Chương 45: 45: Sao Còn Đứng Đó

Bốp!
Cái tát sau đó của Trần Báo khiến tất cả những người có mặt đều choáng váng.
Chẳng phải nói bố cậu ta và Trần Báo là anh em tốt, uống rượu nói chuyện vui vẻ sao? Tại sao trong lời của Trần Báo, bố của cậu ta lại biến thành một con chó có thể tùy ý thay thế?
Mọi người vốn còn tưởng rằng đã nhìn thấy hy vọng, giờ đây cả đám đều tái mặt và vô cùng sợ hãi.
Đặc biệt là Chu Ấu Vi, cô ta nhìn Khương Bác Văn với vẻ mặt thất vọng và khó tin.
Hơn nữa, hiện tại trong lòng cô ta đang tràn đầy hối hận - đáng lẽ vừa rồi cô ta nên nghe lời tên vô dụng kia nói, rời khỏi đây trở về khách sạn.
Khương Bác Văn cũng bị cái tát của Trần Báo đánh đến hoa mắt chóng mặt, cậu ta không cần chạm vào cũng biết rằng má mình chắc chắn sẽ sưng lên.
Nhưng nỗi đau trên mặt chỉ là thứ yếu so với việc bị tát vào mặt trước mặt nhóm bạn đi cùng, thật sự khiến cậu ta sống không chết.
Vậy mà vừa rồi cậu ta còn thề thốt nói rằng ở địa bàn Giang Châu này, tuyệt đối sẽ không để Chu Ấu Vi phải chịu thiệt thòi, kết quả thì sao? Mới cách bao lâu đâu? Đã bị cái tát của Trần Báo đánh cho vỡ tan tành!

“Sao còn đứng đó? Đưa hai người bọn họ đi!” Trần Báo nói xong liền quay người bước ra ngoài mà không thèm nhìn đám người của Khương Bác Văn.
Thấy vậy, Tôn Di ôm chặt lấy cánh tay của Dụ Dương, sợ hãi đến cả người run rẩy.
Dụ Dương còn run hơn cả cô ta, cậu ta không dám nói lời nào khi nhìn thấy tên côn đồ tới bắt bạn gái mình.
Nhìn thấy bọn côn đồ đến gần, Chu Ấu Vi sợ đến mức ôm lấy cánh tay Khương Bác Văn, cầu xin trong đau khổ: “Anh Văn, cứu em với!”
Thấy vậy, Khương Bác Văn lấy hết can đảm nói với Trần Báo: “Anh Báo, việc này là do chúng tôi đã làm sai, nể tình bọn họ vẫn còn nhỏ tuổi, anh cho một con số đi, chúng tôi sẵn sàng bồi thường”.
“Bồi thường?”.

Trần Báo quay lại, nhìn Khương Bác Văn với vẻ mặt mỉa mai, khinh thường nói: “Cậu trả nổi không? Cậu có biết hai người này là ai không? Doanh nhân giàu có từ Lĩnh Nam mỗi năm chi hàng chục triệu ở Giang Châu, cậu cảm thấy bọn họ có thiếu tiền không?
Còn nữa, đừng nghĩ rằng Khương Xa Hà mỗi ngày khoe khoang tài sản của mình một tỷ thì cậu thực sự có một tỷ.

