Chương 21: Lý Hầu La là dạ xoa ăn thịt người

Edit: Sahara 

Sau khi Tần Phấn và Tần Diệu về nhà, biết được con lợn rừng này là do Lý Hầu La bắt về, thì dùng loại ánh mắt vô cùng kinh ngạc mà nhìn Lý Hầu La. Đệ muội nhìn vừa nhỏ vừa gầy, không ngờ lại có sức mạnh lớn đến như vậy.

Tần gia đã lâu không được ăn thức ăn mặn, cho nên bữa cơm này, tất cả mọi người đều ăn rất nhiệt tình, ngay cả Tần Phương luôn luôn thẹn thùng cũng ăn say mê đến nỗi không nỡ ngẩng đầu dậy. 

Tuy nhiên, trên bàn ăn lại có một người ngoại lệ. Mã Đại Ni bị Tần mẫu phạt không cho ăn cơm tối, nàng ta chỉ vừa duỗi đôi đũa tới thì đã bị Tần mẫu quát: "Ta đã nói, chừng nào ngươi sửa được cái tật lười biếng thì mới được ăn cơm!" Lời quát như búa tạ đánh mạnh vào chuông cổ, tuy Mã Đại Ni sợ Tần mẫu như là chuột sợ mèo, nhưng lại không nhớ dai, vì thế Tần mẫu quyết định phải dạy cho Mã Đại Ni một bài học nhớ đời! Mã Đại Ni không phải rất thích ăn à? Đánh rắn phải đánh vào đầu! Thế cho nên Tần mẫu muốn bỏ đói Mã Đại Ni mấy bữa, đặc biệt là thời điểm thấy thịt mà không được ăn, có vậy Mã Đại Ni mới chịu sửa đổi. 

Mã Đại Ni nghe Tần mẫu quát như sét đánh ngang tai: "Mẹ......" Đây không phải là đang muốn mạng của nàng sao?

"Nhìn ta làm gì? Đồng ý cho ngươi uống canh, ăn dưa chua, nhưng còn thịt thì nghĩ cũng đừng nghĩ tới!" Tần mẫu không hề có ý châm chước một chút nào.

Mã Đại Ni ôm vẻ mặt đau khổ nhìn về phía Tần Diệu, Tần Diệu liền cho Mã Đại Ni một ánh mắt ra hiệu, Mã Đại Ni dường như hiểu ra cái gì đó, im lặng nhìn Tần mẫu một cái, rồi nhận mệnh, chỉ dám múc canh.

Trên bàn ăn, món ăn được hoan nghênh nhất là món thịt kho tàu của Lý Hầu La. Cắn một cái liền cảm nhận ngay được hương vị vừa mềm mại, vừa thơm ngọt, vào miệng là tan. Mấy đứa nhóc đặc biệt thích vô cùng, nhất là Tử Viễn, ngay cả chút nước thịt trong chén cơm cũng bị nhóc liếm sạch.

Bữa cơm này, người của Tần gia đều ăn no căng bụng, Tần phụ cũng híp mắt ngồi ôm bụng, ngay cả thói quen hút vài hơi thuốc sau khi ăn cũng bị ông quên mất.

Bữa cơm hôm nay được nấu sớm, hiếm khi thấy ăn cơm xong mà sắc trời chưa tối. Lý Hầu La và Tần Chung ngồi ở vị trí gần cửa, ăn no rồi thì duỗi lưng một cái, cả người đều lộ ra vẻ lười biếng. Tần Chung lặng lẽ ngắm nửa bên mặt của Lý Hầu La, ánh hoàng hôn chiếu lên khuôn mặt giảo hoạt kia, làm nó như phát ra một tầng sáng nhu hòa. Không có lý do, Tần Chung chỉ đơn giản là cảm thấy bộ dáng híp mắt thỏa mãn này của Lý Hầu La thật giống một con mèo nhỏ đáng yêu. Hành động duỗi người kia như là đang cào nhẹ vào lòng hắn.

Tần Chung ho một tiếng, vội quay đầu đi, trong mắt có chút mê mang, hắn không biết tại sao vừa rồi lại đột nhiên có một sự xúc động muốn cắn một cái lên má Lý Hầu La. Đưa tay lên sờ sờ mặt mình thì thấy có hơi nóng, thật sợ có người phát hiện ra sự khác thường của mình. Tuy nhiên Tần Chung luôn rất giỏi việc khống chế biểu cảm của bản thân, vì thế, hắn tỏ ra rất bình tĩnh, từ từ thả tay xuống. Cũng may lúc này trời đã hơi tối, nên không ai nhìn thấy lỗ tai ửng đỏ của Tần Chung. 

