nhu Vân Cô Cô 1
251 Chương 251: 251: Con Tên Là Trường Ngự Gọi Ta Là Nhu Vân Cô Cô 2
252 Chương 252: 252: Hoàng! Không! Thể! Nhục! Cái Gì Nó Là Đứa Con Mồ Côi Của Muội Muội Ta 1
253 Chương 253: 253: Hoàng! Không! Thể! Nhục! Cái Gì Nó Là Đứa Con Mồ Côi Của Muội Muội Ta 2
254 Chương 254: 254: Bây Giờ Hoàng Gia Gia Sẽ Dạy Ngươi Cách Làm Người Cho Tốt 1
255 Chương 255: 255: Bây Giờ Hoàng Gia Gia Sẽ Dạy Ngươi Cách Làm Người Cho Tốt 2
256 Chương 256: 256: Hoàng Gia Gia Đừng Đánh Đừng Đánh Đánh Nữa Sẽ Xảy Ra Chết Người Đó 1
257 Chương 257: 257: Hoàng Gia Gia Đừng Đánh Đừng Đánh Đánh Nữa Sẽ Xảy Ra Chết Người Đó 2
258 Chương 258: 258: Tân Chính! Cấm Tiên! Trở Về Tông Môn!
259 Chương 259: 259: Tranh Giành Vương Vực Lý Trường Dạ Lại Xuất Hiện
260 Chương 260: 260: Làm Vương Giả Mạnh Nhất Cùng Thời Quan Sát Thiên Hạ
261 Chương 261: 261: Tô Trường Ngự Ta Trở Về Đại Hạ Là Để Kết Thúc
262 Chương 262: 262: Tô Mỗ Ta Cần Người Bảo Vệ Sao
263 Chương 263: 263: Vương Vực Ải Thứ Nhất Đại Càn Thần Quả
264 Chương 264: 264: Tiên Đan Màu Vàng Tô Trường Ngự Trở Lại Tiên Thiên
265 Chương 265: 265: Vương Vực Chí Bảo Ta Không Đội Trời Chung Với Tội Ác
266 Chương 266: 266: Long Mã Chính Là Trần Nguyên
267 Chương 267: 267: Thăng Tiên Đại Điện Mọi Chuyện Đã Sẵn Sàng Tô Trường Ngự Lột Xác
268 Chương 268: 268: Tô Trường Ngự Thức Tỉnh Đứa Con Của Thiên Mệnh
269 Chương 269: 269: Như Nhìn Thấy Một Vị Tiên
270 Chương 270: 270: Đế Tinh Xuất Hiện Tô Trường Ngự Đi Đại Hạ
271 Chương 271: 271: Tô Trường Ngự Rời Đi Truyền Tống Trận
272 Chương 272: 272: Vương Vực Ải Thứ Hai!
273 Chương 273: 273: Bị Vây Diệt Kỳ Tích Xuất Hiện
274 Chương 274: 274: Ba Triệu Kiếm Tiên Trên Trời Thấy Ta Đều Phải Cúi Đầu Rũ Mắt!
275 Chương 275: 275: Tru Tiên Vương Hiển Lộ Tất Vương Tô Trường Ngự
276 Chương 276: 276: Tru Tiên Vương Khiêu Chiến
277 Chương 277: 277: Thí Luyện Thật Sự Của Tru Tiên Vương!
278 Chương 278: 278: Để Cho Ngươi Đi
Chapter

Updated 278 Episodes

1
Chương 1: Mặc dù là lừa gạt, cũng muốn hắn ở lại tông môn đủ một năm
2
Chương 2: Ta là Diệp Bình, Bình trong bình thường không có gì lạ
3
Chương 3: Vị Đại sư huynh này nhất định là cao nhân
4
Chương 4: Bái sư
5
Chương 5: Đêm khuya ở Thanh Vân Đạo tông
6
Chương 6: Kiếm đạo là gì?
7
Chương 7: Một cọng cỏ chém hết mặt trời mặt trăng và ngôi sao
8
Chương 8: Hắn? Một tên củi mục kiếm đạo
9
Chương 9: Lĩnh ngộ kiếm pháp ra sao?
