Chương 160: Gia quy

Edit: Sahara

Tần Diệu và Mã Đại Ni ngồi trong kiệu, một chốc sờ bên này, một chốc lại sờ bên kia, Mã Đại Ni hưng phấn nói: "Không ngờ tam đệ đỗ Trạng Nguyên còn có chỗ tốt như vậy, chúng ta cũng được dính chút phúc, được ngồi kiệu."

Tần Diệu cười tủm tỉm: "Cái có là gì! Sau này tam đệ làm quan lớn, chỗ tốt hơn còn ở phía sau."

Mã Đại Ni hưng phấn nói: "Tướng công, vậy thì tốt quá, sau này Tần gia chúng ta cũng coi như có thể diện với người khác."

Tần Diệu đắc ý: "Tất nhiên rồi! Tam đệ ta chính là lục nguyên cập đệ đấy. Nàng biết cái gì gọi là lục nguyên cập đệ không?"

Mã Đại Ni vội lắc đầu: "Không biết!"

"Chính là từ thi huyện đến thi hội đều đỗ hạng nhất. Từ xưa đến nay chưa có một người nào làm được điều này. Đây nghĩa là gì hả? Nghĩa là tam đệ ta là người thông minh nhất. Tương lai của tam đệ vô cùng rực rỡ."

Mã Đại Ni nghe mà hai mắt càng ngày càng phát sáng: "Tam đệ thông minh như vậy, chúng ta đi theo cũng có thể lây dính chút ánh sáng rồi."

"Nàng chưa từng nghe câu một người đắc đạo gà chó thăng thiên sao? Chúng ta có thể hưởng ké chút vinh quang của tam đệ, nhưng không thể lôi kéo đệ ấy làm chuyện xấu, tránh ảnh hưởng đến tiền đồ của đệ ấy. Chỉ cần tiền đồ của đệ ấy rộng mở, chúng ta không phải lo thiếu chỗ tốt."

"Cái này đâu cần chàng nói chứ! Thiếp cảm thấy ngày tháng hiện tại đã rất tốt rồi. Điều thiếp mong mỏi nhất lúc này là sau khi tam đệ có tiền đồ rồi, có thể giúp cho bọn trẻ trong nhà có tương lai sáng sủa hơn." Hiện giờ có ăn có uống, Mã Đại Ni vô cùng hài lòng với cuộc sống hiện tại, cửa tiệm lại buôn bán rất tốt, nhờ có tên tuổi Tần Chung ở đó nên không ai dám đến cửa tiệm gây sự. Từ khi cửa tiệm khai trương đến giờ vẫn luôn rất yên bình. Trước kia, Mã Đại Ni luôn mơ mộng có thể làm phu nhân hưởng phước, không cần động đến mười đầu ngón tay, kỳ thực bây giờ đã có thể đạt thành rồi. Nhưng Mã Đại Ni lại không đành lòng nhìn một mình Tần Diệu vất vả, nên vẫn thường xuyên đến tiệm giúp đỡ phu quân. Ngày tháng lâu dần, Mã Đại Ni cảm thấy quả thật không có mệt như nàng tưởng.

Mã Đại Ni hiểu rõ, dù không thể trắng trợn mượn tên tuổi Tần Chung mưu cầu lợi ích, nhưng chỉ cần một ngày còn có Tần Chung thì Tần gia vẫn sẽ có cây đại thụ che mát. Ước mơ duy nhất của Mã Đại Ni lúc này chính là, bọn trẻ trong nhà có thể lấy tam thúc chúng làm gương, cố gắng học hành. Tần Chung cũng có thể giúp chúng có được một tương lai tốt.

"Điều này là tất nhiên! Đệ ấy là đệ đệ ruột của ta mà." Tần Diệu phấn khởi nói.

Ngồi trong kiệu, phía trước là nha dịch thổi kèn đánh trống mở đường, Lý Ỷ La cảm thấy không được quen cho lắm: "Cái này làm cũng hơi quá rồi!"

