Chương 125: Mang thai

Edit: Sahara

Lạc khoản trên thiệp là Vương huyện lệnh. Lý Ỷ La cầm thiệp, nhíu mày: Nếu Lý Nguyệt Nga cho người nhắn tin đến, nàng tuyệt đối không đi. Nhưng hiện tại là Vương huyện lệnh tự mình đưa thiệp mời. Dù sao ông ấy cũng là quan phụ mẫu huyện Vân Dương, mặc kệ sự thật bên trong thế nào, ít nhất trong mắt người ngoài, nàng và Lý Nguyệt Nga là tỷ muội, Tần Chung và Vương Bác Quân là huynh đệ cột chèo, nếu không đi, chính là công khai đánh vào mặt Vương huyện lệnh.

"Ỷ La, nếu không thì để một mình ta đi thôi?" Tần Chung thấy Lý Ỷ La nhíu mày, liền rút tấm thiệp trong tay nàng ra, nói.

"Bỏ đi! Trên thiệp đã viết tên hai người chúng ta, ta không đi cũng không được!"

Hôm nay là lễ tắm ba ngày của Vương gia, Tần Chung và Lý Ỷ La mang theo lễ vật đến đó. Vương huyện lệnh là quan phụ mẫu huyện Vân Dương, lễ tắm ba ngày của cháu trai ông đương nhiên là cực kỳ náo nhiệt. Vương huyện lệnh và Vương Bác Quân đứng ở cửa đón khách, thấy Tần Chung cùng Lý Ỷ La đến, lập tức bước tới thân thiết cầm tay Tần Chung: "Mau vào trong ngồi đi!"

Tần Chung giao lễ vật cho hạ nhân đứng bên cạnh, chắp tay đáp lễ lại Vương huyện lệnh, rồi xoay qua nói với Vương Bác Quân: "Bác Quân, chúc mừng!"

Trên mặt Vương Bác Quân không hề có nét vui mừng vì quý tử ra đời, Tần Chung chúc mừng hắn, hắn cũng chỉ kéo nhẹ khóe miệng đáp lễ.

Lý Ỷ La và Tần Chung đi vào trong sân, tìm một chỗ ngồi xuống. Lý Ỷ La ghé sát tai Tần Chung nói nhỏ: "Sao lần này nam nữ không tách ra?"

Tần Chung quét mắt nhìn toàn trường: "Lễ tắm ba ngày phải cử hành dưới sự chứng kiến của mọi người, nên tất nhiên không thể tách quan khách ra ngồi." Nói xong, Tần Chung thò tay qua nắm lấy tay Lý Ỷ La ở dưới mặt bàn: "Như vậy cũng tốt, chúng ta không cần tách ra."

Lý Ỷ La phì cười: "Cùng lắm là vị trí ngồi khác nhau thôi, vậy cũng được gọi là tách ra à?"

Tần Chung mỉm cười không lên tiếng.

Lý Ỷ La nhắp một ngụm trà, thấy trên bàn có hạch đào, liền duỗi tay tới lấy, tay hơi bóp nhẹ một cái, vỏ hạch đào liền rơi rào rạt xuống như hoa tuyết. Động tác ấy dọa quan khách ngồi cùng bàn ngây người. Trong lòng Lý Ỷ La thầm thè lưỡi một cái: Quên mất đang ở bên ngoài!

Tần Chung không màng ánh mắt của người khác, kéo tay Lý Ỷ La qua quan sát, thấy không bị thương mới nắm tay nàng đặt xuống phía dưới mặt bàn lần nữa, nhỏ giọng nói với nàng: "Muốn ăn cứ nói với ta một tiếng là được."

Nói xong liền cầm lấy cây búa nhỏ chuyên dùng đập vỏ hạch đào, hết sức chuyên chú đập.

Quan khách ngồi cùng bàn có người nhận ra Tần Chung, nên lên tiếng chào hỏi.

Tần Chung đều chào lại từng người, tuy nhiên, tay vẫn không quên đập vỏ hạch đào. Mặc dù Tần Chung vừa đập hạch đào vừa chào đáp lễ người khác, nhưng lúc chào hỏi, thái độ Tần Chung vô cùng nghiêm túc, làm người khác cảm thấy hắn không hề thất lễ.

Lý Ỷ La vội nói: "Đủ rồi tướng công, đừng đập nữa!" Nếu chuyện hôm nay truyền ra ngoài, thế nào Tần Chung cũng bị nói là sợ vợ.

Qua một hồi lâu, lễ tắm ba ngày chính thức bắt đầu, đưa bé được bế đến. Lý Ỷ La nhìn từ xa, thấy đứa trẻ này còn không bằng một nửa khổ người Tần Tử Kiệt, hoàn toàn y chang con khỉ nhỏ mới sinh.

Tần Chung nhìn rồi mím môi, ghé sát tai Lý Ỷ La nói bằng giọng cực kỳ nhỏ: "Con của chúng ta sau này khẳng định rất xinh đẹp." Đây là cái gì thế? Mấy ngày trước hắn còn cảm thấy tiểu tử bụ bẫm Tử Kiệt xấu xí, hiện tại thấy đứa bé này, Tử Kiệt quả nhiên giống lời nương tử nói, coi như dễ thương.