"Tiểu thẩm thẩm, khi nào thì thẩm lại nấu món thịt đỏ đỏ kia nữa?" Trương Thúy Thúy đang ôm Tần Tử Hạo, Tần Tử Viễn liền ngồi trong lòng cha mình, nhàm chán chơi đùa mấy ngón tay, trùng hợp là Lý Hầu La cũng ngồi đối diện với nhóc. Khi Tần Chung vừa ngoảnh đầu lại, thì Tần Tử Viễn đã lon ton chạy đến trước mặt Lý Hầu La, ngẩng cao khuôn mặt nhỏ lên mà hỏi.

Lý Hầu La rất thích mấy đứa trẻ của Tần gia, bọn nhỏ tính tình rất hoạt bát, nhưng lại không có ỷ vào việc bản thân là trẻ con mà nghịch ngợm gây chuyện không biết kiêng nể ai.

Lý Hầu La mỉm cười, nhéo nhéo gương mặt gầy nhỏ của Tần Tử Viễn: "Chờ tiểu thẩm thẩm kiếm được tiền rồi sẽ nấu một bữa nữa cho con ăn!"

"Thật không?" Hai mắt Tần Tử Viễn sáng lên, dứt khoát nhào vào lòng ngực Lý Hầu La. 

"Đương nhiên là thật!" Trước khi mạt thế kéo tới, thì Lý Hầu La đã hai mươi tám tuổi, nàng một lòng dồn hết tâm tư vào việc thêu thùa, chưa từng có hứng thú với chuyện hôn nhân con cái. Khi mạt thế tới, sinh mạng bản thân còn như chỉ mỏng treo chuông, nói gì đến chuyện nuôi con. Nhưng nữ nhân thường càng lớn tuổi thì lại càng không có sức chống cự đối với loại sinh vật tên là trẻ con.

Linh hồn một bà dì đã ba mươi mấy tuổi, vừa nhìn thấy đứa trẻ ngoan ngoãn như Tần Tử Viễn, liền không nhịn được mà ôm lấy cơ thể nhỏ xíu của nhóc con.

"Tử Viễn, tiểu thúc dẫn con đi ra sân chơi!" Ngay lúc một lớn một nhỏ ôm nhau chơi đùa vui vẻ, thì Tần Chung đột nhiên đứng lên kéo Tần Tử Viễn ra.

Tần Tử Viễn theo bản năng dựa sát hơn vào người Lý Hầu La, tuy rằng vị tiểu thúc này của nhóc thường xuyên mỉm cười rất hiền lành, nhưng mà nhóc vẫn luôn có cảm giác tiểu thúc có chút đáng sợ. (*Sa: bởi ta nói, cảm giác của "chẻ con" đâu có sai!!!)

"Tử Viễn, nào, buổi chiều ăn cơm quá no, chúng ta đi dạo trong sân một chút để tiêu thực nào!" Tần Chung ôn hòa nắm lấy tay nhỏ của Tần Tử Viễn. 

"Đúng rồi! Đi dạo một chút! Tránh cho ăn không tiêu!" Lý Hầu La cảm thấy vẫn là Tần Chung cẩn thận, cho nên lập tức đẩy Tần Tử Viễn tới chỗ Tần Chung. (*Sa: tỷ giao trứng cho ác rồi! Chương trước mới nói trẻ con là tương lai là hy vọng mà tỷ lại hủy diệt tương lai cùng hy vọng. ~.~)

Nước mắt Tần Tử Viễn lã chã chực chờ khóc, trước giờ tiểu thúc chưa bao giờ chủ động gần gũi với bọn nó, nhưng không hiểu sao lúc này lại muốn dắt nhóc đi dạo. Thấy Lý Hầu La gật đầu đồng ý rồi, Tần Tử Viễn vội vàng nhìn về phía cha mình, ai ngờ Tần Phấn lại cười ngây ngô mà nói: "Đi đi, Tử Viễn, chăm sóc cho tiểu thúc thúc của con, sức khỏe tiểu thúc thúc của con không tốt!"

Tần Tử Viễn dẫu cái miệng nhỏ lên, rất không tình nguyện mà đi theo Tần Chung. 

(*dẫu miệng: là biểu cảm chu mỏ lên đầy bất mãn ấy.)