Ba đứa bé chưa từng ngồi kiệu, kiệu cứ lắc lư lắc lư làm ba đứa hơi sợ. Cả ba cứ rút vào lòng mẹ. Tử Tĩnh, Tử Xu bình thường rất hiếu động, bây giờ cũng không dám nhúc nhích.

Tần Chung mỉm cười: "Sẽ tới nhà nhanh thôi, nàng ráng kiên nhẫn một chút. Nếu không nhận hảo ý này, ngược lại sẽ làm bọn họ suy nghĩ nhiều."

Đội ngũ tới cổng thôn, người trong thôn nghe thấy động tĩnh liền đổ xô ra ngoài xem, Tần Chung và Lý Ỷ La bế ba đứa bé cùng xuống kiệu.

Tần phụ, Tần mẫu đứng đầu đoàn người vây xem, Tần Chung và Lý Ỷ La vội bước nhanh tới trước, vừa tới trước mặt hai ông bà liền quỳ xuống: "Cha, mẹ, chúng con về rồi!"

"Tốt! Tốt! Tốt!....." Tần phụ run run tay nâng Tần Chung dậy: "Về rồi là tốt! Về rồi là tốt!"

Tần mẫu kéo Lý Ỷ La tới gần, cẩn thận nhìn nàng từ trên xuống dưới mấy lượt, xong liền nói liên thanh, bảo nàng gầy đi rồi.

"Mẹ~, con đâu có gầy. Mẹ xem xem, con còn mập ra ấy chứ. Ngược lại, con thấy mẹ mới là người gầy đi đấy, có phải vì nhớ con không?" Lý Ỷ La cười tủm tỉm ôm lấy cánh tay Tần mẫu.

Tần mẫu dở khóc dở cười vỗ vỗ mu bàn tay Lý Ỷ La: "Cái gì con cũng nói được!" Tầm mắt Tần mẫu rơi xuống người ba đứa bé đang ôm chân Lý Ỷ La: "Ôi, cháu trai, cháu gái ngoan của bà, mau tới cho bà ôm các cháu nào..."

Tần mẫu bế Tử Khuê trước, Tử Khuê hiển nhiên không thể nhớ được Tần mẫu, có điều trước giờ Tử Khuê luôn ngoan ngoãn yên tĩnh, nó thấy cha mẹ đang ở ngay bên cạnh nên không có giẫy giụa.

"Lúc đi mới có bằng này, bây giờ đã lớn đến vậy rồi, nếu về trễ thêm một thời gian nữa, chắc bà không nhận ra các con mất."

Tần mẫu bế Tử Khuê đi phía trước, Lý Ỷ La theo sau. Dọc đường đi, Tử Khuê luôn ngẩng đầu nhìn về phía cha mẹ, sợ cha mẹ đột nhiên đi mất, bỏ lại một mình nó.

Về đến nhà, Tần gia lại thêm một trận náo nhiệt. Hầu hết người trong thôn đều tới chúc mừng, trong sân không đủ chỗ ngồi, phải bày thêm bàn ghế ở bên ngoài.

Đại phòng và nhị phòng Tần gia tất nhiên cũng đến.

Tần đại bá vừa tới đã vỗ vai Tần Chung cười lớn, nói: "Chung ca nhi, không ngờ cháu lại giỏi như vậy, về sau, Tần gia chúng ta có thể trở mình rồi."

Tần Chung mỉm cười: "Đại bá, cái danh hiệu Trạng Nguyên này của cháu là do đích thân hoàng thượng khâm điểm, hoàng thượng hy vọng cháu có thể dốc sức làm việc cống hiến cho triều đình, hoàng ân hậu đãi, Tần gia chúng ta càng phải lấy mình làm gương, tuân thủ quốc pháp, sống an phận thủ thường."

Nụ cười của Tần đại bá lập tức sượng cứng: "Đó là đương nhiên! Đó là đương nhiên!"