10
Chương 10: Triển lộ kiếm pháp, Tô Trường Ngự kinh sợ
11
Chương 11: Người nói dối phải nuốt một ngàn cây kim
12
Chương 12: Thanh Vân Đạo Tông ta ra rồng!
13
Chương 13: Nguy cơ của Thanh Vân Đạo Tông tới
14
Chương 14: Là bảy mươi đồng tiền
15
Chương 15: Ba cảnh giới kiếm đạo vô thượng và kiếm ý vô cùng
16
Chương 16: Ngươi biết vẽ
17
Chương 17: Kiếm pháp hoàn chỉnh, cầm cố gia sản
18
Chương 18: Nói không chừng một tông môn nào đó có một thiên tài kiếm đạo vô thượng
19
Chương 19: Đồ Chơi này mà cũng bán được?
20
Chương 20: Một chữ ngàn vàng? Thái Hoa đạo nhân và Tô Trường Ngự chấn kinh
21
Chương 21: Bán với giá trên trời
22
Chương 22: Bí Nguyên các
23
Chương 23: Đêm khuya, sư nương đập mở cửa phòng ta
24
Chương 24: Thái Cổ Thần Ma Luyện Thể Quyết
25
Chương 25: Ta rất xin lỗi đã sinh ra làm người
26
Chương 26: Thần tàng ma thân, thiên địa rèn luyện
27
Chương 27: Giác ngộ Thần Ma Đồ Thành công, quần tinh ảm đạm
28
Chương 28: Đại đạo tổ ma! Thiên chùy lò sưởi!
29
Chương 29: Nước Hoàng Hà từ trời tuôn xuống, chảy băng ra biển chẳng quay về
30
Chương 30: Tiểu sư đệ, diễn luyện Thiên Hà kiếm pháp một lần sư huynh xem
31
Chương 31: Tứ Quý đạo nhân, học phủ mười nước!
32
Chương 32: Thống lĩnh giám sát sứ Tấn Quốc, chính là người trong bức họa
33
Chương 33: Rất hi vọng có một ngày có thể trông thấy cao nhân kiếm đạo chân chính này
34
Chương 34: Nhị sư huynh tới dạy ngươi luyện đan
35
Chương 35: Đan đạo vô song, không chỉ luyện đan
36
Chương 36: Vạn vật làm tài liệu, tạo hóa luyện đan, đi tới Tàng Kinh Các
37
Chương 37: Vân Vụ sơn mạch, người đi đưa đồ ăn à?
38
Chương 38: Tàng Kinh Các, ba ngàn sáu trăm tiên khiếu diệu pháp
39
Chương 39: Thông suốt phương pháp, tu hành
40
Chương 40: Giác ngộ luyện khí, trước chưa từng có ai sau cũng không ai có, đệ nhất nhân muôn đời
41
Chương 41: Tìm được đường sống trong chỗ chết, thầy trò đều vất vả
42
Chương 42: Dẫn Khí thành công, thông suốt! Chúc Long tiên khiếu!
43
Chương 43: Không sao, ta đi bộ
44
Chương 44: Không sao, ta đi bộ
45
Chương 45: Xin hỏi tiền bối, thế nào là kiếm đạo?
46
Chương 46: Giống như một nho tiên tuyệt thế, nụ cười trên mặt Hứa Lạc Trần
47
Chương 47: Có phải các người nghi Tô tiền bối không phải Giám sát sứ hay không?
48
Chương 48: Nếu ngươi có thể luyện ra, ta sẽ nuốt lò luyện đan
49
Chương 49: Đêm của một người, cô độc và dài dằng dặc
50
Chương 50: Đại sư tỷ, Tiêu Mộ Tuyết
51
Chương 51: Tiểu sư đệ, đẹp không
52
Chương 52: Ba canh giờ, luyện khí tầng một
53
Chương 53: Cái gì? Ngươi còn vẽ tranh cho nhị sư huynh
54
Chương 54: Có phải tiểu sư đệ vẽ cho đệ một bức họa không
55
Chương 55: Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa mà, hu hu hu
56
Chương 56: Không phải chỉ là một bức họa thôi à? Chả lẽ có giá trị liên thành?