Lý Ỷ La ho khụ khụ: "Nghe nói trẻ con mới sinh đều như vậy, lơn hơn một chút sẽ đẹp!" Lý Nguyệt Nga xinh đẹp như vậy, Vương Bác Quân cũng không kém, nên chắc là sẽ..... Đẹp.

Trình tự lễ tắm ba ngày hoàn thành, đứa bé lại được bế đi, sau khi Lý Ỷ La và Tần Chung dùng tiệc xong thì định ra về, ai ngờ đúng lúc này lại có một nha hoàn tới mới Lý Ỷ La: "Thiếu phu nhân nhà nô tỳ mời người đến trò chuyện một lát."

Lý Ỷ La không muốn đi, có cái gì để nói, nói tới nói lui cũng là mấy vấn đề kia. Nàng đứng dậy trả lời nha hoàn: "Nói với thiếu phu nhân nhà cô, ta và tỷ ấy không có gì để nói." Xong, nàng nhìn về phía Tần Chung: "Về thôi!"

Nha hoàn không còn cách nào khác là trở về bẩm báo lại với Lý Nguyệt Nga.

Nếu Lý Ỷ La đến, chắc chắn sẽ phải kinh ngạc, Lý Nguyệt Nga vậy mà lại tiều tụy thành dáng vẻ này! Môi nàng ta trắng bệch, dưới mắt thâm quầng, nghe Lý Ỷ La không muốn đến, Lý Nguyệt Nga chỉ phất phất tay bảo nha hoàn lui ra.

Nàng duỗi tay tới trước nhìn thử, người khác sinh con xong thân thể đều đẫy đà. Còn nàng, ngoại trừ cái bụng lớn thì những nơi khác đều gầy hơn trước kia, hiện giờ đứa bé đã ra đời mà khí sắc nàng vẫn không hề chuyển biến tốt hơn.

Vương phu nhân bế đứa bé đi vào, ngồi cách Lý Nguyệt Nga rất xa: "Bộ dáng này của cô, để người khác nhìn thấy còn tưởng là Vương gia ta bạc đãi cô."

Lý Nguyệt Nga nghe thấy lời này cũng không có phản ứng gì, chỉ nhìn đứa bé trong tay Vương phu nhân: "Mẹ, cho con ôm đứa bé một chút!"

Vương phu nhân càng ôm chặt đứa bé hơn: "Bây giờ đã biết thương nó? Cô làm ra chuyện thế hôn kia, ta và lão gia đều không truy cứu, vậy mà cô còn làm ra vẻ khổ sở, không ăn không uống, hoàn toàn không quan tâm tới đứa con trong bụng. Cháu trai ta vừa ra đời đã gầy đến mức khiến người ta đau lòng. Đại phu nói là do cô suy nghĩ quá nhiều, cô nói cho ta biết, cô suy nghĩ cái gì hả? Không hài lòng chỗ nào hả?"

Bàn tay giấu dưới chăn của Lý Nguyệt Nga siết chặt: "Chẳng qua là lúc mang thai tâm trạng con không thoải mái mà thôi."

Vương phu nhân đứng dậy, lạnh lùng nhìn Lý Nguyệt Nga: "Đừng tưởng là ta không biết! Lý gia các người bày ra chuyện thế hôn, còn không phải là vì trước kia Tần Chung bệnh nặng, Tần gia sa sút, không xứng với thân phận thiên kim chủ bộ của ngươi sao? Nên ngươi mới đánh chủ ý lên đầu Bác Quân nhà ta. Nào ngờ, Tần Chung một đường đỗ cao, ngược lại Bác Quân nhà ta lại thi rớt, nên trong lòng ngươi hối hận, sinh ra oán niệm, dẫn đến bộ dạng như bây giờ. Ta mặc kệ trong lòng ngươi nghĩ cái gì, nể tình ngươi sinh được trưởng tôn cho Vương gia chúng ta, Vương gia chúng ta sẽ không hưu ngươi. Ngươi cũng nên thu lại dáng vẻ âu sầu này của ngươi đi! Nhìn mà phát nóng! Đứa bé này...." Vương phu nhân nhìn đứa bé như con mèo nhỏ, lòng đau như cắt: "Ngươi không cần để ý đến nó! Có người mẹ không biết thỏa mãn như ngươi, nếu nó đi theo ngươi, còn không biết sẽ chịu khổ thế nào."

Vương phu nhân bế đứa bé đi tìm bà vú, không bao lâu sau, Vương Bác Quân lại đến, hắn đứng yên trước đầu giường Lý Nguyệt Nga, nhìn Lý Nguyệt Nga đầy phức tạp.