Tôi còn không biết rõ loại người như Khương Xa Hà sao? Nói thật cho cậu biết, nhà cậu tính hết đâu ra đấy thì nhiều lắm cũng chỉ ba, bốn mươi triệu, mẹ nó, còn đều là ông đây thưởng cho, với chút của cải ít ỏi đó cậu lấy cái quái gì mà trả?”
Ngay khi Trần Báo vừa nói những lời này, tất cả mọi người đều sững sờ.
Họ không bao giờ ngờ rằng một tỷ của gia đình cậu ta lại đến từ con đường này.
Tôn Di thậm chí còn có một suy nghĩ không đúng thời điểm: 'Vậy mà còn ít hơn tài sản của nhà mình!
Về phần Khương Bác Văn, sau khi nghe điều này, sự xấu hổ trên mặt cậu ta gần như sắp tràn ra mặt đất.
Nhìn thấy ánh mắt kỳ quái lúc này của đám bạn, cậu ta ước gì có thể tìm một cái hố để chui vào, cả đời không bao giờ ra ngoài nữa.
Nhưng để bảo vệ tôn nghiêm của mình, Khương Bác Văn vẫn lên tiếng nói: “Anh Báo, ngoài việc để họ đi qua đó, thì có cách giải quyết nào khác không?”
“Thằng nhãi kia, mẹ nó, nếu cậu còn nói thêm một lời nào, ông đây sẽ khiến ba cậu lập tức cút khỏi Giang Châu!”, Trần Báo mất kiên nhãn, chỉ vào Chu Ấu Vi, Tôn Di và Nhan Thanh Long đang nằm trên mặt đất, quát lớn: “ Mang đi!”

“Anh Văn, anh Văn, cứu eml” Chu Ấu Vi ôm lấy cánh tay của Khương Bác Văn, giống như nắm lấy hy vọng cứu rỗi cuối cùng.

Tôn Di cũng ôm thật chặt Dụ Dương: “Dụ Dương, em không đi, em là người phụ nữ của anh, anh mau nghĩ cách đi!”
Nhưng lúc này Dụ Dương và Khương Bác Văn lại giống như hai cây cọc gỗ đứng đó không nói một lời.

“Anh Văn, hôm nay em mới vừa tròn mười tám, xin anh hãy giúp em”.

Chu Ấu Vi cầu xin trong đau khổ, ở thành phố này, cô †a cảm thấy Khương Bác Văn là điểm tựa cuối cùng của mình, nếu cậu ta không ra tay, thì cả quãng đời còn lại của cô ta sẽ bị phá hủy.

Nghĩ đến đây, cô ta chợt hối hận vì đã không nghe lời mẹ mà đi một quãng đường xa xôi như vậy để gặp Khương Bác Văn; càng hối hận vì đã không nghe lời Lăng Nghị, lúc nên đi thì không chịu đi, thậm chí còn mắng Lăng Nghị là đồ hèn nhát.

Chu Ấu Vi khóc như mưa, nhìn chăm chằm Khương Bác Văn, hy vọng cậu ta có thể ra tay cứu cô ta một mạng.

.

ngôn tình hoàn
Dưới tiếng kêu khóc của Chu Ấu Vi, Khương Bác Văn ra tay, nhưng không phải ra tay với bọn côn đồ đó, mà đưa tay ra nắm lấy cổ tay Chu Ấu Vi, dùng sức kéo tay cô ta ra khỏi cánh tay của mình.

“Xin lỗi, tôi không làm được”.

Khương Bác Văn lắc đầu với vẻ mặt kiên quyết..