57
Chương 57: Bức họa này mà bán được năm vạn lượng hoàng kim, ta sẽ tự tát lệch miệng mình
58
Chương 58: Làm thời gian chậm lại? Ta giúp đệ đi hỏi tam sư huynh
59
Chương 59: Trò đùa gì đây? Làm chậm thời gian? Đệ chờ ta một chút
60
Chương 60: Luyện khí tầng bốn, Phù Đồ Trận
61
Chương 61: Ta muốn báo danh tham gia đại hội kiếm đạo Thanh Châu
62
Chương 62: Sư phụ, không phải người nghĩ con rất yếu chứ
63
Chương 63: Tông môn lánh đời thật sự!
64
Chương 64: Đại Hạ công chúa, mua tranh vẽ
65
Chương 65: Cái gì? Người đã báo danh cho ta tham gia đại hội kiếm đạo Thanh Châu
66
Chương 66: Dù tiểu sư đệ nói cái gì, ngài nói ngược lại là được
67
Chương 67: Không động thì thôi, động liền kinh người
68
Chương 68: Vô Tận Kiếm Đồ, Phá Kiếm thức
69
Chương 69: Thiên Hà kiếm thế, xuống núi
70
Chương 70: Gió nổi Thanh Châu, mạch nước ngầm động mạnh
71
Chương 71: Yêu nghiệt to gan, còn không mau mau hiện hình
72
Chương 72: Mộ quỷ Lâm Hà
73
Chương 73: Ta là đệ tử Thanh Vân, không ham nữ sắc
74
Chương 74: Ngươi bảo một quỷ tu như ta dạy ngươi kinh siêu độ ư
75
Chương 75: Thái Thượng Độ Nhân Kinh, kim quang độ hóa
76
Chương 76: Hù hắn té đái
77
Chương 77: Đại Uy Thiên Long, Đại La pháp chú
78
Chương 78: Lại thông suốt lần nữa, Luyện Khí tầng bảy
79
Chương 79: Thanh Châu Cổ Thành, lập kiếm đài
80
Chương 80: Tiểu đạo mà thôi, chuyện này Tô Trường Ngự tuyệt đối là cao nhân
81
Chương 81: Đường lớn Thanh Châu, bái kiến sư phụ
82
Chương 82: Đây là đi vào hang ổ của các đại lão?
83
Chương 83: Tô tiền bối, ngài tới rồi? Mau cứu chúng ta đi
84
Chương 84: Là ai cho các ngươi lá gan nói ra những lời này?
85
Chương 85: Cái gì gọi là kiếm đạo thật sự
86
Chương 86: Ta đã xuất kiếm
87
Chương 87: Đại Hà chi kiếm từ trời xuống, kiếm reo vang Thanh Châu
88
Chương 88: Thành chủ Thanh Châu, lập kiếm ý
89
Chương 89: Lý Trường Dạ, Vương Minh Hạo đã đến
90
Chương 90: Ngươi muốn trở thành kiếm tiên tuyệt thế được vạn người chiêm ngưỡng?
91
Chương 91: Danh sách quyết đấu xuất hiện
92
Chương 92: Ma Thần giáo
93
Chương 93: Tư Không Kiếm Thiên, Giám Thiên viện
94
Chương 94: Con đường vô địch, đã muốn bắt đầu rồi sao?
95
Chương 95: Lý đạo hữu, ngươi đừng chết nha, ta thật sự không biết tu vi của ngươi kém như vậy
96
Chương 96: Nằm không tiến vào tám vị trí đầu, cả nước chú ý
97
Chương 97: Chắc Chẳng Có Ai Cảm Thấ
98
Chương 98: Cái gì? Đại đồ đệ của ta một ăn mười? Vậy mua nó thua đi!
99
Chương 99: Người này, là tuyệt thế Kiếm Tiên, ắt phải chết!