Một lớn một nhỏ cùng nhau đi tới đi lui trong sân để tiêu thực, Lý Hầu La chống cằm, nhìn bộ dáng ôn nhu của Tần Chung đang cong khóe miệng cúi người nói gì đó với Tần Tử Viễn, trong lòng nàng thầm nghĩ, sau nay Tần Chung nhất định là một người cha tốt.

Nếu Tần Chung muốn dỗ một ai đó vui vẻ, thì chỉ là chuyện nhỏ chẳng tốn chút công sức. Ban đầu, Tần Tử Viễn còn có chút không tình nguyện, vậy mà chẳng được bao lâu thì nhóc đã bị Tần Chung làm cho cười đến không khép miệng nhỏ lại được.

Hai người đi đến một góc trong sân, nơi khuất tầm mắt của mọi người trong đại sảnh, Tần Chung ngồi xổm xuống đối diện với Tần Tử Viễn, mỉm cười nói: "Tử Viễn, con thích tiểu thẩm thẩm không?"

"Thích!" Tần Tử Viễn gật đầu không chút do dự.

"Con có thể thích tiểu thẩm thẩm, nhưng không thể nhào vào lòng tiểu thẩm thẩm giống như vừa rồi được! Kể cả việc nắm tay, nắm y phục, hay lại gần tiểu thẩm thẩm cũng không được!" 

"Tại sao ạ?" Tần Tử Viễn không hiểu, hỏi.

"Bởi vì tiểu thẩm thẩm của con chuyên ăn thịt trẻ con, nếu con đến gần tiểu thẩm thẩm, tiểu thẩm thẩm sẽ ăn thịt con! Đây là bí mật, không thể nói với người khác, có biết không? Nếu con nói ra, tiểu thẩm thẩm cũng sẽ ăn thịt con!" Tần Chung xoa xoa đầu Tần Tử Viễn, mỉm cười dịu dàng. (*Sa: Chung ca, ca có biết xấu hổ là gì ko? Biết ko? Biết ko? =.=)

Tần Tử Viễn bị dọa sợ đến run bần bật, dường như sắp khóc đến nơi, nhưng lại sợ khóc xong sẽ bị Lý Hầu La phát hiện, cho nên phải ráng dằn nén, cất giọng nói run run: "Con biết rồi!"

Trong thôn cũng lưu truyền rất nhiều lời đồn về chuyện ăn thịt trẻ con, đại đa số đều là người lớn nói để hù dọa những đứa trẻ không nghe lời, ví dụ như nếu con không nghe lời thì sẽ bị thứ gì gì đó ăn thịt. Chính vì vậy mà Tần Tử Viễn không hề nghi ngờ lời nói của Tần Chung một chút nào, thậm chí còn lo lắng ngược lại cho Tần Chung: "Tiểu thúc thúc, vậy còn thúc thì sao?" Nhóc có thể không đến gần tiểu thẩm thẩm, nhưng mà tiểu thúc thúc thì phải ở chung một phòng với tiểu thẩm thẩm, lỡ như bị tiểu thẩm thẩm ăn mất thì phải làm thế nào bây giờ? 

Ý cười trong mắt Tần Chung càng tăng thêm, dùng giọng điệu mềm mỏng nhẹ nhàng mà nói: "Không sao! Thúc chuyên ăn tiểu thẩm thẩm của con!"

Ngay tức khắc, Tần Tử Viễn liền nhìn Tần Chung bằng ánh mắt đầy sùng bái đến tột đỉnh, tiểu thúc thúc thật là lợi hại a!

Lúc trời đã tối đen, Tần Chung mới dắt tay Tần Tử Viễn vào đại sảnh, tuy nhiên, mới vừa rồi Tần Tử Viễn còn như hồ dính muốn dán chặt vào Lý Hầu La, bây giờ lại hận không thể dựa thật sát vào chân tường. Sau khi nhóc nhào vào lòng Tần Phấn, thì không đè nén được sợ hãi mà lén lút liếc nhìn Lý Hầu La, lúc tiếp xúc với ánh mắt của Lý Hầu La, lại giống như bị bỏng nước sôi, lập tức quay đầu đi.

Tần Chung thấy vậy, ý cười bên khóe miệng càng sâu, trẻ ngoan!

Lý Hầu La thì lại không có để ý đến sự thay đổi đột ngột của Tần Tử Viễn, trời đã tối, thời gian làm việc và nghỉ ngơi hàng ngày từ khi đến thế giới này làm cho nàng có chút buồn ngủ, liền đứng dậy lấy nước nóng rồi đến tịnh phòng rửa mặt. 

(*tịnh phòng: phòng tắm.)