Chapter
1 Chương 1: 1: Nghịch Thế Trùng Tu
2 Chương 2: 2: Tuyết Hi Đừng Sợ Cha Ở Đây!
3 Chương 3: 3: Nếu Có Đời Sau Đánh Chết Cũng Sẽ Không Gả Cho Lăng Nghị!
4 Chương 4: 4: Còn Sớm Không Vội
5 Chương 5: 5: Đề Nghị Không Tồi Có Điều Anh Không Xứng
6 Chương 6: 6: Nếu Như Cháu Là Thằng Đàn Ông Thì Phải Gánh Được Cái Nhà Này
7 Chương 7: 7: Nếu Như Cháu Là Thằng Đàn Ông Thì Phải Gánh Được Cái Nhà Này
8 Chương 8: 8: Anh Lấy Tiền Ở Đâu
9 Chương 9: 9: Cỏ Râu Rồng!
10 Chương 10: 10: Vậy Tôi Có Thể Đi Ra Khỏi Bách Hạnh Lâm Không
11 Chương 11: 11: Tuyết Rơi Dày Khắp Mọi Nơi
12 Chương 12: 12: Lăng Nghị Thở Dài Một Tiếng
13 Chương 13: 13: Lẽ Nào Cha Mẹ Cô Cử Người Tới Bảo Vệ Cô Ư
14 Chương 14: 14: Anh Nói Ông Cụ Vừa Rồi Là Ông Càn
15 Chương 15: 15: Anh Định Làm Gì
16 Chương 16: 16: Xung Quanh Không Có Ai
17 Chương 17: 17: Để Nó Lăn Vào!
18 Chương 18: 18: Cô Chủ Yên Tâm
19 Chương 19: 19: Có Điều Gì Muốn Nói Thì Cứ Nói Đi
20 Chương 20: 20: Cháu Làm Gì Vậy
21 Chương 21: C21: Tiên đế là gì
22 Chương 22: 22: Em Yên Tâm
23 Chương 23: 23: Ai Vậy
24 Chương 24: 24: Anh Chắc Chứ
25 Chương 25: 25: Đương Nhiên Là Chắc Chắn Rồi
26 Chương 26: 26: Điều Này Sao Có Thể
27 Chương 27: 27: Anh Ấy Ra Ngoài
28 Chương 28: 28: Được Thôi
29 Chương 29: 29: Thế Nào
30 Chương 30: 30: Mình Có Thể Về Nhà
31 Chương 31: 31: Nghe Bọn Họ Nói Như Vậy
32 Chương 32: 32: Hay Là Để Anh Dọn Nhà Giúp Em
33 Chương 33: 33: Phải Biết
34 Chương 34: 34: Bệnh Viện Quốc Tế Tân Hoàng
35 Chương 35: 35: Xem Ra Lời Đồn Là Thật
36 Chương 36: 36: Ông Trời Tác Hợp Cho Cũng Có Thể Ly Hôn
37 Chương 37: 37: Xin Chào
38 Chương 38: 38: Chu Ấu Vĩ
39 Chương 39: 39: Chu Ấu Vi
40 Chương 40: 40: Xin Lỗi
41 Chương 41: 41: Mười Mấy Người
42 Chương 42: 42: Vậy Cho Nên
43 Chương 43: 43: Biết Bọn Chúng Ở Trong Phòng Riêng Nào Không
44 Chương 44: 44: Còn Chuyện Uống Rượu Tán Gẫu
45 Chương 45: 45: Sao Còn Đứng Đó
46 Chương 46: 46: Cho Đến Khi Chu Ấu Vi Gọi Tên Lăng Nghị
47 Chương 47: 47: Chuyện Gì Đang Xảy Ra Vậy!
48 Chương 48: 48: Tại Sao Lại Phải Ngăn Cản
49 Chương 49: 49: Hiện Tại Ở Trong Lòng Cô Ta
50 Chương 50: 50: Hóa Ra Những Gì
51 Chương 51: 51: Chỉ Trong Chốc Lát
52 Chương 52: 52: Chỉ Tạm Thời Thôi
53 Chương 53: 53: Lăng Nghị Cảm Thán Một Tiếng
54 Chương 54: 54: Không Tìm Thấy Cỏ Râu Rồng Sao
55 Chương 55: 55: Bát Đoạn Cẩm Sao
56 Chương 56: 56: Vết Thương Chí Mạng Này Là Vết Thương Nhẹ Sao
57 Chương 57: 57: Chỉ Là Chuyện Nhỏ
58 Chương 58: 58: Tôi Có Một Thứ Muốn Mời Anh Xem
59 Chương 59: 59: Không Có Người Mua Sao
60 Chương 60: 60: Trên Đời Này Nợ Ân Tình Là Thứ Khó Trả Nhất
61 Chương 61: 61: Trận Đấu Ngày Hôm Nay Sẽ Thắng Chắc
62 Chương 62: 62: Chuyện Nhỏ
63 Chương 63: 63: Tới Rồi
64 Chương 64: 64: Chuyện Nhỏ
65 Chương 65: 65: Có Gì Mà Buồn Cười
66 Chương 66: 66: Trả Lại Tiền Đây
67 Chương 67: 67: Có Duyên Sẽ Gặp Lại Vô Duyên Thì Có Muốn Cũng Không Được
68 Chương 68: 68: Chắc Chắn Có Vấn Đề Gì Đó Ở Đây
69 Chương 69: 69: Còn Tệ Hơn Nữa Kìa
70 Chương 70: 70: Nghe Vậy
71 Chương 71: C71: Không có gì thú vị
72 Chương 72: C72: Tại sao lại thế này
73 Chương 73: C73: Sau đó anh khởi động trận pháp rồi để đó
74 Chương 74: C74: Không có
75 Chương 75: C75: Kết quả là cô đã bận đến tận nửa đêm
76 Chương 76: C76: Chị dâu
77 Chương 77: C77: Đúng thật
78 Chương 78: C78: Lúc này
79 Chương 79: C79: Con gái của tôi vẫn đang ở trong nhà
80 Chương 80: C80: Con đi3m thối
81 Chương 81: C81: Ai đang nói đấy
82 Chương 82: C82: Sau một tràng tiếng
Chapter