100
Chương 100: Bố cục của Tư Không Kiếm Thiên, thi đấu bán kết
101
Chương 101: Tô Trường Ngự chiến Tư Không Kiếm Thiên
102
Chương 102: Tất vương tái thế, ngũ oán cổ độc
103
Chương 103: Sư đệ, chạy mau, không cần lo cho ta
104
Chương 104: Ta xin các ngươi, đừng có đuổi hết theo ta
105
Chương 105: Đại ca, ngươi mạnh như vậy, tại sao phải chạy? Câu cá hả?
106
Chương 106: Ta không gọi đây là bán đứng đồng liêu, mà là thay trời hành đạo
107
Chương 107: Đại sư huynh, ta hiểu!
108
Chương 108: Tuyệt thế mãnh nam ra đời
109
Chương 109: Ngươi không cho rằng sẽ xuất hiện một vị cao nhân đắc đạo đó chứ?
110
Chương 110: Kim quang độ hóa Thiên Lôi kiếm, đều chết hết cho gia
111
Chương 111: Kim quang độ hóa tăng lên, Ngụy Lâm bối rối
112
Chương 112: Ngưng tụ kim luân độ hóa!
113
Chương 113: Diệp Bình ngộ đạo, gió mát lại xuất hiện
114
Chương 114: Thái Thượng kim luân độ hóa, Bồ Đề cổ thụ
115
Chương 115: Giám Thiên Viện? Cả vua lẫn dân Tấn quốc đều chấn động!
116
Chương 116: Thanh Vân Đạo tông, ta đã trở về!
117
Chương 117: Mấy ngày này nghỉ ngơi cho tốt, chờ mấy ngày nữa, sư huynh sẽ dạy ngươi trận đạo
118
Chương 118: Đột phá cảnh giới, Học phủ Tấn quốc nổi phong vân
119
Chương 119: Hoàn mỹ luyện khí, trúc cơ thanh liên
120
Chương 120: Diệp Bình đốn ngộ, thiên tài Tấn quốc khóc òa
121
Chương 121: Chương 121: Sức mạnh chúc long, thần ma thân
122
Chương 122: Chương 122: Khí huyết như lô, thân thể như rồng
123
Chương 123: Chương 123: Sư huynh bố trí một trận pháp, xem xem đệ có phá giải được hay không
124
Chương 124: Chương 124: Ta không nghe, ta không nghe, ca phải báo thù cho ta
125
Chương 125: Chương 125: Muội yên tâm, ca sẽ giúp muội báo thù
126
Chương 126: Chương 126: Thái Tử Tấn quốc? Là đồ Tôn của ta?
127
Chương 127: Chương 127: Tấn quốc Học phủ? Ta không đi, ở lại trong tông môn không tốt hơn sao?
128
Chương 128: Chương 128: Trận pháp không gian, Nguyên Ma Bí Cảnh
129
Chương 129: Chương 129: Không Gian Truyền Tống, Nguyên Ma Bí Cảnh
130
Chương 130: Chương 130: Khỉ gió, Nguyên Ma mạnh không hợp thói thường nha
131
Chương 131: Chương 131: Hiểu lầm... Ông nội mi!
132
Chương 132: Chương 132: Phủ chủ, ngươi chơi ta?
133
Chương 133: Chương 133: Kình Phu Kình Phu, toàn trường hoan hô
134
Chương 134: Chương 134: Bắc nồi, nấu nước, luyện đan, bay bay bay!
135
Chương 135: Chương 135: Kiếm tiên hàng đầu từ xưa đến nay
136
Chương 136: Chương 136: Xác định mục tiêu, Thái Cổ Chân Long Quyền
137
Chương 137: Chương 137: Tấn quốc Học Phủ, Tô Trường Ngự thu đồ đệ
138
Chương 138: Chương 138: Mặc Tuyền đạo hữu, ngàn người tụ tập
139
Chương 139: Chương 139: Diệp Bình như rồng, quét ngang tất cả
140
Chương 140: Chương 140: Khí huyết hoả lò, rung động Học Phủ
141
Chương 141: Chương 141: Như Thần Minh! Như người vô địch! Tam Đại đều thất bại!
142
Chương 142: Chương 142: Nếu Diệp Bình là đồ đệ của ta, ta sẽ dẫn đầu học phủ đánh lên mặt trăng!