Tần gia cũng là hộ gia đình độc nhất xây một tịnh phòng riêng biệt dùng để tắm ở Tiểu Thanh Thôn. Những hộ gia đình khác đâu có nhà nào lại đi xây một tịnh phòng như thế này. Khi trời nóng, nam nhân thường cởi trần tắm rửa ở con sông trong thôn, nữ nhân thì thường tắm trong bồn gỗ đặt trong phòng.

Tịnh phòng của Tần gia được xây bên cạnh sân, thấy Lý Hầu La đi vào tịnh phòng, Tần Chung cũng theo ra khỏi đại sảnh, đi tới đi lui trong sân.

Trương Thúy Thúy ở trong đại sảnh thấy thế thì khẽ cười một tiếng: "Mẹ, mẹ xem, tam đệ đối với tam đệ muội thật tốt, tam đệ muội vào tịnh phòng, tam đệ còn ở ngoài canh giữ." 

Tần mẫu hài lòng gật đầu: "Hầu La là thê tử của nó, nó không tốt với Hầu La thì tốt với ai đây?" Tần mẫu không phải là người nhỏ nhen, đi ghen tuông với con dâu của mình. Sức khỏe của Tần Chung không tốt, không thể quá lao lực, Lý Hầu La thì lại rất khỏe, nói không chừng cuộc sống sau này của Tần Chung còn phải dựa vào Lý Hầu La, cho nên Tần mẫu còn ước gì quan hệ giữa cặp vợ chồng son này cứ mãi ngọt ngào như đường với mật.

Lý Hầu La tắm xong, vừa bước ra khỏi tịnh phòng liền nhìn thấy Tần Chung đang đứng trong sân cách đó không xa: "Huynh cũng muốn tắm à? Chờ chút, ta đi gánh nước cho huynh!"

Nhìn Lý Hầu La chạy nhanh như bay vào phòng bếp, Tần Chung há miệng, nhưng không kịp nói gì, cuối cùng đành im lặng ngậm miệng lại.

Ngày hôm sau, Lý Hầu La bắt đầu thêu thùa.

Bước đầu, Lý Hầu La dự tính là sẽ thêu khăn tay và túi tiền, chia làm hai loại, loại tốt sẽ mang lên huyện bán cho mấy tiểu thư hay thái thái* nhà giàu, hoặc là những nha hoàn có thể diện. Loại bình thường hơn thì trực tiếp bày bán trên phố. Hôm đó, lúc trên phố nàng đã có quan sát tỉ mỉ, những nữ nhân trên phố bất luận là ăn mặc gấm vóc lụa là hay là vải thô đi nữa, thì mỗi người đều mang theo khăn tay bên mình. Lý Hầu La thầm nghĩ, có lẽ đây cũng là một thói quen tương tự với người hiện đại, mang theo khăn tay một là vì thực dụng, hai là vì yêu cái đẹp.

Nhưng muốn kiếm tiền từ phương diện này cũng không phải dễ! Bởi vì việc may vá thêu thùa đối với nữ nhân ở thời đại này là bản lĩnh cơ bản. Mấy loại phụ kiện nhỏ như khăn tay hay túi tiền này nọ, người có tiền thì có thể mua đồ tốt ở bên ngoài, nhưng nếu điều kiện không được rộng rãi thì sẽ tự mình làm lấy. Nếu nàng muốn khiến bọn họ động tâm với đồ thêu của nàng, thì phải biết cách tân, sửa củ thành mới, làm cho người khác vừa nhìn là hai mắt phát sáng lên.

Nghĩ như vậy, động tác tay của Lý Hầu La bỗng nhanh hơn, nàng cắt một cây vải thượng đẳng ra thành từng miếng vải nhỏ, ước chừng được khoảng một trăm miếng. Còn những vật liệu thừa dùng để làm túi tiền thì tạm thời chưa động tới.

Vì muốn có đủ ánh sáng, nên Lý Hầu La dời bàn nhỏ đến trong sân.

Tần mẫu biết Lý Hầu La làm chuyện nghiêm chỉnh, nên cố ý dặn dò những người khác không được đến làm phiền Lý Hầu La. Đúng lúc Tần Phương cũng đang thêu của hồi môn cho mình, hơn nữa, Tần Phương quả thật là rất thích thêu thùa, thích từ tận đáy lòng, nàng thấy tiểu tẩu tử dễ gần, cho nên lấy hết can đảm đứng ở một bên xem Lý Hầu La làm việc.

