Chương 185: Chương 185: Thi đấu mười nước bắt đầu! Thiên Tâm ảo cảnh

Nhất Tuyến Thiên.Lý Ngọc phản ứng rất mạnh.Chủ yếu là khi Tử Sương tiên tử nói, bài từ là do Thanh Liên Cư Sĩ viết, Lý Ngọc đã thấy bối rối.Sau đấy, Trần Hồng Phi bảo y biết Thanh Liên Cư Sĩ, điều này làm cho Lý Ngọc thật sự thật sự… không biết phải nói gì.Nếu Trần Hồng Phi bảo y biết Thái Tử Đại Hạ, Lý Ngọc y cũng sẽ không cảm thấy kinh ngạc đến như vậy.Vì Trần Hồng Phi là tuyệt thế thiên tài của Trần quốc, biết một số người cũng không có gì là quá.Nhưng vấn đề là, y lại đi bảo mình biết Thanh Liên Cư Sĩ.Chả phải Thanh Liên Cư Sĩ đang ngồi ở ngay đây à?Lại còn tình đồng thủ túc? Có quan hệ tốt nữa cơ!?Cái này mà cũng dám nói, quan hệ tốt á hả?Ngươi hù ta hửm?"Sao? Chẳng lẽ Trần mỗ ta mà cần nói láo?"Trần Hồng Phi lãnh đạm.Nhưng trong lòng thì đã hơi hốt hoảng, vì y đâu có biết Thanh Liên Cư Sĩ nào.Nghe Lý Ngọc hỏi như vậy, Trần Hồng Phi không ngốc, nghĩ ra ngay có lẽ Lý Ngọc biết Thanh Liên Cư Sĩ.Nhưng biết thì sao?Vẫn là câu nói kia, chẳng lẽ Thanh Liên Cư Sĩ chỉ có một người bằng hữu là Lý Ngọc?" Cái này..."Lý Ngọc không biết nên nói gì, y quay qua nhìn Diệp Bình, rồi nhìn Trần Hồng Phi.Lý Ngọc không biết mình có nên vạch trần Trần Hồng Phi hay không.Nếu nói thật lòng, Lý Ngọc muốn vạch trần, nhưng cân nhắc tới vài điều, y lại chần chừ không quyết.Điều thứ nhất là, thi đấu mười nước là thi văn, nếu nói ra Diệp Bình là Thanh Liên Cư Sĩ, vậy chẳng phải tự làm lộ lá bài tẩy hay sao?Điều thứ hai, Diệp Bình không thích lôi cái thứ gọi là tiếng tăm ra để khoe khoang.Điều thứ ba cũng là điều quan trọng nhất, làm sao chứng minh được Diệp Bình là Thanh Liên Cư Sĩ?Chả lẽ lôi chương ấn ra, rồi bảo Diệp Bình là Thanh Liên Cư Sĩ?Cái này giải thích rất khó, nên Lý Ngọc không biết nên nói gì.Diệp Bình khẽ ho một cái, hắn không nói gì, nhưng mà ý tứ rõ ràng, là bảo Lý Ngọc ngồi xuống, không cần nói thân phận của mình ra.Diệp Bình không thích lấy cái tên Thanh Liên Cư Sĩ ra để khoe khoang, càng không muốn dính tới phiền toái.Vạch trần Trần Hồng Phi rồi thì sao?Chưa nói tới chuyện Trần Hồng Phi chắc chắn sẽ không thừa nhận Diệp Bình là Thanh Liên Cư Sĩ.Thứ hai, cho dù Diệp Bình chứng minh được mình là Thanh Liên Cư Sĩ thật, thì Trần Hồng Phi bị mất mặt với Tử Sương tiên tử, nhất định sẽ không chịu bỏ qua, tới lúc đó chắc sẽ xảy ra đánh lộn.Đánh nhau cũng không sợ, chỉ sợ sau khi đánh xong, Trần Hồng Phi nhất định sẽ thua.Y thua rồi, có phải sẽ lập tức cho tìm người tới để báo thù hay không?Tới lúc đó sẽ xảy ra hỗn chiến, đương nhiên Diệp Bình tự tin là mình sẽ thắng.Nhưng mà vậy thì sao? Được cái gì?Kết thù với người ta chưa tính, vấn đề là chẳng kiếm được nửa chỗ tốt nào.Thậm chí tới lúc đó lỡ Ngụy quốc ra mặt, bênh vực cho kẻ yếu, bắt mình hoặc Hoàng Phủ Thiên Long xin lỗi, thì với cái tính cách kia của Hoàng Phủ Thiên Long, y sẽ chịu xin lỗi à?Mình còn càng không chịu.Thế rồi sao? Có khi ngay cả sứ giả Ngụy quốc cũng sẽ nhào vào cùng đánh chung.Đánh thôi rồi sao? Đắc tội tu sĩ Ngụy quốc, có phải sứ giả Thập Quốc học phủ sẽ ra mặt hay không?Vì lần này Ngụy quốc là nước cử hành thi đấu mười nước, thế mà tu sĩ Ngụy quốc không đè ép được học sinh dự thi, về tình về lý, Thập Quốc học phủ phải đi ra để hỗ trợ, đúng không nào?Giúp đỡ một chút, chả phải lại thành đánh nhau với Thập Quốc học phủ luôn?Đánh tới đánh lui, cuối cùng nói không chừng Đại Hạ học cung cũng sẽ phái người tới.Đến lúc đó, câu chuyện sẽ trở nên vô cùng đặc sắc.Nếu mà viết thành sách, Diệp Bình nghĩ mình có thể viết ra cả hai trăm ngàn chữ.Nên, Diệp Bình mới ra hiệu Lý Ngọc không được nói lung tung, ngồi xuống im lặng uống rượu là được.Lý Ngọc không nói gì nữa.Trần Hồng Phi liền thở phào nhẹ nhõm, y chỉ sợ Lý Ngọc biết sự thật, nghĩ vậy, Trần Hồng Phi tiếp tục mở miệng."Ài, nhắc tới Thanh Liên ca, ta lại nhớ tới mấy hôm trước, lúc ta với hắn uống rượu làm vui, hắn có nói với ta.""Thanh Liên ca nói, Trần huynh, tuy tài hoa của ta hơn ngươi một chút, nhưng về mặt tu hành lại không bằng một phần vạn của ngươi, nếu ngươi dồn hết tinh lực vào chuyện học hành, e là thành tựu sẽ vượt xa ta.""Lúc ấy ta nghe nói như vậy, liền lắc đầu. Tuy về mặt tu hành, ta đúng là hơn xa Thanh Liên ca, nhưng mà tài hoa của Thanh Liên ca đúng là học phú năm xe, điểm này ta vẫn biết.""Nên ta từ chối, nói huynh ấy mới đúng là văn nhân thật sự, nhưng Thanh Liên ca kéo tay ta, vừa nói chuyện vừa thở dài, nói Trần huynh, tài hoa thì là gì? Bàn về tướng mạo ta không bằng một phần của ngươi, bàn về thiên phú tu hành, ta không bằng một phần vạn của ngươi, chỉ biết viết chút thi từ, vất vả cả đời.""Ai, Thanh Liên ca cũng là người đã trải qua nhiều vui buồn trong cuộc sống, nhờ vậy mới viết ra được nhiều thi từ hay như vậy."Trần Hồng Phi biểu diễn vô cùng nhập tâm, làm ai nấy đều cau mày.Cảm thấy quả thật là không thể nào tưởng nổi, nhưng Trần Hồng Phi lại nói với vẻ rất chân thành, cộng với với thân phận của y, khiến mọi người không nghĩ là y đang nói dối.Chỉ có Lý Ngọc cúi đầu xuống, cả người run run.Mặt của Diệp Bình thì sầm xuống.Trần Hồng Phi nói phét vài ba câu thì cũng không sao, nhưng mà bảo mình tướng mạo không bằng hắn? Cái này thì không nhịn được.Hoàng Phủ Thiên Long hừ lạnh."Tướng mạo không bằng một phần của ngươi á? Vậy xem ra Thanh Liên Cư Sĩ này xấu vô cùng ấy nhỉ.""Hèn gì không dám đi ra ngoài gặp người, đúng không, Diệp sư huynh.""Diệp sư huynh, sao mặt huynh khó coi thế?""Lý đạo hữu, sao ngươi cứ cúi đầu run lên vậy? Lạnh lắm à? "Hoàng Phủ Thiên Long uống rượu, tìm được cơ hội, châm chọc ngược lại.Nhưng mà hắn nói xong, nhìn thấy mặt Diệp Bình càng đen hơn, Lý Ngọc càng run dữ hơn."Dốt nát."Trần Hồng Phi hừ lạnh, mắng."Thanh Liên ca của ta, có thể nói là ngọc thụ lâm phong, tài tử Giang Nam, chẳng qua là huynh ấy khiêm tốn mà thôi, hơn nữa Thanh Liên ca tài cao tám đấu, bụng đầy thi văn, dù huynh ấy không có thiên phú về tu hành, nhưng về mặt văn chương, lại có thành tựu kinh người.""Nếu không có gì bất ngờ, không tới ba năm, có lẽ Thanh Liên ca sẽ chứng đạo đại nho, khi đó, chỉ một câu nói cũng có thể trấn áp ngươi, chỉ cần nói một lời viết một nét, có mười người như ngươi ở trước mặt Thanh Liên ca cũng không là gì cả."Trần Hồng Phi nói với vẻ chắc nịch.Y vốn đâu có biết Thanh Liên Cư Sĩ có tài gì, nhưng người này được nữ thần của