Chương 53: Tàn sát

Lời nói của Tiểu Phật Gia vừa dứt, tôi liền cảm thấy một ký ức vô cùng hỗn tạp trào dâng, trong ký ức đó là một màu đỏ máu, sự hung hăng tàn bạo bao phủ hoàn toàn tâm trí, vết thương trên người cũng nhanh chóng hồi phục.

Lúc đó tôi đã không quan tâm nhiều đến vậy, cũng không nghĩ nhiều nữa, trong đầu tôi chỉ có một ý niệm.

Gϊếŧ gϊếŧ gϊếŧ!

Tôi đỏ ngầu mắt nhìn đám dân làng, cảm thấy một luồng sức mạnh cuồn cuộn trong cơ thể, cảm giác tràn đầy sức mạnh đó quả thật rất đã.

“Nhanh, hắn ta phát điên rồi, mọi người cùng tiến lên, gϊếŧ chết hắn!” lão trưởng thôn lúc đó cũng để ý thấy điều không đúng, nói với đám dân làng đang cầm vũ khí trong tay.

Ký ức vẫn không ngừng cuộn lên. Cơ thể tôi giống như nhập vào một người khác, nói thế nào đây, cảm giác đó dường như tôi có song song hai ký ức.

Đó là một ký ức vô cùng đau thương, tôi có thể thấy được trong ký ức đó là sự tuyệt vọng, điên cuồng. Cảm xúc kích động, nhưng muốn nghĩ ngợi cho rõ ràng thì lại không thể suy nghĩ ra được điều gì, ký ức đó như bị một chiếc khóa đồng to lớn khóa chặt lại rồi, cần một chiếc chìa khóa mới có thể mở ra.

Lúc đó, đám dân làng cũng nhằm tôi mà xông vào, nhưng khi tới cách tôi chừng hai mét thì bị một nguồn lực vô hình chặn lại, không thể tiến lên được nữa.

“Rốt cuộc đây là sức mạnh gì?” một người sợ hãi lên tiếng.

“Chạy, chạy, chạy!” có người hoảng lên, vứt vũ khí bỏ chạy.

Một người chạy đi, tất nhiên sẽ có người thứ hai, người thứ ba.

Ngày càng nhiều người bắt đầu sợ hãi bỏ chạy, tôi chỉ lạnh lùng nhìn bọn họ, trong lòng tôi biết rõ, những người có mặt tại đây, không ai có thể thoát được, tôi sẽ từng chút từng chút gϊếŧ hết bọn họ!

“Hồng Dược!” tôi lạnh giọng gọi.

Hồng Dược nhanh chóng chui từ trong chiếc trống ra ngoài, cô ấy kinh ngạc nhìn tôi, hiển nhiên cũng bị sốc với trạng thái hiện giờ của tôi.

Tôi của bây giờ so với trước đây không thể vơ đũa cả nắm, tôi của bây giờ, xem ra giống như một con ác quỷ điên loạn vừa thoát ra từ núi thây biển máu.

“Người nào bỏ chạy, gϊếŧ hết!” tôi lạnh lùng cất tiếng.

“Ta không thể ra tay với người thường, có lời của vật chủ, ra tay với người thường thì vật chủ sẽ phải gánh nghiệp chướng.” Hồng Dược có phần kinh hãi nhìn tôi.

“Gϊếŧ! Tôi không quan tâm nghiệp chướng hay không, bọn họ, tất cả đều đáng chết!” Tôi nghiến răng.

Lúc đó Hồng Dược nhìn thấy Giang Tiểu Thơ đang nằm dưới đất, ánh mắt như đã hiểu ra tất cả, nhanh chóng đuổi theo những kẻ đang bỏ chạy.

Những kẻ bỏ chạy nhanh chóng bị Hồng Dược đuổi kịp, chớp mắt bị cô ấy hút sạch trở thành người khô, những người còn lại, tất cả đều nhìn tôi sợ hãi, không dám bỏ chạy nữa.

Trưởng thôn và chị dâu còn trực tiếp quỳ xuống, nói với tôi: “Giang Lưu, chúng tôi biết sai rồi, cậu tha cho chúng tôi!”