143
Chương 143: Chương 143: Mỗi người dạy một loại, để hắn tự cảm nhận xem người nào tốt
144
Chương 144: Chương 144: Ngươi cảm thấy kiếm pháp của Lý trưởng lão như thế nào? Diệp Bình: Quá tầm thường!
145
Chương 145: Chương 145: Trọng kiếm vô phong, đại xảo bất công, vách núi ngàn thước, không muốn lại được
146
Chương 146: Chương 146: Kiếm ý vô thượng, Lý Giang bái sư
147
Chương 147: Chương 147: Yêu nghiệt từ Nam quốc, nguy cơ của Tấn quốc
148
Chương 148: Chương 148: Trên thế giới này không có đan nào không độc
149
Chương 149: Chương 149: Thế này cũng luyện ra đan được? Học sinh Tấn quốc khiếp sợ
150
Chương 150: Chương 150: Rung động! Rung động! Là không độc đan có thể thay đổi lịch sử!
151
Chương 151: Chương 151: Năm trăm năm, vượt qua Đại Hạ vương triều
152
Chương 152: Chương 152: Để ta về hỏi sư huynh của ta đã
153
Chương 153: Chương 153: Vương đạo hữu, đã lâu không gặp!
154
Chương 154: Chương 154: Thập công chúa Hạ Thanh Mặc báo đáp
155
Chương 155: Chương 155: Ngươi không biết ngự kiếm thuật? Ân công, ta dạy cho ngươi nhé?
156
Chương 156: Chương 156: Móa nó, đập nhanh lên chút, ta tới cản giúp ngươi
157
Chương 157: Chương 157: Quỷ Vương xuất thế, Kim Cô chú
158
Chương 158: Chương 158: Trở về tông môn! Nộp đan phương! Kế sách của Tấn quốc
159
Chương 159: Chương 159: Đại sư huynh trở về, Nhị sư huynh kiểm tra luyện đan thất bại
160
Chương 160: Chương 160: Đại sư tỷ, Tứ sư huynh, Ngũ sư huynh đều trở về rồi?
161
Chương 161: Chương 161: Tiểu sư đệ, để sư tỷ kiểm tra kỹ cơ thể ngươi
162
Chương 162: Chương 162: Thượng tiên, thượng tiên, ta có một bí mật kinh thiên nói cho ngươi nghe
163
Chương 163: Chương 163: Gia yến, thiên tài vô địch Nam quốc
164
Chương 164: Chương 164: Diệp Bình truyền thụ kiếm pháp, thiên tài Nam quốc trấn áp tất cả
165
Chương 165: Chương 165: Hoàng Phủ Thiên Long, quét ngang tất cả
166
Chương 166: Chương 166: Đại Thần Ma Thể, khí huyết chân long, Cổ Kiếm Tiên ngộ đạo
167
Chương 167: Chương 167: Sư phụ, ngươi biết Lục Trường Sinh không?
168
Chương 168: Chương 168: Đại Hạ Uy Vũ Hầu, kẻ nào quấy nhiễu ta thanh tu
169
Chương 169: Chương 169: Ăn hiếp sư đệ ta, có tính là sai hay không?
170
Chương 170: Chương 170: Thanh Mặc rời đi, Diệp Bình trở về học phủ
171
Chương 171: Chương 171: Diệp Bình trở về, đại chiến xảy ra
172
Chương 172: Chương 172: Diệp Bình như thần, một quyền vô địch
173
Chương 173: Chương 173: Như một vị thần, như một vầng thái dương
174
Chương 174: Chương 174: Thiên tử Đại Hạ, ban cho chức vương cha truyền con nối?
175
Chương 175: Chương 175: Hắn muốn cái gì, thì cho cái đó! Bổn cung là trữ quân Đại Hạ
176
Chương 176: Chương 176: Chủ nhân của ta là Thái tử Đại Hạ, trữ quân Đại Hạ
177
Chương 177: Chương 177: Đề thi đấu mười nước, vây quét Ma Thần Giáo
178
Chương 178: Chương 178: Thập hoàng tử Đại Hạ, ngộ ra kiếm ý tuyệt thế
179
Chương 179: Chương 179: Tô Trường Ngự bày trận?