Bàn tay trắng như ngọc của Lý Hầu La không ngừng múa may trên mặt vải, nhưng lại không thấy nàng đo đạc, cứ thế mà hạ kéo cắt không chút do dự. Đôi tay như cánh bướm đang nhẹ nhàng nhảy múa, vốn dĩ chỉ là những động tác bình thường, nhưng lại được Lý Hầu La làm thành vô cùng xinh đẹp, đến mức không thể nói thành lời. Trong nhất thời, Tần Phương xem đến ngây ngốc.

Cắt xong vải rồi, Lý Hầu La ngẩng đầu lên mới phát hiện ra, Tần Phương đã lặng yên không một tiếng động mà đứng ở bên cạnh từ lúc nào.

________

Tác giả có lời muốn nói: Nhiều năm về sau, Tần Tử Viễn tang thương gào thét: "Con đường dài nhất ta phải đi qua chính là do tiểu thúc sắp đặt!"

______

****Sa: chú thích với cả nhà là cái phần tác giả có lời muốn nói ở trong truyện là lời của tác giả Lão Nạp Bất Đổng Ái, được viết ra luôn trong nguyên tác, không phải là lời của Sa nha. Thứ 2 là Sa là editor, không phải tác giả, rất nhiều bạn cứ nhầm, lúc hối chương cứ kiu tác giả ơi chừng nào có chương mới???

Mọi người có thể kiu Sa, hoặc kiu bạn ơi  khi nào có chương chứ đừng kiu nhầm là tác giả nữa nha!!!!