Updated 82 Episodes

1
Chương 1: 1: Nghịch Thế Trùng Tu
2
Chương 2: 2: Tuyết Hi Đừng Sợ Cha Ở Đây!
3
Chương 3: 3: Nếu Có Đời Sau Đánh Chết Cũng Sẽ Không Gả Cho Lăng Nghị!
4
Chương 4: 4: Còn Sớm Không Vội
5
Chương 5: 5: Đề Nghị Không Tồi Có Điều Anh Không Xứng
6
Chương 6: 6: Nếu Như Cháu Là Thằng Đàn Ông Thì Phải Gánh Được Cái Nhà Này
7
Chương 7: 7: Nếu Như Cháu Là Thằng Đàn Ông Thì Phải Gánh Được Cái Nhà Này
8
Chương 8: 8: Anh Lấy Tiền Ở Đâu
9
Chương 9: 9: Cỏ Râu Rồng!
10
Chương 10: 10: Vậy Tôi Có Thể Đi Ra Khỏi Bách Hạnh Lâm Không
11
Chương 11: 11: Tuyết Rơi Dày Khắp Mọi Nơi
12
Chương 12: 12: Lăng Nghị Thở Dài Một Tiếng
13
Chương 13: 13: Lẽ Nào Cha Mẹ Cô Cử Người Tới Bảo Vệ Cô Ư
14
Chương 14: 14: Anh Nói Ông Cụ Vừa Rồi Là Ông Càn
15
Chương 15: 15: Anh Định Làm Gì
16
Chương 16: 16: Xung Quanh Không Có Ai
17
Chương 17: 17: Để Nó Lăn Vào!
18
Chương 18: 18: Cô Chủ Yên Tâm
19
Chương 19: 19: Có Điều Gì Muốn Nói Thì Cứ Nói Đi
20
Chương 20: 20: Cháu Làm Gì Vậy
21
Chương 21: C21: Tiên đế là gì
22
Chương 22: 22: Em Yên Tâm
23
Chương 23: 23: Ai Vậy
24
Chương 24: 24: Anh Chắc Chứ
25
Chương 25: 25: Đương Nhiên Là Chắc Chắn Rồi
26
Chương 26: 26: Điều Này Sao Có Thể
27
Chương 27: 27: Anh Ấy Ra Ngoài
28
Chương 28: 28: Được Thôi
29
Chương 29: 29: Thế Nào
30
Chương 30: 30: Mình Có Thể Về Nhà
31
Chương 31: 31: Nghe Bọn Họ Nói Như Vậy
32
Chương 32: 32: Hay Là Để Anh Dọn Nhà Giúp Em
33
Chương 33: 33: Phải Biết
34
Chương 34: 34: Bệnh Viện Quốc Tế Tân Hoàng
35
Chương 35: 35: Xem Ra Lời Đồn Là Thật
36
Chương 36: 36: Ông Trời Tác Hợp Cho Cũng Có Thể Ly Hôn
37
Chương 37: 37: Xin Chào
38
Chương 38: 38: Chu Ấu Vĩ
39
Chương 39: 39: Chu Ấu Vi
40
Chương 40: 40: Xin Lỗi
41
Chương 41: 41: Mười Mấy Người
42
Chương 42: 42: Vậy Cho Nên