180
Chương 180: Chương 180: Trời đất, Tô Trường Ngự biết trận pháp thật?
181
Chương 181: Chương 181: Đại Đạo Tam Thiên Bảo Giám
182
Chương 182: Chương 182: Cửu Tử Nhất Sinh Động, thuật bói toán của Thái Hoa đạo nhân
183
Chương 183: Chương 183 Ngụy Quốc Nhất Tuyến Thiên Căm Ghét Bọn Chó Liếm
184
Chương 184: Chương 184 Trần Hồng Phi Ta Và Thanh Liên Cư Sĩ Là Tình Đồng Thủ Túc
185
Chương 185: Chương 185: Thi đấu mười nước bắt đầu! Thiên Tâm ảo cảnh
186
Chương 186: Chương 186: Ma Thần Giáo đánh bất ngờ? Mọi người không phải sợ, đây là ảo trận!
187
Chương 187: Chương 187: Thật sự tàn khốc! Ma Giáo tội đáng chết vạn lần!
188
Chương 188: Chương 188: Truyền tống trận, không đường mà trốn
189
Chương 189: Chương 05 Đêm Khuya Ở Thanh Vân Đạo Tông
190
Chương 190: Chương 06 Kiếm Đạo Là Gì
191
Chương 191: Chương 07 Một Cọng Cỏ Chém Hết Mặt Trời Mặt Trăng Và Ngôi Sao
192
Chương 192: Chương 08 Hắn Một Tên Củi Mục Kiếm Đạo
193
Chương 193: Chương 09 Lĩnh Ngộ Kiếm Pháp Ra Sao
194
Chương 194: 194: Truyền Thừa Kiếm Vương Tô Trường Ngự Lại Phát Bệnh
195
Chương 195: 195: Truyền Thừa Ta Đã Hủy Rồi Một Quả Trứng Hóa Đá
196
Chương 196: 196: Hạ Đế Và Tô Trường Ngự
197
Chương 197: 197: Thiên Y Các Trị Giá Năm Trăm Ngàn Linh Thạch Thượng Phẩm
198
Chương 198: 198: Ải Thứ Hai Thi Đấu Mười Nước Kết Thúc Xông Tới Ải Thứ Ba
199
Chương 199: 199: Văn Kinh Thiên Hạ Văn Thánh Chi Tư Thiên Hạ Rung Động! Văn Nhân Điên Cuồng!
200
Chương 200: 200: Một Triệu Linh Thạch Thượng Phẩm Không Một Trăm Linh Thạch Hạ Phẩm
201
Chương 201: 201: Một Triệu Linh Thạch Thượng Phẩm Không Một Trăm Linh Thạch Hạ Phẩm
202
Chương 202: 202: Trở Về Thanh Vân Đạo Tông Gặp Tô Trường Ngự!
203
Chương 203: 203: Trở Về Thanh Vân Đạo Tông Gặp Tô Trường Ngự!