Tôi cười khinh bỉ, nhíu mắt lại nhìn: “Đảo lộn mọi thứ từ đầu đến cuối, kẻ phụ ta, đứng phải chết, quỳ cũng phải chết!”

Nói rồi, tôi rút con dao găm trong túi ra, tiến tới một người trong thôn. Trong đôi mắt tràn đầy kinh hãi, tôi trực tiếp đâm vào cổ họng hắn, lạnh lùng nhìn hắn ôm lấy cổ họng mình từng chút một gục xuống!

“Ngươi muốn gϊếŧ ta, vậy ta sẽ gϊếŧ người!”

Không ngừng có người xông lên, nhưng chỉ cần tiến tới trước mặt tôi, liền bị một nguồn lực vô hình chặn lại, sau đó bị Hồng Dược hút cạn.

“Loại tạp chủng không bằng loài chó lợn, chết không đáng tiếc!” tôi lạnh lùng nói.

Đúng lúc tôi định tiếp tục ra tay thì có một bàn tay kéo cánh tay tôi lại, tôi quay đầu lại nhìn, là Tiết Dương.

Tiết Dương nhìn tôi lắc đầu nói: “Anh không thể tiếp tục nữa, gϊếŧ thêm nữa, anh không thể quay lại được đâu.”

Tôi nhìn Tiết Dương cười cười hỏi ngược lại: “Cậu cảm thấy, tôi hiện giờ có thể quay lại được sao.”

Tiết Dương sững người, đứng nghệt ra, đôi mắt không biết đang suy nghĩ điều gì, sau cùng thở dài một tiếng rồi nói: “Anh có còn là Giang Lưu mà tôi biết hay không?”

“Chết rồi.” tôi chẳng hề do dự mà trả lời, “Giang Lưu của trước đây đã chết rồi!”

Vừa dứt lời, tôi vùng ra khỏi tay của Tiết Dương, quay đầu nhìn lại Giang Tiểu Thơ.

Tiểu Thơ, chờ anh. Chờ anh thêm chút nữa.

Anh sẽ gϊếŧ hết lũ tạp chủng không bằng chó lợn này để báo thù cho em.

Rồi sau đó, anh sẽ đi theo em.

Tôi cười lên thảm thiết, nhíu mắt lại, sát khí trong mắt càng tăng thêm.

“Không sai, gϊếŧ hết lũ tạp chủng lòng lang dạ thú!” Tiểu Phật Gia lúc này khoanh tay đứng bên cạnh, mỉm cười nói: “Gϊếŧ đi, gϊếŧ hết đi, ta đã sớm nói với ngươi rồi, thế gian này không có người tốt, cái gọi là người tốt chỉ là để người ta bắt nạt mà thôi, người lương thiện thì bị ức hiếp, lúc cần cứng rắn thì phải cứng rắn!”

Người lương thiện ắt bị ức hiếp, ngựa lành thì bị người ta cưỡi!

Tôi cười lên dữ tợn, tiến lên trước một bước, lúc này Tiết Dương cũng không kìm được thốt lên: “Giang Lưu, nếu như Giang Tiểu Thơ còn sống, cô ấy không muốn nhìn thấy anh biến thành như vậy đâu.”

“Cậu không phải là Giang Tiểu Thơ.” Tôi lạnh lùng nói rồi lại đi tiếp.

Trong tâm trí chỉ có ý muốn gϊếŧ người, Gϊếŧ gϊếŧ gϊếŧ!

Chỉ có tàn sát mới khiến cho trái tim đau thương vỡ nát này của tôi cảm thấy dễ chịu.

“Anh có biết từ sau khi ra khỏi đó, Giang Tiểu Thơ luôn nói điều gì với tôi không? Cô ấy nói anh là một người tốt, chúng tôi không nên đối xử với anh như vậy. Cô ấy nói thay vì gϊếŧ đi một người tốt để cứu cố nhân, thà rằng để cho người tốt đó được sống.” Tiết Dương nói.

“Người tốt?” tôi dừng lại, có chút châm biếm nhìn Tiết Dương nói: “Cậu nói tôi là người tốt?”