Chapter
1 Chương 1: Xuyên qua
2 Chương 2: Tần Chung
3 Chương 3: Cơm sáng
4 Chương 4: Lên núi
5 Chương 5: Thịt gà
6 Chương 6: Nói chuyện với nhau
7 Chương 7: Thân phận
8 Chương 8: Tiền công
9 Chương 9: Tần đại bá
10 Chương 10: Một thân của Tần Chung
11 Chương 11: Sủi cảo
12 Chương 12: Cùng nhau đi
13 Chương 13: Phường thêu
14 Chương 14: Tiệm thêu
15 Chương 15: Cõng tiểu trượng phu
16 Chương 16: Ừm!
17 Chương 17: Tái sinh!
18 Chương 18: Nhặt "của rơi"
19 Chương 19: Được một tấc lại muốn lấn một thước
20 Chương 20: Thịt kho tàu
21 Chương 21: Lý Hầu La là dạ xoa ăn thịt người
22 Chương 22: Bắt đầu thêu thùa
23 Chương 23: Phản ứng
24 Chương 24: Bán ra
25 Chương 25: Giao tiền
26 Chương 26: Khó chịu
27 Chương 27: Nghe lời
28 Chương 28: Hộ
29 Chương 29: Lén lút khoe khoang
30 Chương 30: Chui đầu vào lưới
31 Chương 31: Con ngựa hoang trong lòng Tần Chung
32 Chương 32: Đồ Bổ
33 Chương 33: Bạn học cùng trường
34 Chương 34: Hiện trường lật xe
35 Chương 35: Nói chuyện
36 Chương 36: Đại phòng, nhị phòng (cơm tất niên)
37 Chương 37: Nhà ở
38 Chương 38: Về nhà mẹ đẻ
39 Chương 39: Phản kích
40 Chương 40: Đầu xuân
41 Chương 41: Lập lại lần nữa
42 Chương 42: Chết đuối
43 Chương 43: Con trúng độc, phải dùng sức rửa!
44 Chương 44: Nghênh Xuân Đồ
45 Chương 45: Kế hoạch cải tạo
46 Chương 46: Mang cơm
47 Chương 47: Tỷ muội
48 Chương 47-2: Tỷ muội 2
49 Chương 48: Chuyện cũ
50 Chương 49: Nồi nào úp vung nấy
51 Chương 50: Nhiệm vụ vinh quang
52 Chương 51: Mê muội bò tường
53 Chương 52: Bán đồ Thêu
54 Chương 53: Tự tin
55 Chương 54: Mừng Thọ Đồ
56 Chương 55: Té xỉu
57 Chương 56: Trong tịnh phòng (*phòng tắm)
58 Chương 57: Phụ trách
59 Chương 58: Kiếm tiền
60 Chương 59: Chất vấn
61 Chương 60: Gãi ngứa
62 Chương 61: Đuổi khỏi cửa
63 Chương 62: Huệ chất lan tâm (*Cao nhã thánh khiết)
64 Chương 63: Bôi nhọ
65 Chương 64: Đánh tới cửa
66 Chương 65: Cả nhà cùng nhau diễn tuồng
67 Chương 66: Biện pháp
68 Chương 67: Tính sổ
69 Chương 68: Bất an
70 Chương 69: Dự tính đầu xuân
71 Chương 70: Cường thượng!
72 Chương 71: Lại muốn công thức
73 Chương 72: Đuổi đi
74 Chương 73: Khen
75 Chương 74: Đi thi
76 Chương 75
77 Chương 76: Chỗ đặt chân
78 Chương 77: Bắt đầu thi
79 Chương 78: Thi xong
80 Chương 79: Yết bảng
81 Chương 80: Tam thê tứ thiếp
82 Chương 81: Báo tin vui
83 Chương 82: Phản ứng
84 Chương 83: Phản ứng (2)
85 Chương 84: Tâm sự thiếu nữ
86 Chương 85: Tần tiểu tiên nữ
87 Chương 86: Lương thực
88 Chương 87: Định hôn
89 Chương 88: Ý tưởng
90 Chương 89: Vân Từ Phường
91 Chương 90: Phát hiện
92 Chương 91: Quy mô
93 Chương 92: Lẩu
94 Chương 93: Cà rốt
95 Chương 94: Biến hóa
96 Chương 95: Ấu trĩ
97 Chương 96: Nạp thiếp
98 Chương 97: Ý thức
99 Chương 98: Gậy ông đập lưng ông
100 Chương 99: Tần Phương xuất giá
101 Chương 100: Phân gia
102 Chương 101: Trên đường
103 Chương 102: Trên đường (2)
104 Chương 103: Chuẩn bị đồ Dùng
105 Chương 104: Cậy sủng mà kiêu
106 Chương 105: Nóng lạnh tự biết
107 Chương 106: Chê cười
108 Chương 107: Chọc phá
109 Chương 108: Bắt đầu thi hương
110 Chương 109: Thêu Y
111 Chương 110: Báo tin vui thi hương
112 Chương 111: Trên đường về
113 Chương 112: Số mệnh không phải do trời định
114 Chương 113: Thiếu
115 Chương 114: Tỉnh lại
116 Chương 115: Về Lý gia
117 Chương 116: Siêu thoát
118 Chương 117: Động phòng
119 Chương 118: Động Bàn Tơ
120 Chương 119: Chịu ủy khuất
121 Chương 120: Mừng thọ
122 Chương 121: Đại thọ
123 Chương 122: Chống lưng
124 Chương 123: Chèn ép, phân gia
125 Chương 124: Mã Đại Ni sinh con
126 Chương 125: Mang thai
127 Chương 126: Khoe khoang sai đối tượng
128 Chương 127: Phản ứng sau khi mang thai
129 Chương 128: Bất ngờ đến thăm
130 Chương 129: Cắt đứt
131 Chương 130: Tên tuổi
132 Chương 131: Đại nhân vật
133 Chương 132: Người Trang gia
134 Chương 133: Diễn xuất
135 Chương 134: Biết người biết ta
136 Chương 135: Sinh sản
137 Chương 136: Đặt tên
138 Chương 137: Một đàn heo con
139 Chương 138: Tấm lòng cha già
140 Chương 139: Thượng kinh thi cử
141 Chương 140: Khó chịu
142 Chương 141: Hoang đường
143 Chương 142: Bình ổn
144 Chương 143: Bắt đầu thi hội
145 Chương 144: Bên ngoài trường thi
146 Chương 145: Theo dõi
147 Chương 146: Thi xong môn thứ nhất
148 Chương 147: Tôn trọng lý tưởng
149 Chương 148: Cuộc thi tú nương
150 Chương 149: Thỉnh nguyện thư
151 Chương 150: Thi đỗ
152 Chương 151: Ân cần dạy bảo
153 Chương 152: Thi đình
154 Chương 153: Sau thi đình
155 Chương 154: Cưỡi ngựa diễu hành
156 Chương 155: Tâm tư
157 Chương 156: Thụ quan
158 Chương 157: Về quê
159 Chương 158: Phản ứng
160 Chương 159: Sợ bóng sợ gió một hồi
161 Chương 160: Gia quy
162 Chương 161: Đuổi khỏi nha môn
163 Chương 162: Dạy cho một bài học
164 Chương 163: Nói chuyện với nhau
165 Chương 164: Không chịu thiệt thòi
166 Chương 165: Cảnh cáo
167 Chương 166: Gặp lại
168 Chương 167: Lý do
169 Chương 168: An bài
170 Chương 169: Con nhỏ khó nuôi
171 Chương 170: Đi làm
172 Chương 171: Đánh nhau
173 Chương 172: Giá y
174 Chương 173: Đá tảng
175 Chương 174: Giá y
176 Chương 175: Thánh tâm
177 Chương 176: Xuất giá
178 Chương 177: Xử trí
179 Chương 178: Thêu phượng bào
180 Chương 179: Xinh đẹp lộng lẫy
181 Chương 180: Thần phượng
182 Chương 181: Sóng ngầm
183 Chương 182: Nữ nhân trong cung
184 Chương 183: Mì trường thọ
185 Chương 184: Coi thê như mạng
186 Chương 185: Kết
187 Chương 186: Ngoại truyện 1
188 Chương 187: Ngoại truyện 2: Hậu thế
Chapter