204
Chương 204: 204: Tiểu Sư Đệ Sư Huynh Lập Cho Đệ Một Chương Trình Huấn Luyện Ma Quỷ 1
205
Chương 205: 205: Tiểu Sư Đệ Sư Huynh Lập Cho Đệ Một Chương Trình Huấn Luyện Ma Quỷ 2
206
Chương 206: 206: Cha Con Nhận Nhau
207
Chương 207: 207: Cha Con Nhận Nhau 2
208
Chương 208: 208: Đứa Bé Trường Ngự Này Thật Là Làm Cho Người Ta Đau Lòng Mà
209
Chương 209: 209: Đứa Bé Trường Ngự Này Thật Là Làm Cho Người Ta Đau Lòng Mà 2
210
Chương 210: 210: Tiểu Sư Đệ Sao Đệ Không Tự Bổ Não Đi
211
Chương 211: 211: Trường Ngự Con Ta Có Tư Chất Đế Vương
212
Chương 212: 212: Trường Ngự Con Ta Có Tư Chất Đế Vương 2
213
Chương 213: 213: Ngươi Thật Nghĩ Rằng Trẫm Không Dám Đổi Trữ Quân
214
Chương 214: 214: Ngươi Thật Nghĩ Rằng Trẫm Không Dám Đổi Trữ Quân 2
215
Chương 215: 215: Tịch Thu Quyền Giám Quốc Của Thái Tử Thái Thượng Huyền Cơ Chỉ Ra Chân Tướng
216
Chương 216: 216: Tịch Thu Quyền Giám Quốc Của Thái Tử Thái Thượng Huyền Cơ Chỉ Ra Chân Tướng 2
217
Chương 217: 217: Diệp Bình Ngộ Đạo Kiếm Tiên Tuyệt Thế! 1
218
Chương 218: 218: Diệp Bình Ngộ Đạo Kiếm Tiên Tuyệt Thế! 2
219
Chương 219: 219: Một Kiếm Phá Vạn Pháp Tiêu Mộ Tuyết Đặc Huấn 1
220
Chương 220: 220: Một Kiếm Phá Vạn Pháp Tiêu Mộ Tuyết Đặc Huấn 2
221
Chương 221: 221: Trường Ngự Ngươi Muốn Biết Phụ Thân Mẫu Thân Ngươi Không
222
Chương 222: 222: Trường Ngự Ngươi Rất Có Thể Là Con Riêng 1
223
Chương 223: 223: Trường Ngự Ngươi Rất Có Thể Là Con Riêng 2
224
Chương 224: 224: Chủ Khảo Khảo Hạch Luyện Đan Là Diệp Bình 1
225
Chương 225: 225: Chủ Khảo Khảo Hạch Luyện Đan Là Diệp Bình 1
226
Chương 226: 226: Ngươi Phải Dùng Cách Thức Nghiêm Khắc Nhất Để Khảo Hạch Sư Huynh Ngươi 1
227
Chương 227: 227: Ngươi Phải Dùng Cách Thức Nghiêm Khắc Nhất Để Khảo Hạch Sư Huynh Ngươi 2
228
Chương 228: 228: Thái Thượng Huyền Cơ Tặng Đồ Cho Tô Trường Ngự
229
Chương 229: 229: Ta Phải Đi Đại Hạ Quốc Đô Để Hỏi Cho Rõ
230
Chương 230: 230: Phượng Hoàng Niết Bàn Đan! 1
231
Chương 231: 231: Phượng Hoàng Niết Bàn Đan! 2
232
Chương 232: 232: Thanh Châu Gặp Khó Trứng Của Thần Linh 1
233
Chương 233: 233: Thanh Châu Gặp Khó Trứng Của Thần Linh 2
234
Chương 234: 234: Đứa Trẻ Của Ta Hoặc Là Vận Khí Nghịch Thiên Hoặc Là Hết Sức Xui Xẻo
235
Chương 235: 235: Tô Trường Ngự Lại Lạc Đường!
236
Chương 236: 236: Người Này Là Sư Phụ Ta Tô Trường Ngự 1
237
Chương 237: 237: Người Này Là Sư Phụ Ta Tô Trường Ngự 2
238
Chương 238: 238: Tại Hạ Lý Trường Thanh Kế Nghiệp Cổ Kiếm Tiên!