"Nàng.... Ở cử cho tốt, kẻo lưu lại bệnh căn." Hiện tại, Vương Bác Quân đã suy nghĩ kỹ, Lý Nguyệt Nga buộc hắn đọc sách không phải vì muốn tốt cho hắn như nàng đã nói, mà hoàn toàn là vì chính nàng ấy. Nàng xem hắn như đá kê chân. Vương Bác Quân tin, nếu lúc ấy có người nào tốt hơn hắn, Lý Nguyệt Nga sẽ không do dự mà chọn người đó. Nhưng bởi vì thân phận giới hạn, người tốt nhất nàng có thể tiếp cận được lúc ấy chỉ có mình hắn mà thôi.

Lý Nguyệt Nga ngẩng đầu lên nhìn Vương Bác Quân: "Tướng công, hôm nay chàng có đọc sách không?"

Vương Bác Quân ngẩng đầu lên, không thể tin được mà nhìn Lý Nguyệt Nga: "Có phải nàng điên rồi không? Đến lúc này rồi mà nàng vẫn không quên bảo ta đọc sách?"

Lý Nguyệt Nga cong môi cười: "Thiếp thừa nhận gả cho chàng là thiếp có tâm tư riêng. Nhưng thiếp đốc thúc chàng phấn đấu cũng là sai sao? Nếu chàng công thành danh toại, người được lợi đâu chỉ mình thiếp. Chàng và thiếp là phu thê, phu thê vốn là nhất thể, thê lấy phu quý, ý nghĩ của thiếp có gì không đúng?"

Mặt Vương Bác Quân trầm xuống: "Vì thế, nàng vốn không hề cảm thấy bản thân nàng sai? Nàng coi thường ta, gạt ta, chuyện thế hôn bị vạch trần, nàng lại bịa ra lời nói dối rằng từ lâu nàng đã thích ta. Nàng đốc thúc ta đọc sách, thật sự là vì ta sao? Không! Nàng chưa bao giờ xem ta như trượng phu của nàng. Nàng chỉ xem ta như một công cụ. Nguyệt Nga....." Vương Bác Quân nhắm mắt lại: "Ta nằm mơ cũng chưa từng nghĩ tới, nàng lại là người như vậy."

Lý Nguyệt Nga cúi đầu: "Trên thế gian này, nữ tử đều phải sống dựa vào nam nhân. Thiếp không cam tâm sống một đời bình thường, nhưng cũng chỉ có thể dựa vào phu quân mình. Phu quân chính là vận mệnh nửa đời sau của thiếp. Phu quân thành, thiếp thành! Phu quân bại, thiếp bại! Nam nhân có dã tâm được gọi là có khát vọng. Nữ nhân có dã tâm thì lại bị gọi là không an phận. Chàng nói xem, như vậy có công bằng không?"

Vương Bác Quân khựng người lại, rơi vào im lặng.

Lý Nguyệt Nga tự cười giễu một tiếng: "Chưa bao giờ có công bằng. Nếu thiếp là nam nhi, tự nhiên sẽ được như bao người khác, khoáy động phong vân, thân cư miếu đường, chỉ điểm giang sơn. Thế nhưng, chỉ vì thiếp là nữ nhi, nên không thể không lui vào hậu trạch, lo việc lặt vặt, đợi chờ phu quân có ngày tiến thân...."

Vương Bác Quân hít sâu một hơi: "Nguyệt Nga, nàng...."

Lý Nguyệt Nga thở dài: "Thiếp biết, lời nói dối của thiếp đã bị vạch trần, chàng đương nhiên sẽ ghét thiếp. Chàng ra ngoài đi, thiếp muốn nghỉ ngơi."

Vương Bác Quân nhìn Lý Nguyệt Nga nằm xuống, đứng yên tại chỗ thêm một lát, hắn hơi hơi hé miệng nhưng lại không biết nên nói cái gì cho đúng, đành phải rời khỏi phòng. Thế nhưng khi ra ngoài rồi Vương Bác Quân mới chợt phát hiện, hắn đã quên hỏi nàng vấn đề quan trọng nhất, rằng gả cho hắn, ngoại trừ thất vọng vì lần này hắn không thể tiến thân xa hơn, thì nhìn thấy Tần Chung liên tục đỗ cao, nàng có hối hận với lựa chọn của mình lúc trước? Tuy nhiên, ngay sau đó Vương Bác Quân đã cười tự giễu, chuyện hiển nhiên như thế, hắn còn cần phải hỏi nữa sao?

Xoay người lại nhìn cửa phòng đóng chặt, dừng lại một lúc, khi gió thổi bay vạt áo Vương Bác Quân, cũng là lúc hắn bỏ đi thật sự.

Tần Tử Kiệt mỗi ngày một lớn, nó quả thật đã kế thừa triệt để đức tính háo ăn của Mã Đại Ni. Ngày thường đều nhắm mắt ngủ, mặc kệ người khác trêu đùa thế nào nó cũng không để ý, chỉ có thời điểm bú sữa mới có chút hứng thú ngẩng đầu lên.

Không quá một tháng, tiểu tử mập này đã lớn thêm một vòng, lúc bế trên tay y như đang ôm cục bột làm bánh bao đã lên men xong.