“Lẽ nào không phải sao?” Tiết Dương hỏi ngược lại.

Tôi càng cười lớn hơn, “Đúng vậy, tôi là người tốt.”

Nói rồi giọng tôi bắt đầu lạnh lẽo hơn: “cho nên bố mẹ tôi mới phải chết, đến thi thể cũng bị người ta ăn mất.”

“Đúng vậy, tôi là người tốt.”

“Cho nên cậu nhìn xem, người tôi yêu nhất, giờ đang nằm trong vũng máu kia.”

“Đúng vậy, tôi là người tốt.”

“Cho nên những người này, họ đều muốn gϊếŧ tôi, bởi vì tôi là người tốt.”

Tiết Dương nhìn tôi, ánh mắt đầy kinh ngạc, nhất thời không biết phải nói gì.

Tôi tiếp tục cười gằn: “Nếu nói tôi là một ác nhân, cậu hỏi bọn họ xem, dám làm như vậy với tôi không, chỉ vì tôi là người tốt, nên bọn họ mới vô lương tâm, không hề đắn đo mà ra tay với tôi.”

“Đổi lại một câu.” Ánh mắt tôi càng thêm đỏ quạch, “Nếu như nói, tôi tiếp tục làm người tốt, có thể khiến cho bố mẹ tôi, Giang Tiểu Thơ sống lại, thì tôi sẽ tiếp tục làm người tốt.”

“Nhưng, không thể.”

Tôi quay đầu lại nhìn, giống như một đao phủ đang nhìn tên tội phạm chờ hành quyết, ánh mắt tràn ngập sự khinh bỉ, “Vậy nên…”

“Tôi cứ làm người xấu cho rồi!”

Dứt lời, một cái đầu người bay lên, đôi mắt đầy kinh hãi!

Còn tôi thì như một con hổ lao vào đàn cừu, không ngần ngại bắt đầu tàn sát, điên cuồng gϊếŧ chóc.

Hàng trăm dân làng bị cắt chết như ngả rạ.

Còn tôi, thì lại như một tử thần vung vẩy chiếc lưỡi liềm trên tay.

Không hề động lòng.

Giống như đang gϊếŧ từng con gà, tiếp tục vung dao găm trên tay.

Máu tươi bắn lên người tôi, khiến cả người nhuộm màu máu đỏ.

Còn tôi, lại tiếp tục tiến lên phía trước!

Sau đó, dao găm cũng bị cùn đi, tôi tự ra tay, dùng bàn tay của mình cắt đứt yết hầu, hưởng thụ thú gϊếŧ người.

Nỗi hận thù trào lên mãnh liệt.

Bố, mẹ.

Hai người nhìn thấy không, đám súc sinh gϊếŧ chết hai người, con đã gϊếŧ hết chúng để báo thù, bố mẹ hãy yên nghỉ.

Giang Tiểu Thơ.

Em có nhìn thấy không? Anh cũng giúp em báo thù rồi!

Đến cuối cùng, trước mắt tôi chỉ còn lại chị dâu, ngọn nguồn của mọi tội ác, tôi lạnh lùng nhìn cô ta, cô ta sớm đã bị tôi dọa đến thất kinh, to mồm hét lên: “Ngươi không được gϊếŧ ta, biến thành quỷ ta cũng không tha cho ngươi!”

“Ngươi sống ta còn không sợ, biến thành quỷ tới tìm ta, ta sẽ khiến ngươi hồn bay phách tán!” tôi cười khỉnh bỉ một tiếng, đưa tay ra cắt đứt cổ họng của cô ta.

Cùng lúc đó, mặt trăng máu chầm chậm lên cao theo ánh hoàng hôn đang dần khuất.