239
Chương 239: 239: Không Ngờ Diệp Bình Lại Là Thập Hoàng Tử 1
240
Chương 240: 240: Không Ngờ Diệp Bình Lại Là Thập Hoàng Tử 2
241
Chương 241: 241: Sâm La Cổ Điện Phải Giết Diệp Bình! 1
242
Chương 242: 242: Sâm La Cổ Điện Phải Giết Diệp Bình! 2
243
Chương 243: 243: Tiểu Sư Đệ Sư Huynh Truyền Cho Ngươi Một Môn Đại Đạo Vô Thượng
244
Chương 244: 244: Thiên Đạo Tế Đàn Tô Trường Ngự Sắp Tới Đại Càn
245
Chương 245: 245: Thiên Tử Đại Càn Là Cậu Ruột Của Đại Hạ Thập Hoàng Tử 1
246
Chương 246: 246: Thiên Tử Đại Càn Là Cậu Ruột Của Đại Hạ Thập Hoàng Tử 2
247
Chương 247: 247: Hoàng Thái Tôn Đại Càn Dám Coi Thường Tô Mỗ Ta 1
248
Chương 248: 248: Hoàng Thái Tôn Đại Càn Dám Coi Thường Tô Mỗ Ta 2
249
Chương 249: 249: Ta Muốn Cho Tô Trường Ngự Biết Thế Nào Gọi Là Hoàng Thái Tôn
250
Chương 250: 250: Con Tên Là Trường Ngự Gọi Ta Là Nhu Vân Cô Cô 1
251
Chương 251: 251: Con Tên Là Trường Ngự Gọi Ta Là Nhu Vân Cô Cô 2
252
Chương 252: 252: Hoàng! Không! Thể! Nhục! Cái Gì Nó Là Đứa Con Mồ Côi Của Muội Muội Ta 1
253
Chương 253: 253: Hoàng! Không! Thể! Nhục! Cái Gì Nó Là Đứa Con Mồ Côi Của Muội Muội Ta 2
254
Chương 254: 254: Bây Giờ Hoàng Gia Gia Sẽ Dạy Ngươi Cách Làm Người Cho Tốt 1
255
Chương 255: 255: Bây Giờ Hoàng Gia Gia Sẽ Dạy Ngươi Cách Làm Người Cho Tốt 2
256
Chương 256: 256: Hoàng Gia Gia Đừng Đánh Đừng Đánh Đánh Nữa Sẽ Xảy Ra Chết Người Đó 1
257
Chương 257: 257: Hoàng Gia Gia Đừng Đánh Đừng Đánh Đánh Nữa Sẽ Xảy Ra Chết Người Đó 2
258
Chương 258: 258: Tân Chính! Cấm Tiên! Trở Về Tông Môn!
259
Chương 259: 259: Tranh Giành Vương Vực Lý Trường Dạ Lại Xuất Hiện
260
Chương 260: 260: Làm Vương Giả Mạnh Nhất Cùng Thời Quan Sát Thiên Hạ
261
Chương 261: 261: Tô Trường Ngự Ta Trở Về Đại Hạ Là Để Kết Thúc
262
Chương 262: 262: Tô Mỗ Ta Cần Người Bảo Vệ Sao
263
Chương 263: 263: Vương Vực Ải Thứ Nhất Đại Càn Thần Quả
264
Chương 264: 264: Tiên Đan Màu Vàng Tô Trường Ngự Trở Lại Tiên Thiên
265
Chương 265: 265: Vương Vực Chí Bảo Ta Không Đội Trời Chung Với Tội Ác
266
Chương 266: 266: Long Mã Chính Là Trần Nguyên
267
Chương 267: 267: Thăng Tiên Đại Điện Mọi Chuyện Đã Sẵn Sàng Tô Trường Ngự Lột Xác
268
Chương 268: 268: Tô Trường Ngự Thức Tỉnh Đứa Con Của Thiên Mệnh
269
Chương 269: 269: Như Nhìn Thấy Một Vị Tiên
270
Chương 270: 270: Đế Tinh Xuất Hiện Tô Trường Ngự Đi Đại Hạ
271
Chương 271: 271: Tô Trường Ngự Rời Đi Truyền Tống Trận
272
Chương 272: 272: Vương Vực Ải Thứ Hai!
273
Chương 273: 273: Bị Vây Diệt Kỳ Tích Xuất Hiện
274
Chương 274: 274: Ba Triệu Kiếm Tiên Trên Trời Thấy Ta Đều Phải Cúi Đầu Rũ Mắt!
275
Chương 275: 275: Tru Tiên Vương Hiển Lộ Tất Vương Tô Trường Ngự
276
Chương 276: 276: Tru Tiên Vương Khiêu Chiến
277
Chương 277: 277: Thí Luyện Thật Sự Của Tru Tiên Vương!
278
Chương 278: 278: Để Cho Ngươi Đi
footer(); ?>