Mã Đại Ni chê nó nặng, bế được một lát thì hai cánh tay đã mỏi nhừ không nhấc lên nổi. Ngược lại Lý Ỷ La rất thích, sức nàng lớn, bế nó cũng không cần gắn sức. Thời tiết lại lạnh, ôm tiểu tử này như đang ôm bếp lò vậy.

Tần Tử Kiệt hình như cũng rất thích được Lý Ỷ La bế, ôm ấp, lúc nằm trong lòng mẹ ruột mình, nó luôn ngủ. Vậy mà khi chuyển tay cho Lý Ỷ La, nó sẽ rất nể mặt mà mở to đôi mắt tròn xoe của mình.

Trong hơn nửa tháng này, ngoại trừ Tần mẫu thì người bế Tần Tử Kiệt nhiều nhất chính là Lý Ỷ La. Ban đầu Tần Chung chỉ im lặng ngồi bên cạnh nhìn, càng về sau, mặt hắn càng đen.

Hắn lén Lý Ỷ La đi tìm Tần Diệu: "Nhị ca, đây là thời điểm Tử Kiệt thân cận với người khác, huynh và nhị tẩu đều không chăm sóc nó, huynh không sợ nó xa lạ với hai người sao?"

Tần Diệu phất phất tay: "Xa lạ gì mà xa lạ, nó là đứa trẻ do huynh và mẹ nó sinh ra, sau này nó còn có thể không nhận người cha này chắc? Hơn nữa, nó còn nhỏ như vậy thì biết cái gì chứ? Mẹ và tam đệ muội chăm sóc nó rất tốt, nhị tẩu đệ mới sinh xong, thân thể còn rất yếu, chờ nhị tẩu đệ khỏe hơn sẽ bế nó về tự mình chăm sóc."

Tần Chung nhìn Tần Diệu: "Huynh biết đau lòng nhị tẩu, tất nhiên đệ cũng biết đau lòng nương tử đệ, nàng vừa bế chính là bế cả ngày, Tử Kiệt nặng thế nào đâu phải huynh không biết."

Tần Diệu có hơi ngượng ngùng: "Tử Kiệt đúng là có hơi nặng, nhưng tam đệ muội khỏe như vậy, muội ấy bế Tử Kiệt đâu có tốn sức."

Tần Chung thở dài: "Bế một đứa trẻ đâu phải chỉ xem sức lực thôi đâu, nếu mạnh tay một chút thì sợ làm nó đau, mỗi lần bế Tử Kiệt, Lý Ỷ La đều phải khống chế sức lực của mình, mỗi đêm trở về phòng, nàng đều xoa cánh tay mình."

Tần Diệu gãi gãi đầu: "Thật vậy à?"

Tần Chung gật đầu.

"Vậy được rồi! Ta bảo nhị tẩu đệ để Tử Kiệt bên giường chăm sóc." Mã Đại Ni còn đang ở cử, đứa trẻ đặt trên giường, chỉ cần không khóc nháo sẽ không sao.

Tần Diệu muốn bế Tần Tử Kiệt về cho Mã Đại Ni chăm sóc, tất nhiên Lý Ỷ La không thể ngăn cản, có điều nàng thật sự thích tiểu tử mập này, nhìn nó bị bế đi, nàng có chút không nỡ.

"Nếu nàng thích, tự chúng ta sinh đi!" Không biết Tần Chung đã tới phía sau nàng từ khi nào, hắn khẽ nói.

"Tự mình sinh?" Lý Ỷ La suy nghĩ, có một đứa bé lớn lên sẽ giống mình và Tần Chung y như đúc, trong lòng cũng hơi ngứa ngáy: "Nếu đứa bé giống chàng, bất kể là nam hay nữ, sau này lớn lên khẳng định sẽ mê đảo chúng sinh." Hiện giờ nàng đúng là khao khát có một đứa bé.

Hai người chẳng qua cũng chỉ đùa cho vui thôi, mới chung giường không bao lâu, làm sao có nhanh như vậy được? Nhưng chuyện đới khó nói trước, đến tháng mười một, Lý Ỷ La đang bưng chén cơm đột nhiên khó chịu muốn nôn. Mời đại phu đến bắt mạch, thì được biết Lý Ỷ La đã mang thai được hai tháng.

Hai tháng cũng chính là đoạn thời gian Tần Chung vừa khai trai, không ngừng hồ nháo.

Sau khi Lý Ỷ La biết mình đã mang thai, nhất thời khó nói rõ bản thân có tâm trạng gì.

Tần mẫu thì mừng đến chắp tay, không ngừng khấn vái Bồ Tát.

Lúc ấy, Tần Chung cũng không có phản ứng gì đặc biệt, chỉ ngồi yên tại chỗ một lát, đợi đến khi Tần mẫu đẩy hắn một cái: "Nương tử con mang thai, sao con còn ngồi ở đây?"

Tần Chung thẳng lưng, đi từng bước cứng nhắc đến bên cạnh Lý Ỷ La, cầm tay nàng, há miệng thở dốc mãi mà chẳng nói được câu nào.