mình thưởng thức như vậy, nhất định cũng là rồng phượng trong loài người, nếu đã thế, thổi phồng vài câu cũng đâu có sao.Nhưng mà Hoàng Phủ Thiên Long không phục."A, chỉ cần hé môi, cũng chém được tiên nhân hử? Ha, chưa nói tới chuyện trở thành đại nho khó khăn thế nào, dù hắn có trở thành đại nho, thì ta cũng chỉ cần tát một cái là đập chết hắn."Hoàng Phủ Thiên Long nghiêm túc đáp trả.Lý Ngọc khẽ kéo tay áo của Hoàng Phủ Thiên Long, dáng vẻ đã trở lại bình thường, nói nhỏ."Hoàng Phủ đạo huynh, có bao nhiêu nói bấy nhiêu thôi, đừng nói quá."Lý Ngọc nhắc.Hoàng Phủ Thiên Long sững ra.Trần Hồng Phi nghe thấy y nhắc thế, càng thêm đắc ý."Coi như bên cạnh ngươi cũng còn có người hiểu biết. Thôi đi, ta cũng lười tranh luận với loại người thô bỉ như ngươi, nghe khúc tiếp đi."Trần Hồng Phi cũng không muốn cãi nữa, để khỏi làm Tử Sương tiên tử mất hứng."Lý đạo hữu, sao ngươi không giúp ta, mà lại giúp người ngoài? Diệp sư huynh, huynh nói một câu đi.""Diệp sư huynh, sao mặt huynh càng tối sầm hơn vậy? Ai xúc phạm huynh? Tên Trần Hồng Phi đó đúng không? Muốn ta đánh hắn một trận không?"Hoàng Phủ Thiên Long nghiêm túc hỏi.Lý Ngọc kéo áo Hoàng Phủ Thiên Long, nói: "Hoàng Phủ ca, ngươi đừng nói nữa, chúng ta đi thôi, trở về rồi nói."Lý Ngọc muốn kéo Hoàng Phủ Thiên Long rời khỏi chỗ này nhanh nhanh.Diệp Bình đã đứng dậy bỏ đi.Không phải hắn bỏ đi vì bực mình, mà chỉ là không muốn tiếp tục ngồi ở đây nữa, không có ý nghĩa, đi chuẩn bị cho buổi thi đấu mười nước ngày mai còn hay hơn.Diệp Bình vừa đi, Hoàng Phủ Thiên Long liền vội đuổi theo, Lý Ngọc cũng theo sát gót, ba người rời khỏi đình viện.Diệp Bình đi rồi, không ngờ Tử Sương tiên tử ở trong đình lại tiếp tục hỏi về Thanh Liên Cư Sĩ.Trần Hồng Phi lại tiếp tục thao thao bất tuyệt biên tập ra một vài câu chuyện lý thú về mình với Thanh Liên Cư Sĩ, dù sao có bịa cũng có sao đâu.Xa xa.Ba người Diệp Bình rời khỏi đình viện, đi về chỗ ở dành cho mình.Nhất Tuyến Thiên có tới mấy trăm vườn hoa lớn nhỏ, đây là tửu lầu xa hoa nhất của quốc đô Ngụy quốc, rộng tới mấy ngàn mẫu, chỗ ở đều là dạng phủ đệ, chứ không phải dạng nhà ở bình thường.Xa hoa tới mức độ cao nhất, vượt xa mọi tưởng tượng của người nghèo.Trong sân, Hoàng Phủ Thiên Long buồn bực nhìn Lý Ngọc."Lý đạo hữu, ta biết ngươi là Thái Tử Tấn quốc, Thanh Liên Cư Sĩ kia cũng là nhân sĩ Tấn quốc, nhưng mà dù như thế ngươi cũng không thể thiên hắn như vậy được. Người ta đều là giúp người nhà hơn giúp lý lẽ, ngươi thì hay quá, không giúp người nhà cũng không giúp lý."Tính tình Hoàng Phủ Thiên Long thẳng thắn, hắn vẫn còn thấy chưa hiểu về chuyện vừa rồi.Lý Ngọc dở khóc dở cười, nhìn Hoàng Phủ Thiên Long."Hoàng Phủ đạo hữu, ngươi đừng nói nữa, ngươi thật sự là không đánh lại Thanh Liên Cư Sĩ."Lý Ngọc nói thế."Kẻ nào nói? Dù hắn có thành đại nho, thì cũng chỉ có văn khí hộ thân, ta cũng chẳng phải là tà ma oai đạo, dù toàn thân hắn đầy chính khí, vậy thì sao? Ngươi thật nghĩ hắn có thể miệng phê phán bút phê bình, nói một câu phẩy một cái là trấn áp ta được hả?"Hoàng Phủ Thiên Long là phần tử hiếu chiến, nói y có tính xấu gì đó thì được, nhưng không thể nói là y đánh không lại."Không, dù Thanh Liên Cư Sĩ không trở thành đại nho, ngươi cũng không phải là đối thủ của người ta."Lý Ngọc nói tiếp."Lý đạo hữu, ngay cả ngươi cũng coi thường ta, chẳng lẽ Thanh Liên Cư Sĩ đó là yêu quái ngàn năm?"Hoàng Phủ Thiên Long nghe vậy càng không tin.Muốn thành đại nho thật, đúng là rất khó, trong người đại nho có tích lũy hạo nhiên chính khí, đúng là rất mạnh, nhưng văn nhân mà chưa thành đại nho, tới bao nhiêu hắn giết hết bấy nhiêu."Không, không phải lão yêu quái, cũng chỉ lớn hơn ngươi có mấy tuổi thôi."Lý Ngọc đáp."Lớn hơn mấy tuổi? Lý huynh, không phải Hoàng Phủ Thiên Long ta tự khen mình, nhưng trong vòng mười nước, người cùng lứa với ta mà đánh bại được ta, không quá hai mươi người, mà hiện giờ ta còn đột phá tới tầng thứ bảy, số người đó chỉ còn không quá một bàn tay đâu."Hoàng Phủ Thiên Long rất tự tin.Nhưng nói xong, hắn liền chau mày."Ngươi biết Thanh Liên Cư Sĩ?"Cuối cùng hắn cũng nhận ra có điều không đúng."Ừ, chẳng những biết, mà còn rất quen, ngươi cũng biết đấy."Lý Ngọc gật đầu, thuận tiện nhắc nhở Hoàng Phủ Thiên Long."Ta cũng biết?"Hoàng Phủ Thiên Long kinh ngạc.Trong tích tắc, hắn quay phắt qua nhìn Diệp Bình, rồi nhìn lại Lý Ngọc, trong ánh mắt vừa kinh ngạc, vừa nghi ngờ."Phải, sư phụ ta chính là Thanh Liên Cư Sĩ."Lý Ngọc gật đầu."Cái gì?""Diệp sư huynh là Thanh Liên Cư Sĩ?""Ngươi lừa ta phải không?"Hoàng Phủ Thiên Long bối rối.Đánh chết hắn cũng không ngờ, Diệp Bình là Thanh Liên Cư Sĩ.Nhưng thấy Lý Ngọc và Diệp Bình không nói lời nào, Hoàng Phủ Thiên Long liền tin.Chẳng những hắn tin, mà còn hiểu vì sao Lý Ngọc nói mình đánh không lại Thanh Liên Cư Sĩ.Bởi vì đó là sự thật, hắn thật sự là đánh không lại.Vả lại, cuối cùng Hoàng Phủ Thiên Long cũng biết vì sao ban nãy Diệp Bình đen mặt.Nhưng hắn còn thấy tò mò và khó hiểu nhiều hơn, không nhịn được hỏi."Diệp sư huynh, nếu huynh là Thanh Liên Cư Sĩ, sao huynh không vạch mặt tên kia?"Hoàng Phủ Thiên Long khó hiểu hỏi."Bỏ đi, chỉ là một tên Trần Hồng Phi, ngươi hơn thua với hắn làm gì."Diệp Bình đáp, rót cho Hoàng Phủ Thiên Long và Lý Ngọc mỗi người một ly trà."Hoàng Phủ sư đệ, Lý Ngọc, hai người phải nhớ, Đại sư huynh ta từng nói, một cường giả thật sự, không chỉ có thực lực mạnh, quan trọng nhất là phải có tầm mắt và bố cục.""Nhất là ngươi, Lý Ngọc, ngươi là Thái Tử Tấn quốc, ngươi có thể không có tu vi, cũng có thể không có thiên phú, nhưng ngươi nhất định phải có tầm mắt, biết bày bố, nhìn ra chuyện người khác không nhìn ra, nghĩ ra việc người khác không nghĩ ra.""Hoàng Phủ sư đệ, ngươi cũng vậy, đừng nên tùy tiện đưa mình ra, ồn ào nhốn nháo, tranh hơn thua với loại người như thế, ngươi lấy được cái gì? Chẳng lẽ ngươi đánh hắn một trận, hắn sẽ cầu xin ngươi tha thứ sao?""Cho dù hắn có cầu xin tha thứ, ngươi sẽ thấy vui sao?"Diệp Bình nhìn Hoàng Phủ Thiên Long, nói."Biết."Hoàng Phủ Thiên Long nghiêm túc gật đầu.Diệp Bình: "..."