Những người tới chúc mừng nghe xong, mặc kệ trong lòng nghĩ thế nào thì ngoài miệng đều sôi nổi khen Tần Chung nói rất đúng, nói sau này Tần Chung nhất định sẽ trở thành một vị quan tốt vì dân thỉnh mệnh.

Tần Khả lẩm bẩm trong miệng: "Đã làm Trạng Nguyên, chúng ta chẳng những không có lợi ích gì mà còn phải tuân thủ luật pháp hơn trước, đây là đạo lý gì chứ? Chung ca nhi, ta thấy chắc là đệ đọc sách đến ngu luôn rồi."

Tần Chung không trả lời Tần Khả, chỉ khẽ liếc hắn ta một cái rồi xoay người đi tiếp đãi khách khứa.

Người đến càng lúc càng đông. Sau khi Tần Phương hay tin, nàng và Triệu Thiên Tứ lập tức trở về Tần gia, cha mẹ chồng Tần Phương cũng đi cùng. Còn có người nhà mẹ Trương Thúy Thúy và Mã Đại Ni nữa.

Mã Đại Ni vừa nhìn thấy đại tẩu nhà mẹ mình thì bụng đầy lửa giận. Đại ca, đại tẩu nhà mẹ nàng thấy nàng và Tần Diệu mở cửa tiệm, làm ăn khấm khá thì muốn trục lợi, nhưng còn chưa lấy được gì đã bị nàng mắng chạy có cờ, quan hệ hay bên vốn đã không được tốt, nay lại càng xấu hơn.

"Hai người tới làm gì?" Mã Đại Ni trừng mắt với đại ca, đại tẩu mình.

"Coi muội nói cái gì kìa, chúng ta và Tần gia là thông gia, Tần gia có hỉ sự lớn như vậy, sao chúng ta có thể không tới chứ? Nếu để người khác biết thì sẽ nói chúng ta không có lễ nghĩa mất." Đại tẩu Mã Đại Ni nhếch mép cười nói.

"Tôi khinh!" Mã Đại Ni đâu phải người bận tâm ánh mắt người đời, dù sao thì làng trên xóm dưới đều biết nàng là người đàn bà hung dữ chanh chua, nên nàng chẳng thèm quan tâm người ta nhìn mình thế nào, chỉ cần Tần Diệu vẫn thấy nàng tốt là được: "Đừng tưởng không ai biết trong bụng tẩu tính toán cái gì, tôi nói cho tẩu biết, mặc kệ tẩu muốn làm gì, tôi cũng chỉ cho tẩu bốn chữ: Không! Có! Cửa! Đâu!"

"Muội....." Đại tẩu Mã Đại Ni tức đến muốn ngã ngửa, nàng ta nhìn sang phu quân mình, cũng tức là đại ca Mã Đại Ni, nói: "Chàng chỉ trơ mắt nhìn mà không quản tiểu muội chàng sao? Nhìn xem, muội ấy đối xử với thiếp y như kẻ thù vậy."

Đại ca Mã Đại Ni trừng mắt nhìn Mã Đại Ni.

Hắn ta trừng, nhưng Mã Đại Ni còn trừng lại hung dữ hơn: "Sao hả? Huynh cho rằng tôi vẫn còn sợ huynh chắc. Lúc còn ở nhà, huynh thường xuyên vì người đàn bà khốn kiếp này mà đánh tôi, bây giờ lại tính bổn cũ soạn lại đúng không? Huynh muốn thì cứ đánh đi, thử coi tướng công tôi có đánh chết huynh không? Còn có tam đệ nhà tôi nữa, đệ ấy là Trạng Nguyên, mấy người dám ức hiếp nhị tẩu đệ ấy, xem xem đệ ấy trừng trị mấy người thế nào cho biết."

Nghe đến đây, cả người đại ca Mã Đại Ni liền không còn chút khí thế hung hãn nào: "Tiểu muội, chúng ta là huynh muội ruột thịt, sao muội lại nói ra những lời như vậy?"