Lý Ỷ La nhớ tới thái độ của Tần Chung đối với mấy đứa trẻ trong nhà, cho rằng Tần Chung không thích con nít, niềm vui trong lòng vơi đi một chút. Cũng phải, độ tuổi này của Tần Chung, ở thế giới của mình, hắn vẫn đang là học sinh trung học.

Đến buổi tối, Lý Ỷ La ôm bụng lên giường, Tần Chung có thích hay không cũng kệ hắn, nàng thích là được. Sau khi chắc chắn bản thân đã mang thai, một cảm xúc thỏa mãn vui sướng từ trong lòng tràn lên tới tận đại não Lý Ỷ La.

Chờ Lý Ỷ La lên giường xong, Tần Chung mới loay hoay lên giường. Trước đây Tần Chung đều hận không thể khắc Lý Ỷ La vào xương cốt mình, bây giờ lại nằm cách Lý Ỷ La một khoảng, giống như quay lại khoảng thời gian Lý Ỷ La vừa xuyên đến, Tần Chung nằm rất quy củ, hai tay đan nhau để trước ngực, không nhúc nhích lấy một cái.

Lý Ỷ La thầm hừ một tiếng trong lòng, hôm nay là ngày đầu tiên, nhất thời hắn chưa tiếp nhận được, nàng có thể tha thứ, nếu ngày mai hắn còn như vậy, nàng nhất định đánh hắn một trận nhớ đời!

Dường như biết mình đã mang thai, rất dễ buồn ngủ. Lý Ỷ La nằm trên giường không được bao lâu thì đã tiến vào mộng đẹp.

Không biết qua bao lâu, Lý Ỷ La bị âm thanh sột soạt bên cạnh đánh thức.

Lý Ỷ La không có mở mắt, chỉ lắng nghe động tĩnh của người bên cạnh.

Tần Chung thật cẩn thận nhấc chăn lên, sau đó áp đầu lên bụng Lý Ỷ La, lại sợ đánh thức nàng nên giữ đầu cách bụng nàng một khoảng. Tần Chung nghiêng đầu lắng nghe một hồi nhưng không nghe được động tĩnh gì cả, lại tự mình khoa tay múa chân một hồi, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Ở đâu nhỉ?"

"Con ngoan, con là con trai hay con gái?"

"Ừ, con trai, vậy con nhất định sẽ giống Ỷ La, sau này trưởng thành làm một anh hùng hào sảng."

"Không đúng? Là con gái?" Tần Chung cười khẽ: "Cũng tốt, vậy con nhất định sẽ xinh đẹp giống cha!"

"Con ngoan, con ngoan...." Tần Chung ghé đến gần sát bụng Lý Ỷ La, nhỏ giọng gọi liên tục.

Lý Ỷ La nhắm mắt nhịn cười đến sắp chết, thì ra không phải hắn không thích, mà là ban ngày bất ngờ đến ngu người! Đến tận lúc này mới hồi phục tinh thần, đầu óc luôn khôn khéo thông minh bây giờ hoàn toàn đứt dây, cứ lầm bầm lầu bầu như tên ngốc.

_____________________

Tác giả có lời muốn nói:

Lý Ỷ La: Đợi đã, tại sao con trai lại anh hùng hào sảng giống nàng, con gái thì xinh đẹp giống Tần Chung? Có phải có gì đó ngược ngược rồi không?