Đủ rồi, không nói nữa.Diệp Bình nhấp một hớp trà, nói sang chuyện khác."Ngày mai là thi đấu mười nước, nói về chuyện này đi."Diệp Bình không muốn nói về chuyện tầm mắt bố cục gì gì, không có ý nghĩa, nói mấy thứ này với Hoàng Phủ Thiên Long chẳng khác gì đàn gảy tai trâu.Nhắc tới thi đấu mười nước, Hoàng Phủ Thiên Long không khỏi ủ rũ cúi đầu."Diệp sư huynh, huynh đừng nhắc tới tỷ thí mười nước nữa. Ta đã chuẩn bị hết cho thi đấu mười nước lần này, ai ngờ cuối cùng lại không có thi võ, không có thi võ ta cũng còn chịu được, nhưng mà lại bắt ta thi văn.""Ta đã coi sách suốt hôm qua, dù đã ghi nhớ hết rồi, nhưng mà đây là khảo hạch về văn thơ của mười nước, không thể nào là loại đề thi miêu tả, tới giờ ta vẫn còn nhức đầu đây."Hoàng Phủ Thiên Long khó chịu."Hoàng Phủ đạo huynh, thật ra ngươi không cần khó chịu, ngươi cảm thấy khó khăn, thì những người khác cũng cảm thấy khó khăn, mặc dù khảo hạch thi văn là trận thi đấu cuối, nhưng dù có thi không qua, thì cũng không sao cả, mọi người đều rớt hết, không phải là thành không rớt hay sao?"Lý Ngọc an ủi Hoàng Phủ Thiên Long.Hoàng Phủ Thiên Long sững ra, sau đó mừng rỡ nói."Đúng thế, sao ta không nghĩ ra à."Đầu óc Hoàng Phủ Thiên Long trở nên sáng sủa.Diệp Bình nghe Lý Ngọc nói vậy thì kinh ngạc.Rất là có lý.Giống như đi thi, nếu mọi người đều cùng thi rớt, thì chẳng khác nào mọi người đều cùng đạt yêu cầu."Thật ra thi đấu mười nước lần này, hoàn toàn không có gì phải lo.""Ải thứ nhất là khảo hạch ảo cảnh, tuy không biết là dạng ảo cảnh nào.""Nhưng dù có là dạng ảo cảnh nào, thì mọi dạng ảo cảnh đều có liên quan tới ý chí và nguyên thần. Sư phụ, Hoàng Phủ đạo huynh, các ngươi đều là thể tu, ý chí vốn đã vô cùng mạnh mẽ, cửa ải này hoàn toàn không có vấn đề gì.""Ải thứ hai là nhục thân tháp, lại càng khỏi phải bàn, tặng không luôn.""Ải thứ ba, Hoàng Phủ đạo huynh ngươi hơi bất lợi, nhưng mà không ảnh hưởng tới thành tích tổng thể. Sư phụ ngài lại khác, ngài tài cao tám đấu, ba cửa ải này chính là đo ni đóng giày cho ngài, tới lúc đó nhất định sẽ đột nhiên nổi tiếng, lừng danh thiên hạ, tiện thể vả luôn mặt Trần Hồng Phi, nhất cử tam tiện, lời to."Lý Ngọc hưng phấn mô tả viễn cảnh tương lai.Hoàng Phủ Thiên Long nghe xong, không ngừng gật gù.Nhưng mà sao lại là nhất cử tam tiện? Không phải là nhất cử lưỡng tiện à? Còn có cái gì?Hắn rất tò mò, nhưng không hỏi tới."Đừng có nghĩ mọi chuyện quá dễ dàng như vậy. Trong mười nước, thiếu gì đầm rồng hang hổ, Hoàng Phủ sư đệ, ngươi tốt nhất nên tranh thủ thời gian, xem lại sách cho thật kỹ, Lý Ngọc, ngươi cũng đi nghỉ đi, sư phụ định nghỉ ngơi một chút, để dưỡng tinh khí thần cho tốt."Diệp Bình đứng dậy.Trước nay hắn làm việc, chưa bao giờ nghĩ mọi việc sẽ dễ dàng hoàn hảo, có nguy cơ thật ra mới là tốt, ít nhất sẽ không khiến mình trở nên tự đại.“Ừm, ngày mai giờ Dần bắt đầu khảo thí vòng ảo cảnh, ta sẽ tới tìm huynh trước đó một giờ."Hoàng Phủ Thiên Long gật đầu, hắn quả thật là cần phải đi xem sách, mặc dù không thích, nhưng hắn vẫn sẽ đi nghiên cứu một phen, cố hết sức để thi không kém quá."Được, ngày mai gặp lại."Diệp Bình gật đầu, đứng dậy trở về phòng nghỉ ngơi, không hiểu vì sao, Diệp Bình lại cảm thấy buồn ngủ.Lý Ngọc không nói gì nữa, duỗi eo, trong mắt cũng có chút mệt mỏi, định đi về ngủ.Hoàng Phủ Thiên Long nhấp một hớp trà, hơi lên tinh thần, trong Nhất Tuyến Thiên có thư các, hắn sẽ tới đó tiếp tục xem sách.Cứ như thế.Loáng một cái.Tới hôm sau.Cốc cốc cốc.Trong phòng, một tràng tiếng gõ cửa vang lên, Diệp Bình chậm rì rì mở mắt ra.Nhìn ra ngoài phòng.Là Hoàng Phủ Thiên Long."Diệp sư huynh, tới giờ rồi, đi thôi."Tiếng Hoàng Phủ Thiên Long vang lên.Diệp Bình đứng dậy, mở cửa phòng ra.Hoàng Phủ Thiên Long đi vào, rót cho mình ly trà, sau đó nói."Diệp sư huynh, huynh có cảm thấy người mình hình như rất mệt hay không?"Hoàng Phủ Thiên Long nói, dáng vẻ mệt mỏi."Có một chút, có điều ngủ một hồi, thì cũng không đến nỗi, có khi ở trong Nhất Tuyến Thiên này có thứ giống như hương an thần. Ta thấy giờ giấc cũng chưa đến nỗi, hay ngươi nghỉ thêm một lúc đi, rồi xuất phát sau?"Diệp Bình cũng cảm thấy người hơi mệt, nhưng không ảnh hưởng gì nhiều."Không cần, chắc là do hồi hộp quá. Diệp sư huynh, chúng ta đi thôi."Hoàng Phủ Thiên Long lắc đầu."Lý Ngọc đâu?"Diệp Bình hỏi."Chắc còn đang ngủ, ta đi gọi hắn."Hoàng Phủ Thiên Long định đi tìm Lý Ngọc.“Thôi, không cần kêu hắn dậy, để hắn ngủ một giấc thật ngon đi.”Diệp Bình lắc đầu.Hai người rời khỏi phòng.Trời vẫn còn chưa sáng.Nhưng cả Ngụy quốc đã sôi trào.Các thiên kiêu với tinh thần sảng khoái lũ lượt kéo nhau đi ra Nhất Tuyến Thiên.Hai bên đường đi, có vô số tu sĩ vây xem.Mỗi khi có người đi ra, đều làm dậy lên những trận bàn tán."Nhìn kìa, đó là Trương Tùng của Cách quốc học phủ.""Oa, đó là thiên kiêu của Trần quốc học phủ, Mã Dược.""Còn người kia, thiên kiêu của Yến quốc Lý Thần cũng tới.""Trời ôi, có cả Đoạn Hiểu Ấu nữa! Là một trong tam đại thiên kiêu cực kì nổi tiếng của Khánh quốc đấy, cùng với Đoạn Hiểu Dạ, Đoạn Hiểu Đồng là tam đại thiên kiêu của Đoạn Hiểu nhất tộc, nhất là Đoạn Hiểu Đồng, có thể nói là đứng đầu."Ai nấy xôn xao bàn tán, thiên kiêu nào đi ra, cũng được người ta bàn luận.Tới khi Diệp Bình và Hoàng Phủ Thiên Long xuất hiện.Cả hiện trường ồ lên."Là Hoàng Phủ Thiên Long, các ngươi mau nhìn kìa, là Hoàng Phủ Thiên Long.""Oa, Hoàng Phủ Thiên Long? Thiên tài quét ngang Thập Quốc học phủ phải không?""Chưa phải là quét ngang mười nước, bị đánh bại ở Tấn quốc mà?""Đúng thế, bị đánh bại ở Tấn quốc, bị nam tử đi bên cạnh hắn đánh bại.""Diệp Bình! Mau nhìn kìa, thiên kiêu hàng đầu của Tấn quốc Diệp Bình đó."Mọi người bàn tán, vô cùng kích động.Diệp Bình và Hoàng Phủ Thiên Long vừa xuất hiện, quả thật là nhân khí cực cao.Hoàng Phủ Thiên Long, như một thiên thần đi trong thế gian, nhất là mái tóc vàng kia, vô cùng làm người khác chú ý.Diệp Bình thì chẳng khác gì trích tiên, phong thần anh tuấn, khí chất tuyệt thế, thu hút biết bao là ánh mắt hâm mộ của nữ tử.Những bóng người thi nhau xuất hiện.Đi vào con đường chính.Hướng về phía khu vực thi đấu ảo cảnh.Không lâu sau.Diệp Bình và Hoàng Phủ Thiên Long đã tới nơi thi đấu.Khu phía bắc của quốc đô Ngụy quốc.Một diễn võ đài khổng lồ, tỏa ra ánh sáng trận văn kì ảo.Trận văn này hết sức kỳ dị, nhìn cũng rất phức tạp, tỏa ra ánh sáng bảy màu tuyệt đẹp.Một giọng nói bỗng vang lên."Thiên Tâm ảo trận? Sao lại là trận pháp này? Thi đấu mười nước thôi, mà dùng tới cả Thiên Tâm ảo trận? Có phải là có cái gì sai sai không?"Giọng nói kia vang lên.Mang tới một trận xôn xao.Diệp Bình cũng không khỏi kinh ngạc.Thiên Tâm ảo trận?......