Mã Đại Ni xì lớn một tiếng: "Ngừng lại dùm đi! Nếu tôi có thêm một người ca ca ruột như huynh, e là cái mạng của lão nương đã mất từ lâu rồi. Mau uống xong trà rồi đi đi!"

Mã Đại Ni chống nạnh, dáng vẻ chảnh chọe vô cùng.

Ngược lại, đại ca, đại tẩu Mã Đại Ni đều tức đến muốn phun máu. Đại tẩu Mã Đại Ni nói: "Vừa lười vừa ham ăn như nó sao lại may mắn tìm được một nhà chồng như Tần gia thế chứ? Bây giờ lão tam Tần gia còn đỗ Trạng Nguyên, sau này nó sẽ càng không coi ai ra gì cho mà xem."

Rất nhiều người đều thấy Mã Đại Ni không chút lưu tình với đại ca, đại tẩu mình, thái độ vô cùng hung dữ, nên khi Mã Đại Ni đi ngang qua họ, họ đều vô thức nép người lại. Người con dâu thứ hai này của Tần gia không trêu chọc được đâu, vốn đã là con dao mổ thịt, bây giờ còn được mài bén hơn. Trước đầy thường xuyên nghe thấy Tần mẫu mắng đứa con dâu này ham ăn biếng làm, dù vậy thì tình cảm phu thê nhà lão nhị Tần gia vẫn cứ rất tốt, địa vị của đứa con dâu này chỉ có ngày một vững chắc thêm mà thôi. Đây cũng được xem là một chuyện lạ.

Đến khi trời sụp tối, người tới chúc mừng mới từ từ ra về.

Bấy giờ, mọi người trong Tần gia mới có thời gian nói chuyện với Tần Chung và Lý Ỷ La. Ai cũng rất quan tâm hai người sống ở kinh thành thế nào. Tần mẫu cứ hỏi mãi, từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ, Lý Ỷ La rất kiên nhẫn trả lời từng câu hỏi của bà, những người khác thì im lặng lắng nghe. Đương nhiên, trong quá trình kể, Lý Ỷ La đã lượt bỏ chuyện nàng ra tay với đám công tử bột phóng ngựa giữa phố và chuyện của Trang gia. Biết Lý Ỷ La và Tần Chung sống ở kinh thành rất tốt, không gặp khó khăn gì, lúc này mọi người mới xem như thở phào nhẹ nhõm.

Chờ sau khi Tần mẫu hỏi xong, Tần phụ gõ gõ tẩu thuốc xuống mặt bàn để mọi người chú ý, ông nói: "Hiện tại con đã đỗ Trạng Nguyên, tâm nguyện của cha xem như đã hoàn thành. Trước đó huyện thái gia có nói với cha là muốn xây một cái Trạng Nguyên Phường, con nghĩ như thế nào? Nếu nó không ảnh hưởng gì đến tiền đồ của con, vậy thì chúng ta sẽ xây."

Tần Chung nhìn vẻ kích động ẩn nhẫn trong đôi mắt Tần phụ, mỉm cười rồi nói: "Tất nhiên là không có gì trở ngại, chuyện này còn phải phiền cha nhọc lòng."

"Không nhọc lòng, có gì đâu mà nhọc lòng! Con yên tâm! Cha nhất định sẽ làm thỏa đáng chuyện này." Tần phụ vội đứng dậy, nói chuyện thập phần khí khái, còn kích động đến mức xoay qua xoay lại hai vòng.

"Đệ muội, kinh thành trông như thế nào vậy? Có phải rất náo nhiệt không? Ngươi kinh thành có gì khác với chúng ta không?" Tay ôm Tần Tử Kiệt đang mơ màng buồn ngủ, hai mắt Mã Đại Ni sáng rực nhìn Lý Ỷ La.

Lý Ỷ La bật cười nói: "Có cái gì khác chứ? Thì cũng là hai mắt một miệng như chúng ta thôi."