Chapter
1 Chương 1: Xuyên qua
2 Chương 2: Tần Chung
3 Chương 3: Cơm sáng
4 Chương 4: Lên núi
5 Chương 5: Thịt gà
6 Chương 6: Nói chuyện với nhau
7 Chương 7: Thân phận
8 Chương 8: Tiền công
9 Chương 9: Tần đại bá
10 Chương 10: Một thân của Tần Chung
11 Chương 11: Sủi cảo
12 Chương 12: Cùng nhau đi
13 Chương 13: Phường thêu
14 Chương 14: Tiệm thêu
15 Chương 15: Cõng tiểu trượng phu
16 Chương 16: Ừm!
17 Chương 17: Tái sinh!
18 Chương 18: Nhặt "của rơi"
19 Chương 19: Được một tấc lại muốn lấn một thước
20 Chương 20: Thịt kho tàu
21 Chương 21: Lý Hầu La là dạ xoa ăn thịt người
22 Chương 22: Bắt đầu thêu thùa
23 Chương 23: Phản ứng
24 Chương 24: Bán ra
25 Chương 25: Giao tiền
26 Chương 26: Khó chịu
27 Chương 27: Nghe lời
28 Chương 28: Hộ
29 Chương 29: Lén lút khoe khoang
30 Chương 30: Chui đầu vào lưới
31 Chương 31: Con ngựa hoang trong lòng Tần Chung
32 Chương 32: Đồ Bổ
33 Chương 33: Bạn học cùng trường
34 Chương 34: Hiện trường lật xe
35 Chương 35: Nói chuyện
36 Chương 36: Đại phòng, nhị phòng (cơm tất niên)
37 Chương 37: Nhà ở
38 Chương 38: Về nhà mẹ đẻ
39 Chương 39: Phản kích
40 Chương 40: Đầu xuân
41 Chương 41: Lập lại lần nữa
42 Chương 42: Chết đuối
43 Chương 43: Con trúng độc, phải dùng sức rửa!
44 Chương 44: Nghênh Xuân Đồ
45 Chương 45: Kế hoạch cải tạo
46 Chương 46: Mang cơm
47 Chương 47: Tỷ muội
48 Chương 47-2: Tỷ muội 2
49 Chương 48: Chuyện cũ
50 Chương 49: Nồi nào úp vung nấy
51 Chương 50: Nhiệm vụ vinh quang
52 Chương 51: Mê muội bò tường
53 Chương 52: Bán đồ Thêu
54 Chương 53: Tự tin
55 Chương 54: Mừng Thọ Đồ
56 Chương 55: Té xỉu
57 Chương 56: Trong tịnh phòng (*phòng tắm)
58 Chương 57: Phụ trách
59 Chương 58: Kiếm tiền
60 Chương 59: Chất vấn
61 Chương 60: Gãi ngứa
62 Chương 61: Đuổi khỏi cửa
63 Chương 62: Huệ chất lan tâm (*Cao nhã thánh khiết)
64 Chương 63: Bôi nhọ
65 Chương 64: Đánh tới cửa
66 Chương 65: Cả nhà cùng nhau diễn tuồng
67 Chương 66: Biện pháp
68 Chương 67: Tính sổ
69 Chương 68: Bất an
70 Chương 69: Dự tính đầu xuân
71 Chương 70: Cường thượng!
72 Chương 71: Lại muốn công thức
73 Chương 72: Đuổi đi
74 Chương 73: Khen
75 Chương 74: Đi thi
76 Chương 75
77 Chương 76: Chỗ đặt chân
78 Chương 77: Bắt đầu thi
79 Chương 78: Thi xong
80 Chương 79: Yết bảng
81 Chương 80: Tam thê tứ thiếp
82 Chương 81: Báo tin vui
83 Chương 82: Phản ứng
84 Chương 83: Phản ứng (2)
85 Chương 84: Tâm sự thiếu nữ
86 Chương 85: Tần tiểu tiên nữ
87 Chương 86: Lương thực
88 Chương 87: Định hôn
89 Chương 88: Ý tưởng
90 Chương 89: Vân Từ Phường
91 Chương 90: Phát hiện
92 Chương 91: Quy mô
93 Chương 92: Lẩu
94 Chương 93: Cà rốt
95 Chương 94: Biến hóa
96 Chương 95: Ấu trĩ
97 Chương 96: Nạp thiếp
98 Chương 97: Ý thức
99 Chương 98: Gậy ông đập lưng ông
100 Chương 99: Tần Phương xuất giá
101 Chương 100: Phân gia
102 Chương 101: Trên đường
103 Chương 102: Trên đường (2)
104 Chương 103: Chuẩn bị đồ Dùng
105 Chương 104: Cậy sủng mà kiêu
106 Chương 105: Nóng lạnh tự biết
107 Chương 106: Chê cười
108 Chương 107: Chọc phá
109 Chương 108: Bắt đầu thi hương
110 Chương 109: Thêu Y
111 Chương 110: Báo tin vui thi hương
112 Chương 111: Trên đường về
113 Chương 112: Số mệnh không phải do trời định
114 Chương 113: Thiếu
115 Chương 114: Tỉnh lại
116 Chương 115: Về Lý gia
117 Chương 116: Siêu thoát
118 Chương 117: Động phòng
119 Chương 118: Động Bàn Tơ
120 Chương 119: Chịu ủy khuất
121 Chương 120: Mừng thọ
122 Chương 121: Đại thọ
123 Chương 122: Chống lưng
124 Chương 123: Chèn ép, phân gia
125 Chương 124: Mã Đại Ni sinh con
126 Chương 125: Mang thai
127 Chương 126: Khoe khoang sai đối tượng
128 Chương 127: Phản ứng sau khi mang thai
129 Chương 128: Bất ngờ đến thăm
130 Chương 129: Cắt đứt
131 Chương 130: Tên tuổi
132 Chương 131: Đại nhân vật
133 Chương 132: Người Trang gia
134 Chương 133: Diễn xuất
135 Chương 134: Biết người biết ta
136 Chương 135: Sinh sản
137 Chương 136: Đặt tên
138 Chương 137: Một đàn heo con
139 Chương 138: Tấm lòng cha già
140 Chương 139: Thượng kinh thi cử
141 Chương 140: Khó chịu
142 Chương 141: Hoang đường
143 Chương 142: Bình ổn
144 Chương 143: Bắt đầu thi hội
145 Chương 144: Bên ngoài trường thi
146 Chương 145: Theo dõi
147 Chương 146: Thi xong môn thứ nhất
148 Chương 147: Tôn trọng lý tưởng
149 Chương 148: Cuộc thi tú nương
150 Chương 149: Thỉnh nguyện thư
151 Chương 150: Thi đỗ
152 Chương 151: Ân cần dạy bảo
153 Chương 152: Thi đình
154 Chương 153: Sau thi đình
155 Chương 154: Cưỡi ngựa diễu hành
156 Chương 155: Tâm tư
157 Chương 156: Thụ quan
158 Chương 157: Về quê
159 Chương 158: Phản ứng
160 Chương 159: Sợ bóng sợ gió một hồi
161 Chương 160: Gia quy
162 Chương 161: Đuổi khỏi nha môn
163 Chương 162: Dạy cho một bài học
164 Chương 163: Nói chuyện với nhau
165 Chương 164: Không chịu thiệt thòi
166 Chương 165: Cảnh cáo
167 Chương 166: Gặp lại
168 Chương 167: Lý do
169 Chương 168: An bài
170 Chương 169: Con nhỏ khó nuôi
171 Chương 170: Đi làm
172 Chương 171: Đánh nhau
173 Chương 172: Giá y
174 Chương 173: Đá tảng
175 Chương 174: Giá y
176 Chương 175: Thánh tâm
177 Chương 176: Xuất giá
178 Chương 177: Xử trí
179 Chương 178: Thêu phượng bào
180 Chương 179: Xinh đẹp lộng lẫy
181 Chương 180: Thần phượng
182 Chương 181: Sóng ngầm
183 Chương 182: Nữ nhân trong cung
184 Chương 183: Mì trường thọ
185 Chương 184: Coi thê như mạng
186 Chương 185: Kết
187 Chương 186: Ngoại truyện 1
188 Chương 187: Ngoại truyện 2: Hậu thế
Chapter