Chapter
1 Chương 1: Mặc dù là lừa gạt, cũng muốn hắn ở lại tông môn đủ một năm
2 Chương 2: Ta là Diệp Bình, Bình trong bình thường không có gì lạ
3 Chương 3: Vị Đại sư huynh này nhất định là cao nhân
4 Chương 4: Bái sư
5 Chương 5: Đêm khuya ở Thanh Vân Đạo tông
6 Chương 6: Kiếm đạo là gì?
7 Chương 7: Một cọng cỏ chém hết mặt trời mặt trăng và ngôi sao
8 Chương 8: Hắn? Một tên củi mục kiếm đạo
9 Chương 9: Lĩnh ngộ kiếm pháp ra sao?
10 Chương 10: Triển lộ kiếm pháp, Tô Trường Ngự kinh sợ
11 Chương 11: Người nói dối phải nuốt một ngàn cây kim
12 Chương 12: Thanh Vân Đạo Tông ta ra rồng!
13 Chương 13: Nguy cơ của Thanh Vân Đạo Tông tới
14 Chương 14: Là bảy mươi đồng tiền
15 Chương 15: Ba cảnh giới kiếm đạo vô thượng và kiếm ý vô cùng
16 Chương 16: Ngươi biết vẽ
17 Chương 17: Kiếm pháp hoàn chỉnh, cầm cố gia sản
18 Chương 18: Nói không chừng một tông môn nào đó có một thiên tài kiếm đạo vô thượng
19 Chương 19: Đồ Chơi này mà cũng bán được?
20 Chương 20: Một chữ ngàn vàng? Thái Hoa đạo nhân và Tô Trường Ngự chấn kinh
21 Chương 21: Bán với giá trên trời
22 Chương 22: Bí Nguyên các
23 Chương 23: Đêm khuya, sư nương đập mở cửa phòng ta
24 Chương 24: Thái Cổ Thần Ma Luyện Thể Quyết
25 Chương 25: Ta rất xin lỗi đã sinh ra làm người
26 Chương 26: Thần tàng ma thân, thiên địa rèn luyện
27 Chương 27: Giác ngộ Thần Ma Đồ Thành công, quần tinh ảm đạm
28 Chương 28: Đại đạo tổ ma! Thiên chùy lò sưởi!
29 Chương 29: Nước Hoàng Hà từ trời tuôn xuống, chảy băng ra biển chẳng quay về
30 Chương 30: Tiểu sư đệ, diễn luyện Thiên Hà kiếm pháp một lần sư huynh xem
31 Chương 31: Tứ Quý đạo nhân, học phủ mười nước!
32 Chương 32: Thống lĩnh giám sát sứ Tấn Quốc, chính là người trong bức họa
33 Chương 33: Rất hi vọng có một ngày có thể trông thấy cao nhân kiếm đạo chân chính này
34 Chương 34: Nhị sư huynh tới dạy ngươi luyện đan
35 Chương 35: Đan đạo vô song, không chỉ luyện đan
36 Chương 36: Vạn vật làm tài liệu, tạo hóa luyện đan, đi tới Tàng Kinh Các
37 Chương 37: Vân Vụ sơn mạch, người đi đưa đồ ăn à?
38 Chương 38: Tàng Kinh Các, ba ngàn sáu trăm tiên khiếu diệu pháp
39 Chương 39: Thông suốt phương pháp, tu hành
40 Chương 40: Giác ngộ luyện khí, trước chưa từng có ai sau cũng không ai có, đệ nhất nhân muôn đời
41 Chương 41: Tìm được đường sống trong chỗ chết, thầy trò đều vất vả
42 Chương 42: Dẫn Khí thành công, thông suốt! Chúc Long tiên khiếu!
43 Chương 43: Không sao, ta đi bộ
44 Chương 44: Không sao, ta đi bộ
45 Chương 45: Xin hỏi tiền bối, thế nào là kiếm đạo?
46 Chương 46: Giống như một nho tiên tuyệt thế, nụ cười trên mặt Hứa Lạc Trần
47 Chương 47: Có phải các người nghi Tô tiền bối không phải Giám sát sứ hay không?
48 Chương 48: Nếu ngươi có thể luyện ra, ta sẽ nuốt lò luyện đan
49 Chương 49: Đêm của một người, cô độc và dài dằng dặc
50 Chương 50: Đại sư tỷ, Tiêu Mộ Tuyết
51 Chương 51: Tiểu sư đệ, đẹp không
52 Chương 52: Ba canh giờ, luyện khí tầng một
53 Chương 53: Cái gì? Ngươi còn vẽ tranh cho nhị sư huynh
54 Chương 54: Có phải tiểu sư đệ vẽ cho đệ một bức họa không
55 Chương 55: Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa mà, hu hu hu
56 Chương 56: Không phải chỉ là một bức họa thôi à? Chả lẽ có giá trị liên thành?
57 Chương 57: Bức họa này mà bán được năm vạn lượng hoàng kim, ta sẽ tự tát lệch miệng mình
58 Chương 58: Làm thời gian chậm lại? Ta giúp đệ đi hỏi tam sư huynh
59 Chương 59: Trò đùa gì đây? Làm chậm thời gian? Đệ chờ ta một chút
60 Chương 60: Luyện khí tầng bốn, Phù Đồ Trận
61 Chương 61: Ta muốn báo danh tham gia đại hội kiếm đạo Thanh Châu
62 Chương 62: Sư phụ, không phải người nghĩ con rất yếu chứ
63 Chương 63: Tông môn lánh đời thật sự!
64 Chương 64: Đại Hạ công chúa, mua tranh vẽ
65 Chương 65: Cái gì? Người đã báo danh cho ta tham gia đại hội kiếm đạo Thanh Châu
66 Chương 66: Dù tiểu sư đệ nói cái gì, ngài nói ngược lại là được
67 Chương 67: Không động thì thôi, động liền kinh người
68 Chương 68: Vô Tận Kiếm Đồ, Phá Kiếm thức
69 Chương 69: Thiên Hà kiếm thế, xuống núi
70 Chương 70: Gió nổi Thanh Châu, mạch nước ngầm động mạnh
71 Chương 71: Yêu nghiệt to gan, còn không mau mau hiện hình
72 Chương 72: Mộ quỷ Lâm Hà
73 Chương 73: Ta là đệ tử Thanh Vân, không ham nữ sắc
74 Chương 74: Ngươi bảo một quỷ tu như ta dạy ngươi kinh siêu độ ư
75 Chương 75: Thái Thượng Độ Nhân Kinh, kim quang độ hóa
76 Chương 76: Hù hắn té đái
77 Chương 77: Đại Uy Thiên Long, Đại La pháp chú
78 Chương 78: Lại thông suốt lần nữa, Luyện Khí tầng bảy
79 Chương 79: Thanh Châu Cổ Thành, lập kiếm đài
80 Chương 80: Tiểu đạo mà thôi, chuyện này Tô Trường Ngự tuyệt đối là cao nhân
81 Chương 81: Đường lớn Thanh Châu, bái kiến sư phụ
82 Chương 82: Đây là đi vào hang ổ của các đại lão?
83 Chương 83: Tô tiền bối, ngài tới rồi? Mau cứu chúng ta đi
84 Chương 84: Là ai cho các ngươi lá gan nói ra những lời này?
85 Chương 85: Cái gì gọi là kiếm đạo thật sự
86 Chương 86: Ta đã xuất kiếm
87 Chương 87: Đại Hà chi kiếm từ trời xuống, kiếm reo vang Thanh Châu
88 Chương 88: Thành chủ Thanh Châu, lập kiếm ý
89 Chương 89: Lý Trường Dạ, Vương Minh Hạo đã đến
90 Chương 90: Ngươi muốn trở thành kiếm tiên tuyệt thế được vạn người chiêm ngưỡng?
91 Chương 91: Danh sách quyết đấu xuất hiện
92 Chương 92: Ma Thần giáo
93 Chương 93: Tư Không Kiếm Thiên, Giám Thiên viện
94 Chương 94: Con đường vô địch, đã muốn bắt đầu rồi sao?
95 Chương 95: Lý đạo hữu, ngươi đừng chết nha, ta thật sự không biết tu vi của ngươi kém như vậy
96 Chương 96: Nằm không tiến vào tám vị trí đầu, cả nước chú ý
97 Chương 97: Chắc Chẳng Có Ai Cảm Thấ
98 Chương 98: Cái gì? Đại đồ đệ của ta một ăn mười? Vậy mua nó thua đi!
99 Chương 99: Người này, là tuyệt thế Kiếm Tiên, ắt phải chết!
100 Chương 100: Bố cục của Tư Không Kiếm Thiên, thi đấu bán kết
101 Chương 101: Tô Trường Ngự chiến Tư Không Kiếm Thiên
102 Chương 102: Tất vương tái thế, ngũ oán cổ độc
103 Chương 103: Sư đệ, chạy mau, không cần lo cho ta
104 Chương 104: Ta xin các ngươi, đừng có đuổi hết theo ta
105 Chương 105: Đại ca, ngươi mạnh như vậy, tại sao phải chạy? Câu cá hả?
106 Chương 106: Ta không gọi đây là bán đứng đồng liêu, mà là thay trời hành đạo
107 Chương 107: Đại sư huynh, ta hiểu!
108 Chương 108: Tuyệt thế mãnh nam ra đời
109 Chương 109: Ngươi không cho rằng sẽ xuất hiện một vị cao nhân đắc đạo đó chứ?
110 Chương 110: Kim quang độ hóa Thiên Lôi kiếm, đều chết hết cho gia
111 Chương 111: Kim quang độ hóa tăng lên, Ngụy Lâm bối rối
112 Chương 112: Ngưng tụ kim luân độ hóa!
113 Chương 113: Diệp Bình ngộ đạo, gió mát lại xuất hiện
114 Chương 114: Thái Thượng kim luân độ hóa, Bồ Đề cổ thụ
115 Chương 115: Giám Thiên Viện? Cả vua lẫn dân Tấn quốc đều chấn động!
116 Chương 116: Thanh Vân Đạo tông, ta đã trở về!
117 Chương 117: Mấy ngày này nghỉ ngơi cho tốt, chờ mấy ngày nữa, sư huynh sẽ dạy ngươi trận đạo
118 Chương 118: Đột phá cảnh giới, Học phủ Tấn quốc nổi phong vân
119 Chương 119: Hoàn mỹ luyện khí, trúc cơ thanh liên
120 Chương 120: Diệp Bình đốn ngộ, thiên tài Tấn quốc khóc òa
121 Chương 121: Chương 121: Sức mạnh chúc long, thần ma thân
122 Chương 122: Chương 122: Khí huyết như lô, thân thể như rồng
123 Chương 123: Chương 123: Sư huynh bố trí một trận pháp, xem xem đệ có phá giải được hay không
124 Chương 124: Chương 124: Ta không nghe, ta không nghe, ca phải báo thù cho ta
125 Chương 125: Chương 125: Muội yên tâm, ca sẽ giúp muội báo thù
126 Chương 126: Chương 126: Thái Tử Tấn quốc? Là đồ Tôn của ta?
127 Chương 127: Chương 127: Tấn quốc Học phủ? Ta không đi, ở lại trong tông môn không tốt hơn sao?
128 Chương 128: Chương 128: Trận pháp không gian, Nguyên Ma Bí Cảnh
129 Chương 129: Chương 129: Không Gian Truyền Tống, Nguyên Ma Bí Cảnh
130 Chương 130: Chương 130: Khỉ gió, Nguyên Ma mạnh không hợp thói thường nha