43
Chương 43: 43: Biết Bọn Chúng Ở Trong Phòng Riêng Nào Không
44
Chương 44: 44: Còn Chuyện Uống Rượu Tán Gẫu
45
Chương 45: 45: Sao Còn Đứng Đó
46
Chương 46: 46: Cho Đến Khi Chu Ấu Vi Gọi Tên Lăng Nghị
47
Chương 47: 47: Chuyện Gì Đang Xảy Ra Vậy!
48
Chương 48: 48: Tại Sao Lại Phải Ngăn Cản
49
Chương 49: 49: Hiện Tại Ở Trong Lòng Cô Ta
50
Chương 50: 50: Hóa Ra Những Gì
51
Chương 51: 51: Chỉ Trong Chốc Lát
52
Chương 52: 52: Chỉ Tạm Thời Thôi
53
Chương 53: 53: Lăng Nghị Cảm Thán Một Tiếng
54
Chương 54: 54: Không Tìm Thấy Cỏ Râu Rồng Sao
55
Chương 55: 55: Bát Đoạn Cẩm Sao
56
Chương 56: 56: Vết Thương Chí Mạng Này Là Vết Thương Nhẹ Sao
57
Chương 57: 57: Chỉ Là Chuyện Nhỏ
58
Chương 58: 58: Tôi Có Một Thứ Muốn Mời Anh Xem
59
Chương 59: 59: Không Có Người Mua Sao
60
Chương 60: 60: Trên Đời Này Nợ Ân Tình Là Thứ Khó Trả Nhất
61
Chương 61: 61: Trận Đấu Ngày Hôm Nay Sẽ Thắng Chắc
62
Chương 62: 62: Chuyện Nhỏ
63
Chương 63: 63: Tới Rồi
64
Chương 64: 64: Chuyện Nhỏ
65
Chương 65: 65: Có Gì Mà Buồn Cười
66
Chương 66: 66: Trả Lại Tiền Đây
67
Chương 67: 67: Có Duyên Sẽ Gặp Lại Vô Duyên Thì Có Muốn Cũng Không Được
68
Chương 68: 68: Chắc Chắn Có Vấn Đề Gì Đó Ở Đây
69
Chương 69: 69: Còn Tệ Hơn Nữa Kìa
70
Chương 70: 70: Nghe Vậy
71
Chương 71: C71: Không có gì thú vị
72
Chương 72: C72: Tại sao lại thế này
73
Chương 73: C73: Sau đó anh khởi động trận pháp rồi để đó
74
Chương 74: C74: Không có
75
Chương 75: C75: Kết quả là cô đã bận đến tận nửa đêm
76
Chương 76: C76: Chị dâu
77
Chương 77: C77: Đúng thật
78
Chương 78: C78: Lúc này
79
Chương 79: C79: Con gái của tôi vẫn đang ở trong nhà
80
Chương 80: C80: Con đi3m thối
81
Chương 81: C81: Ai đang nói đấy
82
Chương 82: C82: Sau một tràng tiếng
footer(); ?>