"Đương nhiên tẩu biết cái này, nhưng mà mọi người thường hay nói người kinh thành có... Có cái gì ấy nhỉ?.. À, là có quý khí! Tẩu chưa từng thấy người có quý khí là như thế nào, cho nên mới hỏi muội." Mã Đại Ni nói.

"Quý khí gì chứ? Chẳng qua là ngày thường sống trong nhung lụa, dần dần được nuôi dưỡng ra thôi. Nếu từ nhỏ tẩu cũng sống trong nhà cao cửa rộng như mấy phu nhân, tiểu thư kia, muội đảm bảo nhị tẩu cũng không thua kém bọn họ." Nàng chưa có cơ hội tiếp xúc với người quyền quý, nhưng đám nữ quyến của Trang gia quả thật làm nàng không dám khen tặng, nào được đáng yêu như Mã Đại Ni.

Mã Đại Ni nghe Lý Ỷ La nói đến lòng như hoa nở: "Thật không?"

"Đương nhiên là thật!"

Tần mẫu ngồi bên cạnh không nghe nổi nữa: "Ỷ La, con đừng có khen nó, bình thường đã như người đi trên mây rồi, con còn khen nó thì nó sẽ bay lên trời thật luôn đấy."

"Mẹ!" Mã Đại Ni cảm thấy thật oan uổng nên lớn tiếng gọi Tần mẫu một tiếng.

"Khụ khụ...." Tần phụ vốn đang chìm trong kích động, bị tiếng gọi này của Mã Đại Ni kéo về thực tại. Ông gõ gõ tẩu thuốc lên mặt bàn lần nữa.

Cả nhà liền nhìn về phía ông.

Tần phụ hắng giọng, tận lực đè nén vui sướng trong lòng xuống, nghiêm túc nhìn mọi người: "Hiện tại, ta ở chỗ này nói một câu, lão tam đã đỗ Trạng Nguyên, năm sau sẽ vào kinh làm quan, tuy nhiên các người không được phép ỷ vào lão tam mà làm xằng làm bậy. Tần gia chúng ta không dễ dàng gì mới có được một người có tiền đồ, kẻ nào dám kéo chân lão tam, ta sẽ đánh gãy chân kẻ đó! Nhớ kỹ! Không ai được phép! Lão đại, lão nhị, nếu hai đứa phạm sai, cha sẽ đánh các con một trận, sau đó đuổi khỏi Tần gia. Nếu những người khác phạm sai, mặc kệ là con dâu, hay là cháu, thê nhi của đứa nào thì cha sẽ tìm đứa đó tính sổ, đến lúc đó, cả nhà mấy đứa cứ cút khỏi Tần gia cho cha."

Tần Phấn, Tần Diệu cùng nghiêm túc trả lời: "Dạ biết, thưa cha!"

Tần Chung mỉm cười: "Đại ca, nhị ca, cũng không nghiêm trọng như cha nói đâu. Mọi người đều là người thân của đệ, sao đệ có thể không quan tâm được? Chỉ cần nhà chúng ta không làm ra chuyện phạm pháp, đệ nhất định có thể bảo vệ cả nhà bình an. Tương lai của bọn trẻ, đệ cũng sẽ để trong lòng."