131 Chương 131: Chương 131: Hiểu lầm... Ông nội mi!
132 Chương 132: Chương 132: Phủ chủ, ngươi chơi ta?
133 Chương 133: Chương 133: Kình Phu Kình Phu, toàn trường hoan hô
134 Chương 134: Chương 134: Bắc nồi, nấu nước, luyện đan, bay bay bay!
135 Chương 135: Chương 135: Kiếm tiên hàng đầu từ xưa đến nay
136 Chương 136: Chương 136: Xác định mục tiêu, Thái Cổ Chân Long Quyền
137 Chương 137: Chương 137: Tấn quốc Học Phủ, Tô Trường Ngự thu đồ đệ
138 Chương 138: Chương 138: Mặc Tuyền đạo hữu, ngàn người tụ tập
139 Chương 139: Chương 139: Diệp Bình như rồng, quét ngang tất cả
140 Chương 140: Chương 140: Khí huyết hoả lò, rung động Học Phủ
141 Chương 141: Chương 141: Như Thần Minh! Như người vô địch! Tam Đại đều thất bại!
142 Chương 142: Chương 142: Nếu Diệp Bình là đồ đệ của ta, ta sẽ dẫn đầu học phủ đánh lên mặt trăng!
143 Chương 143: Chương 143: Mỗi người dạy một loại, để hắn tự cảm nhận xem người nào tốt
144 Chương 144: Chương 144: Ngươi cảm thấy kiếm pháp của Lý trưởng lão như thế nào? Diệp Bình: Quá tầm thường!
145 Chương 145: Chương 145: Trọng kiếm vô phong, đại xảo bất công, vách núi ngàn thước, không muốn lại được
146 Chương 146: Chương 146: Kiếm ý vô thượng, Lý Giang bái sư
147 Chương 147: Chương 147: Yêu nghiệt từ Nam quốc, nguy cơ của Tấn quốc
148 Chương 148: Chương 148: Trên thế giới này không có đan nào không độc
149 Chương 149: Chương 149: Thế này cũng luyện ra đan được? Học sinh Tấn quốc khiếp sợ
150 Chương 150: Chương 150: Rung động! Rung động! Là không độc đan có thể thay đổi lịch sử!
151 Chương 151: Chương 151: Năm trăm năm, vượt qua Đại Hạ vương triều
152 Chương 152: Chương 152: Để ta về hỏi sư huynh của ta đã
153 Chương 153: Chương 153: Vương đạo hữu, đã lâu không gặp!
154 Chương 154: Chương 154: Thập công chúa Hạ Thanh Mặc báo đáp
155 Chương 155: Chương 155: Ngươi không biết ngự kiếm thuật? Ân công, ta dạy cho ngươi nhé?
156 Chương 156: Chương 156: Móa nó, đập nhanh lên chút, ta tới cản giúp ngươi
157 Chương 157: Chương 157: Quỷ Vương xuất thế, Kim Cô chú
158 Chương 158: Chương 158: Trở về tông môn! Nộp đan phương! Kế sách của Tấn quốc
159 Chương 159: Chương 159: Đại sư huynh trở về, Nhị sư huynh kiểm tra luyện đan thất bại
160 Chương 160: Chương 160: Đại sư tỷ, Tứ sư huynh, Ngũ sư huynh đều trở về rồi?
161 Chương 161: Chương 161: Tiểu sư đệ, để sư tỷ kiểm tra kỹ cơ thể ngươi
162 Chương 162: Chương 162: Thượng tiên, thượng tiên, ta có một bí mật kinh thiên nói cho ngươi nghe
163 Chương 163: Chương 163: Gia yến, thiên tài vô địch Nam quốc
164 Chương 164: Chương 164: Diệp Bình truyền thụ kiếm pháp, thiên tài Nam quốc trấn áp tất cả
165 Chương 165: Chương 165: Hoàng Phủ Thiên Long, quét ngang tất cả
166 Chương 166: Chương 166: Đại Thần Ma Thể, khí huyết chân long, Cổ Kiếm Tiên ngộ đạo
167 Chương 167: Chương 167: Sư phụ, ngươi biết Lục Trường Sinh không?
168 Chương 168: Chương 168: Đại Hạ Uy Vũ Hầu, kẻ nào quấy nhiễu ta thanh tu
169 Chương 169: Chương 169: Ăn hiếp sư đệ ta, có tính là sai hay không?
170 Chương 170: Chương 170: Thanh Mặc rời đi, Diệp Bình trở về học phủ
171 Chương 171: Chương 171: Diệp Bình trở về, đại chiến xảy ra
172 Chương 172: Chương 172: Diệp Bình như thần, một quyền vô địch
173 Chương 173: Chương 173: Như một vị thần, như một vầng thái dương
174 Chương 174: Chương 174: Thiên tử Đại Hạ, ban cho chức vương cha truyền con nối?
175 Chương 175: Chương 175: Hắn muốn cái gì, thì cho cái đó! Bổn cung là trữ quân Đại Hạ
176 Chương 176: Chương 176: Chủ nhân của ta là Thái tử Đại Hạ, trữ quân Đại Hạ
177 Chương 177: Chương 177: Đề thi đấu mười nước, vây quét Ma Thần Giáo
178 Chương 178: Chương 178: Thập hoàng tử Đại Hạ, ngộ ra kiếm ý tuyệt thế
179 Chương 179: Chương 179: Tô Trường Ngự bày trận?
180 Chương 180: Chương 180: Trời đất, Tô Trường Ngự biết trận pháp thật?
181 Chương 181: Chương 181: Đại Đạo Tam Thiên Bảo Giám
182 Chương 182: Chương 182: Cửu Tử Nhất Sinh Động, thuật bói toán của Thái Hoa đạo nhân
183 Chương 183: Chương 183 Ngụy Quốc Nhất Tuyến Thiên Căm Ghét Bọn Chó Liếm
184 Chương 184: Chương 184 Trần Hồng Phi Ta Và Thanh Liên Cư Sĩ Là Tình Đồng Thủ Túc
185 Chương 185: Chương 185: Thi đấu mười nước bắt đầu! Thiên Tâm ảo cảnh
186 Chương 186: Chương 186: Ma Thần Giáo đánh bất ngờ? Mọi người không phải sợ, đây là ảo trận!
187 Chương 187: Chương 187: Thật sự tàn khốc! Ma Giáo tội đáng chết vạn lần!
188 Chương 188: Chương 188: Truyền tống trận, không đường mà trốn
189 Chương 189: Chương 05 Đêm Khuya Ở Thanh Vân Đạo Tông
190 Chương 190: Chương 06 Kiếm Đạo Là Gì
191 Chương 191: Chương 07 Một Cọng Cỏ Chém Hết Mặt Trời Mặt Trăng Và Ngôi Sao
192 Chương 192: Chương 08 Hắn Một Tên Củi Mục Kiếm Đạo
193 Chương 193: Chương 09 Lĩnh Ngộ Kiếm Pháp Ra Sao
194 Chương 194: 194: Truyền Thừa Kiếm Vương Tô Trường Ngự Lại Phát Bệnh
195 Chương 195: 195: Truyền Thừa Ta Đã Hủy Rồi Một Quả Trứng Hóa Đá
196 Chương 196: 196: Hạ Đế Và Tô Trường Ngự
197 Chương 197: 197: Thiên Y Các Trị Giá Năm Trăm Ngàn Linh Thạch Thượng Phẩm
198 Chương 198: 198: Ải Thứ Hai Thi Đấu Mười Nước Kết Thúc Xông Tới Ải Thứ Ba
199 Chương 199: 199: Văn Kinh Thiên Hạ Văn Thánh Chi Tư Thiên Hạ Rung Động! Văn Nhân Điên Cuồng!
200 Chương 200: 200: Một Triệu Linh Thạch Thượng Phẩm Không Một Trăm Linh Thạch Hạ Phẩm
201 Chương 201: 201: Một Triệu Linh Thạch Thượng Phẩm Không Một Trăm Linh Thạch Hạ Phẩm
202 Chương 202: 202: Trở Về Thanh Vân Đạo Tông Gặp Tô Trường Ngự!
203 Chương 203: 203: Trở Về Thanh Vân Đạo Tông Gặp Tô Trường Ngự!
204 Chương 204: 204: Tiểu Sư Đệ Sư Huynh Lập Cho Đệ Một Chương Trình Huấn Luyện Ma Quỷ 1
205 Chương 205: 205: Tiểu Sư Đệ Sư Huynh Lập Cho Đệ Một Chương Trình Huấn Luyện Ma Quỷ 2
206 Chương 206: 206: Cha Con Nhận Nhau
207 Chương 207: 207: Cha Con Nhận Nhau 2
208 Chương 208: 208: Đứa Bé Trường Ngự Này Thật Là Làm Cho Người Ta Đau Lòng Mà
209 Chương 209: 209: Đứa Bé Trường Ngự Này Thật Là Làm Cho Người Ta Đau Lòng Mà 2
210 Chương 210: 210: Tiểu Sư Đệ Sao Đệ Không Tự Bổ Não Đi
211 Chương 211: 211: Trường Ngự Con Ta Có Tư Chất Đế Vương
212 Chương 212: 212: Trường Ngự Con Ta Có Tư Chất Đế Vương 2
213 Chương 213: 213: Ngươi Thật Nghĩ Rằng Trẫm Không Dám Đổi Trữ Quân
214 Chương 214: 214: Ngươi Thật Nghĩ Rằng Trẫm Không Dám Đổi Trữ Quân 2
215 Chương 215: 215: Tịch Thu Quyền Giám Quốc Của Thái Tử Thái Thượng Huyền Cơ Chỉ Ra Chân Tướng
216 Chương 216: 216: Tịch Thu Quyền Giám Quốc Của Thái Tử Thái Thượng Huyền Cơ Chỉ Ra Chân Tướng 2
217 Chương 217: 217: Diệp Bình Ngộ Đạo Kiếm Tiên Tuyệt Thế! 1
218 Chương 218: 218: Diệp Bình Ngộ Đạo Kiếm Tiên Tuyệt Thế! 2
219 Chương 219: 219: Một Kiếm Phá Vạn Pháp Tiêu Mộ Tuyết Đặc Huấn 1
220 Chương 220: 220: Một Kiếm Phá Vạn Pháp Tiêu Mộ Tuyết Đặc Huấn 2
221 Chương 221: 221: Trường Ngự Ngươi Muốn Biết Phụ Thân Mẫu Thân Ngươi Không
222 Chương 222: 222: Trường Ngự Ngươi Rất Có Thể Là Con Riêng 1
223 Chương 223: 223: Trường Ngự Ngươi Rất Có Thể Là Con Riêng 2
224 Chương 224: 224: Chủ Khảo Khảo Hạch Luyện Đan Là Diệp Bình 1
225 Chương 225: 225: Chủ Khảo Khảo Hạch Luyện Đan Là Diệp Bình 1
226 Chương 226: 226: Ngươi Phải Dùng Cách Thức Nghiêm Khắc Nhất Để Khảo Hạch Sư Huynh Ngươi 1
227 Chương 227: 227: Ngươi Phải Dùng Cách Thức Nghiêm Khắc Nhất Để Khảo Hạch Sư Huynh Ngươi 2
228 Chương 228: 228: Thái Thượng Huyền Cơ Tặng Đồ Cho Tô Trường Ngự
229 Chương 229: 229: Ta Phải Đi Đại Hạ Quốc Đô Để Hỏi Cho Rõ
230 Chương 230: 230: Phượng Hoàng Niết Bàn Đan! 1
231 Chương 231: 231: Phượng Hoàng Niết Bàn Đan! 2
232 Chương 232: 232: Thanh Châu Gặp Khó Trứng Của Thần Linh 1
233 Chương 233: 233: Thanh Châu Gặp Khó Trứng Của Thần Linh 2
234 Chương 234: 234: Đứa Trẻ Của Ta Hoặc Là Vận Khí Nghịch Thiên Hoặc Là Hết Sức Xui Xẻo
235 Chương 235: 235: Tô Trường Ngự Lại Lạc Đường!
236 Chương 236: 236: Người Này Là Sư Phụ Ta Tô Trường Ngự 1