Updated 188 Episodes

1
Chương 1: Xuyên qua
2
Chương 2: Tần Chung
3
Chương 3: Cơm sáng
4
Chương 4: Lên núi
5
Chương 5: Thịt gà
6
Chương 6: Nói chuyện với nhau
7
Chương 7: Thân phận
8
Chương 8: Tiền công
9
Chương 9: Tần đại bá
10
Chương 10: Một thân của Tần Chung
11
Chương 11: Sủi cảo
12
Chương 12: Cùng nhau đi
13
Chương 13: Phường thêu
14
Chương 14: Tiệm thêu
15
Chương 15: Cõng tiểu trượng phu
16
Chương 16: Ừm!
17
Chương 17: Tái sinh!
18
Chương 18: Nhặt "của rơi"
19
Chương 19: Được một tấc lại muốn lấn một thước
20
Chương 20: Thịt kho tàu
21
Chương 21: Lý Hầu La là dạ xoa ăn thịt người
22
Chương 22: Bắt đầu thêu thùa
23
Chương 23: Phản ứng
24
Chương 24: Bán ra
25
Chương 25: Giao tiền
26
Chương 26: Khó chịu
27
Chương 27: Nghe lời
28
Chương 28: Hộ
29
Chương 29: Lén lút khoe khoang
30
Chương 30: Chui đầu vào lưới
31
Chương 31: Con ngựa hoang trong lòng Tần Chung
32
Chương 32: Đồ Bổ
33
Chương 33: Bạn học cùng trường
34
Chương 34: Hiện trường lật xe
35
Chương 35: Nói chuyện
36
Chương 36: Đại phòng, nhị phòng (cơm tất niên)
37
Chương 37: Nhà ở
38
Chương 38: Về nhà mẹ đẻ
39
Chương 39: Phản kích
40
Chương 40: Đầu xuân
41
Chương 41: Lập lại lần nữa
42
Chương 42: Chết đuối
43
Chương 43: Con trúng độc, phải dùng sức rửa!
44
Chương 44: Nghênh Xuân Đồ
45
Chương 45: Kế hoạch cải tạo
46
Chương 46: Mang cơm
47
Chương 47: Tỷ muội
48
Chương 47-2: Tỷ muội 2
49
Chương 48: Chuyện cũ
50
Chương 49: Nồi nào úp vung nấy
51
Chương 50: Nhiệm vụ vinh quang
52
Chương 51: Mê muội bò tường
53
Chương 52: Bán đồ Thêu
54
Chương 53: Tự tin
55
Chương 54: Mừng Thọ Đồ
56
Chương 55: Té xỉu
57
Chương 56: Trong tịnh phòng (*phòng tắm)
58
Chương 57: Phụ trách
59
Chương 58: Kiếm tiền
60
Chương 59: Chất vấn
61
Chương 60: Gãi ngứa
62
Chương 61: Đuổi khỏi cửa
63
Chương 62: Huệ chất lan tâm (*Cao nhã thánh khiết)
64
Chương 63: Bôi nhọ
65
Chương 64: Đánh tới cửa
66
Chương 65: Cả nhà cùng nhau diễn tuồng
67
Chương 66: Biện pháp
68
Chương 67: Tính sổ
69
Chương 68: Bất an
70
Chương 69: Dự tính đầu xuân
71
Chương 70: Cường thượng!
72
Chương 71: Lại muốn công thức
73
Chương 72: Đuổi đi
74
Chương 73: Khen
75
Chương 74: Đi thi
76
Chương 75
77
Chương 76: Chỗ đặt chân
78
Chương 77: Bắt đầu thi
79
Chương 78: Thi xong
80
Chương 79: Yết bảng
81
Chương 80: Tam thê tứ thiếp
82
Chương 81: Báo tin vui
83
Chương 82: Phản ứng
84
Chương 83: Phản ứng (2)
85
Chương 84: Tâm sự thiếu nữ
86
Chương 85: Tần tiểu tiên nữ
87
Chương 86: Lương thực
88
Chương 87: Định hôn
89
Chương 88: Ý tưởng
90
Chương 89: Vân Từ Phường
91
Chương 90: Phát hiện
92
Chương 91: Quy mô
93
Chương 92: Lẩu
94
Chương 93: Cà rốt
95
Chương 94: Biến hóa
96
Chương 95: Ấu trĩ
97
Chương 96: Nạp thiếp
98
Chương 97: Ý thức
99