Updated 188 Episodes

1
Chương 1: Xuyên qua
2
Chương 2: Tần Chung
3
Chương 3: Cơm sáng
4
Chương 4: Lên núi
5
Chương 5: Thịt gà
6
Chương 6: Nói chuyện với nhau
7
Chương 7: Thân phận
8
Chương 8: Tiền công
9
Chương 9: Tần đại bá
10
Chương 10: Một thân của Tần Chung
11
Chương 11: Sủi cảo
12
Chương 12: Cùng nhau đi
13
Chương 13: Phường thêu
14
Chương 14: Tiệm thêu
15
Chương 15: Cõng tiểu trượng phu
16
Chương 16: Ừm!
17
Chương 17: Tái sinh!
18
Chương 18: Nhặt "của rơi"
19
Chương 19: Được một tấc lại muốn lấn một thước
20
Chương 20: Thịt kho tàu
21
Chương 21: Lý Hầu La là dạ xoa ăn thịt người
22
Chương 22: Bắt đầu thêu thùa
23
Chương 23: Phản ứng
24
Chương 24: Bán ra
25
Chương 25: Giao tiền
26
Chương 26: Khó chịu
27
Chương 27: Nghe lời
28
Chương 28: Hộ
29
Chương 29: Lén lút khoe khoang
30
Chương 30: Chui đầu vào lưới
31
Chương 31: Con ngựa hoang trong lòng Tần Chung
32
Chương 32: Đồ Bổ
33
Chương 33: Bạn học cùng trường
34
Chương 34: Hiện trường lật xe
35
Chương 35: Nói chuyện
36
Chương 36: Đại phòng, nhị phòng (cơm tất niên)
37
Chương 37: Nhà ở
38
Chương 38: Về nhà mẹ đẻ
39
Chương 39: Phản kích
40
Chương 40: Đầu xuân
41
Chương 41: Lập lại lần nữa
42
Chương 42: Chết đuối
43
Chương 43: Con trúng độc, phải dùng sức rửa!
44
Chương 44: Nghênh Xuân Đồ
45
Chương 45: Kế hoạch cải tạo
46
Chương 46: Mang cơm
47
Chương 47: Tỷ muội
48
Chương 47-2: Tỷ muội 2
49
Chương 48: Chuyện cũ
50
Chương 49: Nồi nào úp vung nấy
51
Chương 50: Nhiệm vụ vinh quang
52
Chương 51: Mê muội bò tường
53
Chương 52: Bán đồ Thêu
54
Chương 53: Tự tin
55
Chương 54: Mừng Thọ Đồ
56
Chương 55: Té xỉu
57
Chương 56: Trong tịnh phòng (*phòng tắm)
58
Chương 57: Phụ trách
59
Chương 58: Kiếm tiền
60
Chương 59: Chất vấn
61
Chương 60: Gãi ngứa
62
Chương 61: Đuổi khỏi cửa
63
Chương 62: Huệ chất lan tâm (*Cao nhã thánh khiết)
64
Chương 63: Bôi nhọ
65
Chương 64: Đánh tới cửa
66
Chương 65: Cả nhà cùng nhau diễn tuồng
67
Chương 66: Biện pháp
68
Chương 67: Tính sổ
69
Chương 68: Bất an
70
Chương 69: Dự tính đầu xuân
71
Chương 70: Cường thượng!
72
Chương 71: Lại muốn công thức
73
Chương 72: Đuổi đi
74
Chương 73: Khen
75
Chương 74: Đi thi
76
Chương 75
77
Chương 76: Chỗ đặt chân
78
Chương 77: Bắt đầu thi
79
Chương 78: Thi xong
80
Chương 79: Yết bảng
81
Chương 80: Tam thê tứ thiếp
82
Chương 81: Báo tin vui
83
Chương 82: Phản ứng
84
Chương 83: Phản ứng (2)
85
Chương 84: Tâm sự thiếu nữ
86
Chương 85: Tần tiểu tiên nữ
87
Chương 86: Lương thực
88
Chương 87: Định hôn
89
Chương 88: Ý tưởng
90
Chương 89: Vân Từ Phường
91
Chương 90: Phát hiện
92
Chương 91: Quy mô
93
Chương 92: Lẩu
94
Chương 93: Cà rốt
95
Chương 94: Biến hóa
96
Chương 95: Ấu trĩ
97
Chương 96: Nạp thiếp
98
Chương 97: Ý thức
99