237 Chương 237: 237: Người Này Là Sư Phụ Ta Tô Trường Ngự 2
238 Chương 238: 238: Tại Hạ Lý Trường Thanh Kế Nghiệp Cổ Kiếm Tiên!
239 Chương 239: 239: Không Ngờ Diệp Bình Lại Là Thập Hoàng Tử 1
240 Chương 240: 240: Không Ngờ Diệp Bình Lại Là Thập Hoàng Tử 2
241 Chương 241: 241: Sâm La Cổ Điện Phải Giết Diệp Bình! 1
242 Chương 242: 242: Sâm La Cổ Điện Phải Giết Diệp Bình! 2
243 Chương 243: 243: Tiểu Sư Đệ Sư Huynh Truyền Cho Ngươi Một Môn Đại Đạo Vô Thượng
244 Chương 244: 244: Thiên Đạo Tế Đàn Tô Trường Ngự Sắp Tới Đại Càn
245 Chương 245: 245: Thiên Tử Đại Càn Là Cậu Ruột Của Đại Hạ Thập Hoàng Tử 1
246 Chương 246: 246: Thiên Tử Đại Càn Là Cậu Ruột Của Đại Hạ Thập Hoàng Tử 2
247 Chương 247: 247: Hoàng Thái Tôn Đại Càn Dám Coi Thường Tô Mỗ Ta 1
248 Chương 248: 248: Hoàng Thái Tôn Đại Càn Dám Coi Thường Tô Mỗ Ta 2
249 Chương 249: 249: Ta Muốn Cho Tô Trường Ngự Biết Thế Nào Gọi Là Hoàng Thái Tôn
250 Chương 250: 250: Con Tên Là Trường Ngự Gọi Ta Là Nhu Vân Cô Cô 1
251 Chương 251: 251: Con Tên Là Trường Ngự Gọi Ta Là Nhu Vân Cô Cô 2
252 Chương 252: 252: Hoàng! Không! Thể! Nhục! Cái Gì Nó Là Đứa Con Mồ Côi Của Muội Muội Ta 1
253 Chương 253: 253: Hoàng! Không! Thể! Nhục! Cái Gì Nó Là Đứa Con Mồ Côi Của Muội Muội Ta 2
254 Chương 254: 254: Bây Giờ Hoàng Gia Gia Sẽ Dạy Ngươi Cách Làm Người Cho Tốt 1
255 Chương 255: 255: Bây Giờ Hoàng Gia Gia Sẽ Dạy Ngươi Cách Làm Người Cho Tốt 2
256 Chương 256: 256: Hoàng Gia Gia Đừng Đánh Đừng Đánh Đánh Nữa Sẽ Xảy Ra Chết Người Đó 1
257 Chương 257: 257: Hoàng Gia Gia Đừng Đánh Đừng Đánh Đánh Nữa Sẽ Xảy Ra Chết Người Đó 2
258 Chương 258: 258: Tân Chính! Cấm Tiên! Trở Về Tông Môn!
259 Chương 259: 259: Tranh Giành Vương Vực Lý Trường Dạ Lại Xuất Hiện
260 Chương 260: 260: Làm Vương Giả Mạnh Nhất Cùng Thời Quan Sát Thiên Hạ
261 Chương 261: 261: Tô Trường Ngự Ta Trở Về Đại Hạ Là Để Kết Thúc
262 Chương 262: 262: Tô Mỗ Ta Cần Người Bảo Vệ Sao
263 Chương 263: 263: Vương Vực Ải Thứ Nhất Đại Càn Thần Quả
264 Chương 264: 264: Tiên Đan Màu Vàng Tô Trường Ngự Trở Lại Tiên Thiên
265 Chương 265: 265: Vương Vực Chí Bảo Ta Không Đội Trời Chung Với Tội Ác
266 Chương 266: 266: Long Mã Chính Là Trần Nguyên
267 Chương 267: 267: Thăng Tiên Đại Điện Mọi Chuyện Đã Sẵn Sàng Tô Trường Ngự Lột Xác
268 Chương 268: 268: Tô Trường Ngự Thức Tỉnh Đứa Con Của Thiên Mệnh
269 Chương 269: 269: Như Nhìn Thấy Một Vị Tiên
270 Chương 270: 270: Đế Tinh Xuất Hiện Tô Trường Ngự Đi Đại Hạ
271 Chương 271: 271: Tô Trường Ngự Rời Đi Truyền Tống Trận
272 Chương 272: 272: Vương Vực Ải Thứ Hai!
273 Chương 273: 273: Bị Vây Diệt Kỳ Tích Xuất Hiện
274 Chương 274: 274: Ba Triệu Kiếm Tiên Trên Trời Thấy Ta Đều Phải Cúi Đầu Rũ Mắt!
275 Chương 275: 275: Tru Tiên Vương Hiển Lộ Tất Vương Tô Trường Ngự
276 Chương 276: 276: Tru Tiên Vương Khiêu Chiến
277 Chương 277: 277: Thí Luyện Thật Sự Của Tru Tiên Vương!
278 Chương 278: 278: Để Cho Ngươi Đi
Chapter

Updated 278 Episodes

1
Chương 1: Mặc dù là lừa gạt, cũng muốn hắn ở lại tông môn đủ một năm
2
Chương 2: Ta là Diệp Bình, Bình trong bình thường không có gì lạ
3
Chương 3: Vị Đại sư huynh này nhất định là cao nhân
4
Chương 4: Bái sư
5
Chương 5: Đêm khuya ở Thanh Vân Đạo tông
6
Chương 6: Kiếm đạo là gì?
7
Chương 7: Một cọng cỏ chém hết mặt trời mặt trăng và ngôi sao
8
Chương 8: Hắn? Một tên củi mục kiếm đạo
9
Chương 9: Lĩnh ngộ kiếm pháp ra sao?
10
Chương 10: Triển lộ kiếm pháp, Tô Trường Ngự kinh sợ
11
Chương 11: Người nói dối phải nuốt một ngàn cây kim
12
Chương 12: Thanh Vân Đạo Tông ta ra rồng!
13
Chương 13: Nguy cơ của Thanh Vân Đạo Tông tới
14
Chương 14: Là bảy mươi đồng tiền
15
Chương 15: Ba cảnh giới kiếm đạo vô thượng và kiếm ý vô cùng
16
Chương 16: Ngươi biết vẽ
17
Chương 17: Kiếm pháp hoàn chỉnh, cầm cố gia sản
18
Chương 18: Nói không chừng một tông môn nào đó có một thiên tài kiếm đạo vô thượng
19
Chương 19: Đồ Chơi này mà cũng bán được?
20
Chương 20: Một chữ ngàn vàng? Thái Hoa đạo nhân và Tô Trường Ngự chấn kinh
21
Chương 21: Bán với giá trên trời
22
Chương 22: Bí Nguyên các
23
Chương 23: Đêm khuya, sư nương đập mở cửa phòng ta
24
Chương 24: Thái Cổ Thần Ma Luyện Thể Quyết
25
Chương 25: Ta rất xin lỗi đã sinh ra làm người
26
Chương 26: Thần tàng ma thân, thiên địa rèn luyện
27
Chương 27: Giác ngộ Thần Ma Đồ Thành công, quần tinh ảm đạm
28
Chương 28: Đại đạo tổ ma! Thiên chùy lò sưởi!
29
Chương 29: Nước Hoàng Hà từ trời tuôn xuống, chảy băng ra biển chẳng quay về
30
Chương 30: Tiểu sư đệ, diễn luyện Thiên Hà kiếm pháp một lần sư huynh xem
31
Chương 31: Tứ Quý đạo nhân, học phủ mười nước!
32
Chương 32: Thống lĩnh giám sát sứ Tấn Quốc, chính là người trong bức họa
33
Chương 33: Rất hi vọng có một ngày có thể trông thấy cao nhân kiếm đạo chân chính này
34
Chương 34: Nhị sư huynh tới dạy ngươi luyện đan
35
Chương 35: Đan đạo vô song, không chỉ luyện đan
36
Chương 36: Vạn vật làm tài liệu, tạo hóa luyện đan, đi tới Tàng Kinh Các
37
Chương 37: Vân Vụ sơn mạch, người đi đưa đồ ăn à?
38
Chương 38: Tàng Kinh Các, ba ngàn sáu trăm tiên khiếu diệu pháp
39
Chương 39: Thông suốt phương pháp, tu hành
40
Chương 40: Giác ngộ luyện khí, trước chưa từng có ai sau cũng không ai có, đệ nhất nhân muôn đời
41
Chương 41: Tìm được đường sống trong chỗ chết, thầy trò đều vất vả
42
Chương 42: Dẫn Khí thành công, thông suốt! Chúc Long tiên khiếu!
43
Chương 43: Không sao, ta đi bộ
44
Chương 44: Không sao, ta đi bộ
45
Chương 45: Xin hỏi tiền bối, thế nào là kiếm đạo?
46
Chương 46: Giống như một nho tiên tuyệt thế, nụ cười trên mặt Hứa Lạc Trần
47
Chương 47: Có phải các người nghi Tô tiền bối không phải Giám sát sứ hay không?
48
Chương 48: Nếu ngươi có thể luyện ra, ta sẽ nuốt lò luyện đan
49
Chương 49: Đêm của một người, cô độc và dài dằng dặc
50
Chương 50: Đại sư tỷ, Tiêu Mộ Tuyết
51
Chương 51: Tiểu sư đệ, đẹp không
52
Chương 52: Ba canh giờ, luyện khí tầng một
53
Chương 53: Cái gì? Ngươi còn vẽ tranh cho nhị sư huynh
54
Chương 54: Có phải tiểu sư đệ vẽ cho đệ một bức họa không
55
Chương 55: Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa mà, hu hu hu
56
Chương 56: Không phải chỉ là một bức họa thôi à? Chả lẽ có giá trị liên thành?
57
Chương 57: Bức họa này mà bán được năm vạn lượng hoàng kim, ta sẽ tự tát lệch miệng mình
58
Chương 58: Làm thời gian chậm lại? Ta giúp đệ đi hỏi tam sư huynh
59
Chương 59: Trò đùa gì đây? Làm chậm thời gian? Đệ chờ ta một chút
60
Chương 60: Luyện khí tầng bốn, Phù Đồ Trận
61
Chương 61: Ta muốn báo danh tham gia đại hội kiếm đạo Thanh Châu
62
Chương 62: Sư phụ, không phải người nghĩ con rất yếu chứ
63
Chương 63: Tông môn lánh đời thật sự!
64
Chương 64: Đại Hạ công chúa, mua tranh vẽ
65
Chương 65: Cái gì? Người đã báo danh cho ta tham gia đại hội kiếm đạo Thanh Châu
66
Chương 66: Dù tiểu sư đệ nói cái gì, ngài nói ngược lại là được
67
Chương 67: Không động thì thôi, động liền kinh người
68
Chương 68: Vô Tận Kiếm Đồ, Phá Kiếm thức
69
Chương 69: Thiên Hà kiếm thế, xuống núi
70
Chương 70: Gió nổi Thanh Châu, mạch nước ngầm động mạnh
71
Chương 71: Yêu nghiệt to gan, còn không mau mau hiện hình
72
Chương 72: Mộ quỷ Lâm Hà
73
Chương 73: Ta là đệ tử Thanh Vân, không ham nữ sắc
74
Chương 74: Ngươi bảo một quỷ tu như ta dạy ngươi kinh siêu độ ư
75
Chương 75: Thái Thượng Độ Nhân Kinh, kim quang độ hóa
76
Chương 76: Hù hắn té đái
77
Chương 77: Đại Uy Thiên Long, Đại La pháp chú
78
Chương 78: Lại thông suốt lần nữa, Luyện Khí tầng bảy
79
Chương 79: Thanh Châu Cổ Thành, lập kiếm đài
80
Chương 80: Tiểu đạo mà thôi, chuyện này Tô Trường Ngự tuyệt đối là cao nhân
81
Chương 81: Đường lớn Thanh Châu, bái kiến sư phụ
82
Chương 82: Đây là đi vào hang ổ của các đại lão?
83
Chương 83: Tô tiền bối, ngài tới rồi? Mau cứu chúng ta đi
84
Chương 84: Là ai cho các ngươi lá gan nói ra những lời này?