Chapter
1 Chương 1: Tú Tú
2 Chương 2: Chuyện kỳ Lạ
3 Chương 3: Biến Mất
4 Chương 4: Chiếc Giếng Cạn
5 Chương 5: Quay Về
6 Chương 6: Cô nhi
7 Chương 7: Canh Giữ Bên Quan Tài
8 Chương 8: Quay Về
9 Chương 9: Cảnh Nguy Khốn
10 Chương 10: Sống Hay Là Chết
11 Chương 11: Âm Binh
12 Chương 12: Đường Đêm
13 Chương 13: Ngửi Hương
14 Chương 14: Dương Khí
15 Chương 15: Tóc Bạc
16 Chương 16: Kiên Trì
17 Chương 17: Lời Nhắn
18 Chương 18: Những Tấm Ảnh
19 Chương 19: Huyết Thực
20 Chương 20: Cái Bẫy
21 Chương 21: Ngoài Ý Muốn
22 Chương 22: Trẻ Con
23 Chương 23: Thần Giữ Cửa
24 Chương 24: Vĩnh Dạ
25 Chương 25: Ăn người
26 Chương 26: Miếu thờ
27 Chương 27: Nỗi sợ hãi
28 Chương 28: Gõ cửa
29 Chương 29: Thất vọng
30 Chương 30: Mất tích
31 Chương 31: Thành phố ma
32 Chương 32: Tượng đá
33 Chương 33: Đầu người
34 Chương 34: Nghi hoặc
35 Chương 35: Ngốc nghếch
36 Chương 36: Canh thịt
37 Chương 37: Trứng trùng
38 Chương 38: Cửa đồng
39 Chương 39: Tượng đồng
40 Chương 40: Mặt người
41 Chương 41: Bước đường cùng
42 Chương 42: Giang Lưu
43 Chương 43: Cố nhân
44 Chương 44: Trứng người
45 Chương 45: Từ Phúc
46 Chương 46: Vĩnh cửu
47 Chương 47: Quay lại
48 Chương 48: Bể máu
49 Chương 49: Đứa bé
50 Chương 50: Lừa dối
51 Chương 51: Sụp đổ
52 Chương 52: Điên cuồng
53 Chương 53: Tàn sát
54 Chương 54: Cách thức
55 Chương 55: Vân Nam
56 Chương 56: Lệ Giang
57 Chương 57: Xác chết người phụ nữ
58 Chương 58: Cắn rứt
59 Chương 59: Kì lạ
60 Chương 60: Dụ dỗ
61 Chương 61: Ác ma
62 Chương 62: Hồi phục
63 Chương 63: Bộ xương
64 Chương 64: Im miệng
65 Chương 65: Về nhà
66 Chương 66: Long Tâm
67 Chương 67: Mưa lớn
68 Chương 68: Đêm tối
69 Chương 69: Vượt qua
70 Chương 70: Phế vật
71 Chương 71: Ngôi làng bị nguyền rủa
72 Chương 72: Cái kéo
73 Chương 73: Thảm sát
74 Chương 74: Đường cùng
75 Chương 75: Nội quỷ
76 Chương 76: Cứu binh
77 Chương 77: Hồng hoang
78 Chương 78: Khách tới
79 Chương 79: Tư cách
80 Chương 80: Tuyên cáo
81 Chương 81: Đột phá
82 Chương 82: Kim hoa
83 Chương 83: Vô phong
84 Chương 84: Cố nhân
85 Chương 85: Tin dữ
86 Chương 86: Khép lại
87 Chương 87: Núi đao
88 Chương 88: Tiện nhân
89 Chương 89: Súc sinh
90 Chương 90: Trốn tránh
91 Chương 91
92 Chương 92: Phá pháp
93 Chương 93: Gọi hồn
94 Chương 94: Không muốn
95 Chương 95: Hoa Sơn
96 Chương 96: Kẻ mạnh
97 Chương 97: Định Lô
98 Chương 98: Hồng Tuyết
99 Chương 99: Xung đột
100 Chương 100: Cửu trọng
101 Chương 101: Song tử
102 Chương 102: Đối thoại
103 Chương 103: Sát kiếm
104 Chương 104: Phá Tâm
105 Chương 105: Quỷ kiếm
106 Chương 106: Trò chơi
107 Chương 107: Băng Hỏa
108 Chương 108: Ra sân
Chapter