Chapter
1 Chương 1: Xuyên qua
2 Chương 2: Tần Chung
3 Chương 3: Cơm sáng
4 Chương 4: Lên núi
5 Chương 5: Thịt gà
6 Chương 6: Nói chuyện với nhau
7 Chương 7: Thân phận
8 Chương 8: Tiền công
9 Chương 9: Tần đại bá
10 Chương 10: Một thân của Tần Chung
11 Chương 11: Sủi cảo
12 Chương 12: Cùng nhau đi
13 Chương 13: Phường thêu
14 Chương 14: Tiệm thêu
15 Chương 15: Cõng tiểu trượng phu
16 Chương 16: Ừm!
17 Chương 17: Tái sinh!
18 Chương 18: Nhặt "của rơi"
19 Chương 19: Được một tấc lại muốn lấn một thước
20 Chương 20: Thịt kho tàu
21 Chương 21: Lý Hầu La là dạ xoa ăn thịt người
22 Chương 22: Bắt đầu thêu thùa
23 Chương 23: Phản ứng
24 Chương 24: Bán ra
25 Chương 25: Giao tiền
26 Chương 26: Khó chịu
27 Chương 27: Nghe lời
28 Chương 28: Hộ
29 Chương 29: Lén lút khoe khoang
30 Chương 30: Chui đầu vào lưới
31 Chương 31: Con ngựa hoang trong lòng Tần Chung
32 Chương 32: Đồ Bổ
33 Chương 33: Bạn học cùng trường
34 Chương 34: Hiện trường lật xe
35 Chương 35: Nói chuyện
36 Chương 36: Đại phòng, nhị phòng (cơm tất niên)
37 Chương 37: Nhà ở
38 Chương 38: Về nhà mẹ đẻ
39 Chương 39: Phản kích
40 Chương 40: Đầu xuân
41 Chương 41: Lập lại lần nữa
42 Chương 42: Chết đuối
43 Chương 43: Con trúng độc, phải dùng sức rửa!
44 Chương 44: Nghênh Xuân Đồ
45 Chương 45: Kế hoạch cải tạo
46 Chương 46: Mang cơm
47 Chương 47: Tỷ muội
48 Chương 47-2: Tỷ muội 2
49 Chương 48: Chuyện cũ
50 Chương 49: Nồi nào úp vung nấy
51 Chương 50: Nhiệm vụ vinh quang
52 Chương 51: Mê muội bò tường
53 Chương 52: Bán đồ Thêu
54 Chương 53: Tự tin
55 Chương 54: Mừng Thọ Đồ
56 Chương 55: Té xỉu
57 Chương 56: Trong tịnh phòng (*phòng tắm)
58 Chương 57: Phụ trách
59 Chương 58: Kiếm tiền
60 Chương 59: Chất vấn
61 Chương 60: Gãi ngứa
62 Chương 61: Đuổi khỏi cửa
63 Chương 62: Huệ chất lan tâm (*Cao nhã thánh khiết)
64 Chương 63: Bôi nhọ
65 Chương 64: Đánh tới cửa
66 Chương 65: Cả nhà cùng nhau diễn tuồng
67 Chương 66: Biện pháp
68 Chương 67: Tính sổ
69 Chương 68: Bất an
70 Chương 69: Dự tính đầu xuân
71 Chương 70: Cường thượng!
72 Chương 71: Lại muốn công thức
73 Chương 72: Đuổi đi
74 Chương 73: Khen
75 Chương 74: Đi thi
76 Chương 75
77 Chương 76: Chỗ đặt chân
78 Chương 77: Bắt đầu thi
79 Chương 78: Thi xong
80 Chương 79: Yết bảng
81 Chương 80: Tam thê tứ thiếp
82 Chương 81: Báo tin vui
83 Chương 82: Phản ứng
84 Chương 83: Phản ứng (2)
85 Chương 84: Tâm sự thiếu nữ
86 Chương 85: Tần tiểu tiên nữ
87 Chương 86: Lương thực
88 Chương 87: Định hôn
89 Chương 88: Ý tưởng
90 Chương 89: Vân Từ Phường
91 Chương 90: Phát hiện
92 Chương 91: Quy mô
93 Chương 92: Lẩu
94 Chương 93: Cà rốt
95 Chương 94: Biến hóa
96 Chương 95: Ấu trĩ
97 Chương 96: Nạp thiếp
98 Chương 97: Ý thức
99 Chương 98: Gậy ông đập lưng ông
100 Chương 99: Tần Phương xuất giá