85
Chương 85: Cái gì gọi là kiếm đạo thật sự
86
Chương 86: Ta đã xuất kiếm
87
Chương 87: Đại Hà chi kiếm từ trời xuống, kiếm reo vang Thanh Châu
88
Chương 88: Thành chủ Thanh Châu, lập kiếm ý
89
Chương 89: Lý Trường Dạ, Vương Minh Hạo đã đến
90
Chương 90: Ngươi muốn trở thành kiếm tiên tuyệt thế được vạn người chiêm ngưỡng?
91
Chương 91: Danh sách quyết đấu xuất hiện
92
Chương 92: Ma Thần giáo
93
Chương 93: Tư Không Kiếm Thiên, Giám Thiên viện
94
Chương 94: Con đường vô địch, đã muốn bắt đầu rồi sao?
95
Chương 95: Lý đạo hữu, ngươi đừng chết nha, ta thật sự không biết tu vi của ngươi kém như vậy
96
Chương 96: Nằm không tiến vào tám vị trí đầu, cả nước chú ý
97
Chương 97: Chắc Chẳng Có Ai Cảm Thấ
98
Chương 98: Cái gì? Đại đồ đệ của ta một ăn mười? Vậy mua nó thua đi!
99
Chương 99: Người này, là tuyệt thế Kiếm Tiên, ắt phải chết!
100
Chương 100: Bố cục của Tư Không Kiếm Thiên, thi đấu bán kết
101
Chương 101: Tô Trường Ngự chiến Tư Không Kiếm Thiên
102
Chương 102: Tất vương tái thế, ngũ oán cổ độc
103
Chương 103: Sư đệ, chạy mau, không cần lo cho ta
104
Chương 104: Ta xin các ngươi, đừng có đuổi hết theo ta
105
Chương 105: Đại ca, ngươi mạnh như vậy, tại sao phải chạy? Câu cá hả?
106
Chương 106: Ta không gọi đây là bán đứng đồng liêu, mà là thay trời hành đạo
107
Chương 107: Đại sư huynh, ta hiểu!
108
Chương 108: Tuyệt thế mãnh nam ra đời
109
Chương 109: Ngươi không cho rằng sẽ xuất hiện một vị cao nhân đắc đạo đó chứ?
110
Chương 110: Kim quang độ hóa Thiên Lôi kiếm, đều chết hết cho gia
111
Chương 111: Kim quang độ hóa tăng lên, Ngụy Lâm bối rối
112
Chương 112: Ngưng tụ kim luân độ hóa!
113
Chương 113: Diệp Bình ngộ đạo, gió mát lại xuất hiện
114
Chương 114: Thái Thượng kim luân độ hóa, Bồ Đề cổ thụ
115
Chương 115: Giám Thiên Viện? Cả vua lẫn dân Tấn quốc đều chấn động!
116
Chương 116: Thanh Vân Đạo tông, ta đã trở về!
117
Chương 117: Mấy ngày này nghỉ ngơi cho tốt, chờ mấy ngày nữa, sư huynh sẽ dạy ngươi trận đạo
118
Chương 118: Đột phá cảnh giới, Học phủ Tấn quốc nổi phong vân
119
Chương 119: Hoàn mỹ luyện khí, trúc cơ thanh liên
120
Chương 120: Diệp Bình đốn ngộ, thiên tài Tấn quốc khóc òa
121
Chương 121: Chương 121: Sức mạnh chúc long, thần ma thân
122
Chương 122: Chương 122: Khí huyết như lô, thân thể như rồng
123
Chương 123: Chương 123: Sư huynh bố trí một trận pháp, xem xem đệ có phá giải được hay không
124
Chương 124: Chương 124: Ta không nghe, ta không nghe, ca phải báo thù cho ta
125
Chương 125: Chương 125: Muội yên tâm, ca sẽ giúp muội báo thù
126
Chương 126: Chương 126: Thái Tử Tấn quốc? Là đồ Tôn của ta?
127
Chương 127: Chương 127: Tấn quốc Học phủ? Ta không đi, ở lại trong tông môn không tốt hơn sao?
128
Chương 128: Chương 128: Trận pháp không gian, Nguyên Ma Bí Cảnh
129
Chương 129: Chương 129: Không Gian Truyền Tống, Nguyên Ma Bí Cảnh
130
Chương 130: Chương 130: Khỉ gió, Nguyên Ma mạnh không hợp thói thường nha
131
Chương 131: Chương 131: Hiểu lầm... Ông nội mi!
132
Chương 132: Chương 132: Phủ chủ, ngươi chơi ta?
133
Chương 133: Chương 133: Kình Phu Kình Phu, toàn trường hoan hô
134
Chương 134: Chương 134: Bắc nồi, nấu nước, luyện đan, bay bay bay!
135
Chương 135: Chương 135: Kiếm tiên hàng đầu từ xưa đến nay
136
Chương 136: Chương 136: Xác định mục tiêu, Thái Cổ Chân Long Quyền
137
Chương 137: Chương 137: Tấn quốc Học Phủ, Tô Trường Ngự thu đồ đệ
138
Chương 138: Chương 138: Mặc Tuyền đạo hữu, ngàn người tụ tập
139
Chương 139: Chương 139: Diệp Bình như rồng, quét ngang tất cả
140
Chương 140: Chương 140: Khí huyết hoả lò, rung động Học Phủ
141
Chương 141: Chương 141: Như Thần Minh! Như người vô địch! Tam Đại đều thất bại!
142
Chương 142: Chương 142: Nếu Diệp Bình là đồ đệ của ta, ta sẽ dẫn đầu học phủ đánh lên mặt trăng!
143
Chương 143: Chương 143: Mỗi người dạy một loại, để hắn tự cảm nhận xem người nào tốt
144
Chương 144: Chương 144: Ngươi cảm thấy kiếm pháp của Lý trưởng lão như thế nào? Diệp Bình: Quá tầm thường!
145
Chương 145: Chương 145: Trọng kiếm vô phong, đại xảo bất công, vách núi ngàn thước, không muốn lại được
146
Chương 146: Chương 146: Kiếm ý vô thượng, Lý Giang bái sư
147
Chương 147: Chương 147: Yêu nghiệt từ Nam quốc, nguy cơ của Tấn quốc
148
Chương 148: Chương 148: Trên thế giới này không có đan nào không độc
149
Chương 149: Chương 149: Thế này cũng luyện ra đan được? Học sinh Tấn quốc khiếp sợ
150
Chương 150: Chương 150: Rung động! Rung động! Là không độc đan có thể thay đổi lịch sử!
151
Chương 151: Chương 151: Năm trăm năm, vượt qua Đại Hạ vương triều
152
Chương 152: Chương 152: Để ta về hỏi sư huynh của ta đã
153
Chương 153: Chương 153: Vương đạo hữu, đã lâu không gặp!
154
Chương 154: Chương 154: Thập công chúa Hạ Thanh Mặc báo đáp
155
Chương 155: Chương 155: Ngươi không biết ngự kiếm thuật? Ân công, ta dạy cho ngươi nhé?
156
Chương 156: Chương 156: Móa nó, đập nhanh lên chút, ta tới cản giúp ngươi
157
Chương 157: Chương 157: Quỷ Vương xuất thế, Kim Cô chú
158
Chương 158: Chương 158: Trở về tông môn! Nộp đan phương! Kế sách của Tấn quốc
159
Chương 159: Chương 159: Đại sư huynh trở về, Nhị sư huynh kiểm tra luyện đan thất bại
160
Chương 160: Chương 160: Đại sư tỷ, Tứ sư huynh, Ngũ sư huynh đều trở về rồi?
161
Chương 161: Chương 161: Tiểu sư đệ, để sư tỷ kiểm tra kỹ cơ thể ngươi
162
Chương 162: Chương 162: Thượng tiên, thượng tiên, ta có một bí mật kinh thiên nói cho ngươi nghe
163
Chương 163: Chương 163: Gia yến, thiên tài vô địch Nam quốc
164
Chương 164: Chương 164: Diệp Bình truyền thụ kiếm pháp, thiên tài Nam quốc trấn áp tất cả
165
Chương 165: Chương 165: Hoàng Phủ Thiên Long, quét ngang tất cả
166
Chương 166: Chương 166: Đại Thần Ma Thể, khí huyết chân long, Cổ Kiếm Tiên ngộ đạo
167
Chương 167: Chương 167: Sư phụ, ngươi biết Lục Trường Sinh không?
168
Chương 168: Chương 168: Đại Hạ Uy Vũ Hầu, kẻ nào quấy nhiễu ta thanh tu
169
Chương 169: Chương 169: Ăn hiếp sư đệ ta, có tính là sai hay không?
170
Chương 170: Chương 170: Thanh Mặc rời đi, Diệp Bình trở về học phủ
171
Chương 171: Chương 171: Diệp Bình trở về, đại chiến xảy ra
172
Chương 172: Chương 172: Diệp Bình như thần, một quyền vô địch
173
Chương 173: Chương 173: Như một vị thần, như một vầng thái dương
174
Chương 174: Chương 174: Thiên tử Đại Hạ, ban cho chức vương cha truyền con nối?
175
Chương 175: Chương 175: Hắn muốn cái gì, thì cho cái đó! Bổn cung là trữ quân Đại Hạ
176
Chương 176: Chương 176: Chủ nhân của ta là Thái tử Đại Hạ, trữ quân Đại Hạ
177
Chương 177: Chương 177: Đề thi đấu mười nước, vây quét Ma Thần Giáo
178
Chương 178: Chương 178: Thập hoàng tử Đại Hạ, ngộ ra kiếm ý tuyệt thế
179
Chương 179: Chương 179: Tô Trường Ngự bày trận?
180
Chương 180: Chương 180: Trời đất, Tô Trường Ngự biết trận pháp thật?
181
Chương 181: Chương 181: Đại Đạo Tam Thiên Bảo Giám
182
Chương 182: Chương 182: Cửu Tử Nhất Sinh Động, thuật bói toán của Thái Hoa đạo nhân
183
Chương 183: Chương 183 Ngụy Quốc Nhất Tuyến Thiên Căm Ghét Bọn Chó Liếm
184
Chương 184: Chương 184 Trần Hồng Phi Ta Và Thanh Liên Cư Sĩ Là Tình Đồng Thủ Túc
185
Chương 185: Chương 185: Thi đấu mười nước bắt đầu! Thiên Tâm ảo cảnh
186
Chương 186: Chương 186: Ma Thần Giáo đánh bất ngờ? Mọi người không phải sợ, đây là ảo trận!
187
Chương 187: Chương 187: Thật sự tàn khốc! Ma Giáo tội đáng chết vạn lần!