Updated 108 Episodes

1
Chương 1: Tú Tú
2
Chương 2: Chuyện kỳ Lạ
3
Chương 3: Biến Mất
4
Chương 4: Chiếc Giếng Cạn
5
Chương 5: Quay Về
6
Chương 6: Cô nhi
7
Chương 7: Canh Giữ Bên Quan Tài
8
Chương 8: Quay Về
9
Chương 9: Cảnh Nguy Khốn
10
Chương 10: Sống Hay Là Chết
11
Chương 11: Âm Binh
12
Chương 12: Đường Đêm
13
Chương 13: Ngửi Hương
14
Chương 14: Dương Khí
15
Chương 15: Tóc Bạc
16
Chương 16: Kiên Trì
17
Chương 17: Lời Nhắn
18
Chương 18: Những Tấm Ảnh
19
Chương 19: Huyết Thực
20
Chương 20: Cái Bẫy
21
Chương 21: Ngoài Ý Muốn
22
Chương 22: Trẻ Con
23
Chương 23: Thần Giữ Cửa
24
Chương 24: Vĩnh Dạ
25
Chương 25: Ăn người
26
Chương 26: Miếu thờ
27
Chương 27: Nỗi sợ hãi
28
Chương 28: Gõ cửa
29
Chương 29: Thất vọng
30
Chương 30: Mất tích
31
Chương 31: Thành phố ma
32
Chương 32: Tượng đá
33
Chương 33: Đầu người
34
Chương 34: Nghi hoặc
35
Chương 35: Ngốc nghếch
36
Chương 36: Canh thịt
37
Chương 37: Trứng trùng
38
Chương 38: Cửa đồng
39
Chương 39: Tượng đồng
40
Chương 40: Mặt người
41
Chương 41: Bước đường cùng
42
Chương 42: Giang Lưu
43
Chương 43: Cố nhân
44
Chương 44: Trứng người
45
Chương 45: Từ Phúc
46
Chương 46: Vĩnh cửu
47
Chương 47: Quay lại
48
Chương 48: Bể máu
49
Chương 49: Đứa bé
50
Chương 50: Lừa dối
51
Chương 51: Sụp đổ
52
Chương 52: Điên cuồng
53
Chương 53: Tàn sát
54
Chương 54: Cách thức
55
Chương 55: Vân Nam
56
Chương 56: Lệ Giang
57
Chương 57: Xác chết người phụ nữ
58
Chương 58: Cắn rứt
59
Chương 59: Kì lạ
60
Chương 60: Dụ dỗ
61
Chương 61: Ác ma
62
Chương 62: Hồi phục
63
Chương 63: Bộ xương
64
Chương 64: Im miệng
65
Chương 65: Về nhà
66
Chương 66: Long Tâm
67
Chương 67: Mưa lớn
68
Chương 68: Đêm tối
69
Chương 69: Vượt qua
70
Chương 70: Phế vật
71
Chương 71: Ngôi làng bị nguyền rủa
72
Chương 72: Cái kéo
73
Chương 73: Thảm sát
74
Chương 74: Đường cùng
75
Chương 75: Nội quỷ
76
Chương 76: Cứu binh
77
Chương 77: Hồng hoang
78
Chương 78: Khách tới
79
Chương 79: Tư cách
80
Chương 80: Tuyên cáo
81
Chương 81: Đột phá
82
Chương 82: Kim hoa
83
Chương 83: Vô phong
84
Chương 84: Cố nhân
85
Chương 85: Tin dữ
86
Chương 86: Khép lại
87
Chương 87: Núi đao
88
Chương 88: Tiện nhân
89
Chương 89: Súc sinh
90
Chương 90: Trốn tránh
91
Chương 91
92
Chương 92: Phá pháp
93
Chương 93: Gọi hồn
94
Chương 94: Không muốn
95
Chương 95: Hoa Sơn
96
Chương 96: Kẻ mạnh
97
Chương 97: Định Lô
98
Chương 98: Hồng Tuyết
99
Chương 99: Xung đột
100
Chương 100: Cửu trọng
101
Chương 101: Song tử
102
Chương 102: Đối thoại
103
Chương 103: Sát kiếm
104
Chương 104: Phá Tâm
105
Chương 105: Quỷ kiếm
106
Chương 106: Trò chơi
107
Chương 107: Băng Hỏa
108
Chương 108: Ra sân
footer(); ?>