Chương 98: Gậy ông đập lưng ông
100
Chương 99: Tần Phương xuất giá
101
Chương 100: Phân gia
102
Chương 101: Trên đường
103
Chương 102: Trên đường (2)
104
Chương 103: Chuẩn bị đồ Dùng
105
Chương 104: Cậy sủng mà kiêu
106
Chương 105: Nóng lạnh tự biết
107
Chương 106: Chê cười
108
Chương 107: Chọc phá
109
Chương 108: Bắt đầu thi hương
110
Chương 109: Thêu Y
111
Chương 110: Báo tin vui thi hương
112
Chương 111: Trên đường về
113
Chương 112: Số mệnh không phải do trời định
114
Chương 113: Thiếu
115
Chương 114: Tỉnh lại
116
Chương 115: Về Lý gia
117
Chương 116: Siêu thoát
118
Chương 117: Động phòng
119
Chương 118: Động Bàn Tơ
120
Chương 119: Chịu ủy khuất
121
Chương 120: Mừng thọ
122
Chương 121: Đại thọ
123
Chương 122: Chống lưng
124
Chương 123: Chèn ép, phân gia
125
Chương 124: Mã Đại Ni sinh con
126
Chương 125: Mang thai
127
Chương 126: Khoe khoang sai đối tượng
128
Chương 127: Phản ứng sau khi mang thai
129
Chương 128: Bất ngờ đến thăm
130
Chương 129: Cắt đứt
131
Chương 130: Tên tuổi
132
Chương 131: Đại nhân vật
133
Chương 132: Người Trang gia
134
Chương 133: Diễn xuất
135
Chương 134: Biết người biết ta
136
Chương 135: Sinh sản
137
Chương 136: Đặt tên
138
Chương 137: Một đàn heo con
139
Chương 138: Tấm lòng cha già
140
Chương 139: Thượng kinh thi cử
141
Chương 140: Khó chịu
142
Chương 141: Hoang đường
143
Chương 142: Bình ổn
144
Chương 143: Bắt đầu thi hội
145
Chương 144: Bên ngoài trường thi
146
Chương 145: Theo dõi
147
Chương 146: Thi xong môn thứ nhất
148
Chương 147: Tôn trọng lý tưởng
149
Chương 148: Cuộc thi tú nương
150
Chương 149: Thỉnh nguyện thư
151
Chương 150: Thi đỗ
152
Chương 151: Ân cần dạy bảo
153
Chương 152: Thi đình
154
Chương 153: Sau thi đình
155
Chương 154: Cưỡi ngựa diễu hành
156
Chương 155: Tâm tư
157
Chương 156: Thụ quan
158
Chương 157: Về quê
159
Chương 158: Phản ứng
160
Chương 159: Sợ bóng sợ gió một hồi
161
Chương 160: Gia quy
162
Chương 161: Đuổi khỏi nha môn
163
Chương 162: Dạy cho một bài học
164
Chương 163: Nói chuyện với nhau
165
Chương 164: Không chịu thiệt thòi
166
Chương 165: Cảnh cáo
167
Chương 166: Gặp lại
168
Chương 167: Lý do
169
Chương 168: An bài
170
Chương 169: Con nhỏ khó nuôi
171
Chương 170: Đi làm
172
Chương 171: Đánh nhau
173
Chương 172: Giá y
174
Chương 173: Đá tảng
175
Chương 174: Giá y
176
Chương 175: Thánh tâm
177
Chương 176: Xuất giá
178
Chương 177: Xử trí
179
Chương 178: Thêu phượng bào
180
Chương 179: Xinh đẹp lộng lẫy
181
Chương 180: Thần phượng
182
Chương 181: Sóng ngầm
183
Chương 182: Nữ nhân trong cung
184
Chương 183: Mì trường thọ
185
Chương 184: Coi thê như mạng
186
Chương 185: Kết
187
Chương 186: Ngoại truyện 1
188
Chương 187: Ngoại truyện 2: Hậu thế
footer(); ?>