188
Chương 188: Chương 188: Truyền tống trận, không đường mà trốn
189
Chương 189: Chương 05 Đêm Khuya Ở Thanh Vân Đạo Tông
190
Chương 190: Chương 06 Kiếm Đạo Là Gì
191
Chương 191: Chương 07 Một Cọng Cỏ Chém Hết Mặt Trời Mặt Trăng Và Ngôi Sao
192
Chương 192: Chương 08 Hắn Một Tên Củi Mục Kiếm Đạo
193
Chương 193: Chương 09 Lĩnh Ngộ Kiếm Pháp Ra Sao
194
Chương 194: 194: Truyền Thừa Kiếm Vương Tô Trường Ngự Lại Phát Bệnh
195
Chương 195: 195: Truyền Thừa Ta Đã Hủy Rồi Một Quả Trứng Hóa Đá
196
Chương 196: 196: Hạ Đế Và Tô Trường Ngự
197
Chương 197: 197: Thiên Y Các Trị Giá Năm Trăm Ngàn Linh Thạch Thượng Phẩm
198
Chương 198: 198: Ải Thứ Hai Thi Đấu Mười Nước Kết Thúc Xông Tới Ải Thứ Ba
199
Chương 199: 199: Văn Kinh Thiên Hạ Văn Thánh Chi Tư Thiên Hạ Rung Động! Văn Nhân Điên Cuồng!
200
Chương 200: 200: Một Triệu Linh Thạch Thượng Phẩm Không Một Trăm Linh Thạch Hạ Phẩm
201
Chương 201: 201: Một Triệu Linh Thạch Thượng Phẩm Không Một Trăm Linh Thạch Hạ Phẩm
202
Chương 202: 202: Trở Về Thanh Vân Đạo Tông Gặp Tô Trường Ngự!
203
Chương 203: 203: Trở Về Thanh Vân Đạo Tông Gặp Tô Trường Ngự!
204
Chương 204: 204: Tiểu Sư Đệ Sư Huynh Lập Cho Đệ Một Chương Trình Huấn Luyện Ma Quỷ 1
205
Chương 205: 205: Tiểu Sư Đệ Sư Huynh Lập Cho Đệ Một Chương Trình Huấn Luyện Ma Quỷ 2
206
Chương 206: 206: Cha Con Nhận Nhau
207
Chương 207: 207: Cha Con Nhận Nhau 2
208
Chương 208: 208: Đứa Bé Trường Ngự Này Thật Là Làm Cho Người Ta Đau Lòng Mà
209
Chương 209: 209: Đứa Bé Trường Ngự Này Thật Là Làm Cho Người Ta Đau Lòng Mà 2
210
Chương 210: 210: Tiểu Sư Đệ Sao Đệ Không Tự Bổ Não Đi
211
Chương 211: 211: Trường Ngự Con Ta Có Tư Chất Đế Vương
212
Chương 212: 212: Trường Ngự Con Ta Có Tư Chất Đế Vương 2
213
Chương 213: 213: Ngươi Thật Nghĩ Rằng Trẫm Không Dám Đổi Trữ Quân
214
Chương 214: 214: Ngươi Thật Nghĩ Rằng Trẫm Không Dám Đổi Trữ Quân 2
215
Chương 215: 215: Tịch Thu Quyền Giám Quốc Của Thái Tử Thái Thượng Huyền Cơ Chỉ Ra Chân Tướng
216
Chương 216: 216: Tịch Thu Quyền Giám Quốc Của Thái Tử Thái Thượng Huyền Cơ Chỉ Ra Chân Tướng 2
217
Chương 217: 217: Diệp Bình Ngộ Đạo Kiếm Tiên Tuyệt Thế! 1
218
Chương 218: 218: Diệp Bình Ngộ Đạo Kiếm Tiên Tuyệt Thế! 2
219
Chương 219: 219: Một Kiếm Phá Vạn Pháp Tiêu Mộ Tuyết Đặc Huấn 1
220
Chương 220: 220: Một Kiếm Phá Vạn Pháp Tiêu Mộ Tuyết Đặc Huấn 2
221
Chương 221: 221: Trường Ngự Ngươi Muốn Biết Phụ Thân Mẫu Thân Ngươi Không
222
Chương 222: 222: Trường Ngự Ngươi Rất Có Thể Là Con Riêng 1
223
Chương 223: 223: Trường Ngự Ngươi Rất Có Thể Là Con Riêng 2
224
Chương 224: 224: Chủ Khảo Khảo Hạch Luyện Đan Là Diệp Bình 1
225
Chương 225: 225: Chủ Khảo Khảo Hạch Luyện Đan Là Diệp Bình 1
226
Chương 226: 226: Ngươi Phải Dùng Cách Thức Nghiêm Khắc Nhất Để Khảo Hạch Sư Huynh Ngươi 1
227
Chương 227: 227: Ngươi Phải Dùng Cách Thức Nghiêm Khắc Nhất Để Khảo Hạch Sư Huynh Ngươi 2
228
Chương 228: 228: Thái Thượng Huyền Cơ Tặng Đồ Cho Tô Trường Ngự
229
Chương 229: 229: Ta Phải Đi Đại Hạ Quốc Đô Để Hỏi Cho Rõ
230
Chương 230: 230: Phượng Hoàng Niết Bàn Đan! 1
231
Chương 231: 231: Phượng Hoàng Niết Bàn Đan! 2
232
Chương 232: 232: Thanh Châu Gặp Khó Trứng Của Thần Linh 1
233
Chương 233: 233: Thanh Châu Gặp Khó Trứng Của Thần Linh 2
234
Chương 234: 234: Đứa Trẻ Của Ta Hoặc Là Vận Khí Nghịch Thiên Hoặc Là Hết Sức Xui Xẻo
235
Chương 235: 235: Tô Trường Ngự Lại Lạc Đường!
236
Chương 236: 236: Người Này Là Sư Phụ Ta Tô Trường Ngự 1
237
Chương 237: 237: Người Này Là Sư Phụ Ta Tô Trường Ngự 2
238
Chương 238: 238: Tại Hạ Lý Trường Thanh Kế Nghiệp Cổ Kiếm Tiên!
239
Chương 239: 239: Không Ngờ Diệp Bình Lại Là Thập Hoàng Tử 1
240
Chương 240: 240: Không Ngờ Diệp Bình Lại Là Thập Hoàng Tử 2
241
Chương 241: 241: Sâm La Cổ Điện Phải Giết Diệp Bình! 1
242
Chương 242: 242: Sâm La Cổ Điện Phải Giết Diệp Bình! 2
243
Chương 243: 243: Tiểu Sư Đệ Sư Huynh Truyền Cho Ngươi Một Môn Đại Đạo Vô Thượng
244
Chương 244: 244: Thiên Đạo Tế Đàn Tô Trường Ngự Sắp Tới Đại Càn
245
Chương 245: 245: Thiên Tử Đại Càn Là Cậu Ruột Của Đại Hạ Thập Hoàng Tử 1
246
Chương 246: 246: Thiên Tử Đại Càn Là Cậu Ruột Của Đại Hạ Thập Hoàng Tử 2
247
Chương 247: 247: Hoàng Thái Tôn Đại Càn Dám Coi Thường Tô Mỗ Ta 1
248
Chương 248: 248: Hoàng Thái Tôn Đại Càn Dám Coi Thường Tô Mỗ Ta 2
249
Chương 249: 249: Ta Muốn Cho Tô Trường Ngự Biết Thế Nào Gọi Là Hoàng Thái Tôn
250
Chương 250: 250: Con Tên Là Trường Ngự Gọi Ta Là Nhu Vân Cô Cô 1
251
Chương 251: 251: Con Tên Là Trường Ngự Gọi Ta Là Nhu Vân Cô Cô 2
252
Chương 252: 252: Hoàng! Không! Thể! Nhục! Cái Gì Nó Là Đứa Con Mồ Côi Của Muội Muội Ta 1
253
Chương 253: 253: Hoàng! Không! Thể! Nhục! Cái Gì Nó Là Đứa Con Mồ Côi Của Muội Muội Ta 2
254
Chương 254: 254: Bây Giờ Hoàng Gia Gia Sẽ Dạy Ngươi Cách Làm Người Cho Tốt 1
255
Chương 255: 255: Bây Giờ Hoàng Gia Gia Sẽ Dạy Ngươi Cách Làm Người Cho Tốt 2
256
Chương 256: 256: Hoàng Gia Gia Đừng Đánh Đừng Đánh Đánh Nữa Sẽ Xảy Ra Chết Người Đó 1
257
Chương 257: 257: Hoàng Gia Gia Đừng Đánh Đừng Đánh Đánh Nữa Sẽ Xảy Ra Chết Người Đó 2
258
Chương 258: 258: Tân Chính! Cấm Tiên! Trở Về Tông Môn!
259
Chương 259: 259: Tranh Giành Vương Vực Lý Trường Dạ Lại Xuất Hiện
260
Chương 260: 260: Làm Vương Giả Mạnh Nhất Cùng Thời Quan Sát Thiên Hạ
261
Chương 261: 261: Tô Trường Ngự Ta Trở Về Đại Hạ Là Để Kết Thúc
262
Chương 262: 262: Tô Mỗ Ta Cần Người Bảo Vệ Sao
263
Chương 263: 263: Vương Vực Ải Thứ Nhất Đại Càn Thần Quả
264
Chương 264: 264: Tiên Đan Màu Vàng Tô Trường Ngự Trở Lại Tiên Thiên
265
Chương 265: 265: Vương Vực Chí Bảo Ta Không Đội Trời Chung Với Tội Ác
266
Chương 266: 266: Long Mã Chính Là Trần Nguyên
267
Chương 267: 267: Thăng Tiên Đại Điện Mọi Chuyện Đã Sẵn Sàng Tô Trường Ngự Lột Xác
268
Chương 268: 268: Tô Trường Ngự Thức Tỉnh Đứa Con Của Thiên Mệnh
269
Chương 269: 269: Như Nhìn Thấy Một Vị Tiên
270
Chương 270: 270: Đế Tinh Xuất Hiện Tô Trường Ngự Đi Đại Hạ
271
Chương 271: 271: Tô Trường Ngự Rời Đi Truyền Tống Trận
272
Chương 272: 272: Vương Vực Ải Thứ Hai!
273
Chương 273: 273: Bị Vây Diệt Kỳ Tích Xuất Hiện
274
Chương 274: 274: Ba Triệu Kiếm Tiên Trên Trời Thấy Ta Đều Phải Cúi Đầu Rũ Mắt!
275
Chương 275: 275: Tru Tiên Vương Hiển Lộ Tất Vương Tô Trường Ngự
276
Chương 276: 276: Tru Tiên Vương Khiêu Chiến
277
Chương 277: 277: Thí Luyện Thật Sự Của Tru Tiên Vương!
278
Chương 278: 278: Để Cho Ngươi Đi
footer(); ?>