Chương 98: Gậy ông đập lưng ông
100
Chương 99: Tần Phương xuất giá
101
Chương 100: Phân gia
102
Chương 101: Trên đường
103
Chương 102: Trên đường (2)
104
Chương 103: Chuẩn bị đồ Dùng
105
Chương 104: Cậy sủng mà kiêu
106
Chương 105: Nóng lạnh tự biết
107
Chương 106: Chê cười
108
Chương 107: Chọc phá
109
Chương 108: Bắt đầu thi hương
110
Chương 109: Thêu Y
111
Chương 110: Báo tin vui thi hương
112
Chương 111: Trên đường về
113
Chương 112: Số mệnh không phải do trời định
114
Chương 113: Thiếu
115
Chương 114: Tỉnh lại
116
Chương 115: Về Lý gia
117
Chương 116: Siêu thoát
118
Chương 117: Động phòng
119
Chương 118: Động Bàn Tơ
120
Chương 119: Chịu ủy khuất
121
Chương 120: Mừng thọ
122
Chương 121: Đại thọ
123
Chương 122: Chống lưng
124
Chương 123: Chèn ép, phân gia
125
Chương 124: Mã Đại Ni sinh con
126
Chương 125: Mang thai
127
Chương 126: Khoe khoang sai đối tượng
128
Chương 127: Phản ứng sau khi mang thai
129
Chương 128: Bất ngờ đến thăm
130
Chương 129: Cắt đứt
131
Chương 130: Tên tuổi
132
Chương 131: Đại nhân vật
133
Chương 132: Người Trang gia
134
Chương 133: Diễn xuất
135
Chương 134: Biết người biết ta
136
Chương 135: Sinh sản
137
Chương 136: Đặt tên
138
Chương 137: Một đàn heo con
139
Chương 138: Tấm lòng cha già
140
Chương 139: Thượng kinh thi cử
141
Chương 140: Khó chịu
142
Chương 141: Hoang đường
143
Chương 142: Bình ổn
144
Chương 143: Bắt đầu thi hội
145
Chương 144: Bên ngoài trường thi
146
Chương 145: Theo dõi
147
Chương 146: Thi xong môn thứ nhất
148
Chương 147: Tôn trọng lý tưởng
149
Chương 148: Cuộc thi tú nương
150
Chương 149: Thỉnh nguyện thư
151
Chương 150: Thi đỗ
152
Chương 151: Ân cần dạy bảo
153
Chương 152: Thi đình
154
Chương 153: Sau thi đình
155
Chương 154: Cưỡi ngựa diễu hành
156
Chương 155: Tâm tư
157
Chương 156: Thụ quan
158
Chương 157: Về quê
159
Chương 158: Phản ứng
160
Chương 159: Sợ bóng sợ gió một hồi
161
Chương 160: Gia quy
162
Chương 161: Đuổi khỏi nha môn
163
Chương 162: Dạy cho một bài học
164
Chương 163: Nói chuyện với nhau
165
Chương 164: Không chịu thiệt thòi
166
Chương 165: Cảnh cáo
167
Chương 166: Gặp lại
168
Chương 167: Lý do
169
Chương 168: An bài
170
Chương 169: Con nhỏ khó nuôi
171
Chương 170: Đi làm
172
Chương 171: Đánh nhau
173
Chương 172: Giá y
174
Chương 173: Đá tảng
175
Chương 174: Giá y
176
Chương 175: Thánh tâm
177
Chương 176: Xuất giá
178
Chương 177: Xử trí
179
Chương 178: Thêu phượng bào
180
Chương 179: Xinh đẹp lộng lẫy
181
Chương 180: Thần phượng
182
Chương 181: Sóng ngầm
183
Chương 182: Nữ nhân trong cung
184
Chương 183: Mì trường thọ
185
Chương 184: Coi thê như mạng
186
Chương 185: Kết
187
Chương 186: Ngoại truyện 1
188
Chương 187: Ngoại truyện 2: Hậu thế
footer(); ?>