101 Chương 100: Phân gia
102 Chương 101: Trên đường
103 Chương 102: Trên đường (2)
104 Chương 103: Chuẩn bị đồ Dùng
105 Chương 104: Cậy sủng mà kiêu
106 Chương 105: Nóng lạnh tự biết
107 Chương 106: Chê cười
108 Chương 107: Chọc phá
109 Chương 108: Bắt đầu thi hương
110 Chương 109: Thêu Y
111 Chương 110: Báo tin vui thi hương
112 Chương 111: Trên đường về
113 Chương 112: Số mệnh không phải do trời định
114 Chương 113: Thiếu
115 Chương 114: Tỉnh lại
116 Chương 115: Về Lý gia
117 Chương 116: Siêu thoát
118 Chương 117: Động phòng
119 Chương 118: Động Bàn Tơ
120 Chương 119: Chịu ủy khuất
121 Chương 120: Mừng thọ
122 Chương 121: Đại thọ
123 Chương 122: Chống lưng
124 Chương 123: Chèn ép, phân gia
125 Chương 124: Mã Đại Ni sinh con
126 Chương 125: Mang thai
127 Chương 126: Khoe khoang sai đối tượng
128 Chương 127: Phản ứng sau khi mang thai
129 Chương 128: Bất ngờ đến thăm
130 Chương 129: Cắt đứt
131 Chương 130: Tên tuổi
132 Chương 131: Đại nhân vật
133 Chương 132: Người Trang gia
134 Chương 133: Diễn xuất
135 Chương 134: Biết người biết ta
136 Chương 135: Sinh sản
137 Chương 136: Đặt tên
138 Chương 137: Một đàn heo con
139 Chương 138: Tấm lòng cha già
140 Chương 139: Thượng kinh thi cử
141 Chương 140: Khó chịu
142 Chương 141: Hoang đường
143 Chương 142: Bình ổn
144 Chương 143: Bắt đầu thi hội
145 Chương 144: Bên ngoài trường thi
146 Chương 145: Theo dõi
147 Chương 146: Thi xong môn thứ nhất
148 Chương 147: Tôn trọng lý tưởng
149 Chương 148: Cuộc thi tú nương
150 Chương 149: Thỉnh nguyện thư
151 Chương 150: Thi đỗ
152 Chương 151: Ân cần dạy bảo
153 Chương 152: Thi đình
154 Chương 153: Sau thi đình
155 Chương 154: Cưỡi ngựa diễu hành
156 Chương 155: Tâm tư
157 Chương 156: Thụ quan
158 Chương 157: Về quê
159 Chương 158: Phản ứng
160 Chương 159: Sợ bóng sợ gió một hồi
161 Chương 160: Gia quy
162 Chương 161: Đuổi khỏi nha môn
163 Chương 162: Dạy cho một bài học
164 Chương 163: Nói chuyện với nhau
165 Chương 164: Không chịu thiệt thòi
166 Chương 165: Cảnh cáo
167 Chương 166: Gặp lại
168 Chương 167: Lý do
169 Chương 168: An bài
170 Chương 169: Con nhỏ khó nuôi
171 Chương 170: Đi làm
172 Chương 171: Đánh nhau
173 Chương 172: Giá y
174 Chương 173: Đá tảng
175 Chương 174: Giá y
176 Chương 175: Thánh tâm
177 Chương 176: Xuất giá
178 Chương 177: Xử trí
179 Chương 178: Thêu phượng bào
180 Chương 179: Xinh đẹp lộng lẫy
181 Chương 180: Thần phượng
182 Chương 181: Sóng ngầm
183 Chương 182: Nữ nhân trong cung
184 Chương 183: Mì trường thọ
185 Chương 184: Coi thê như mạng
186 Chương 185: Kết
187 Chương 186: Ngoại truyện 1
188 Chương 187: Ngoại truyện 2: Hậu thế
Chapter

Updated 188 Episodes

1
Chương 1: Xuyên qua
2
Chương 2: Tần Chung
3
Chương 3: Cơm sáng
4
Chương 4: Lên núi
5
Chương 5: Thịt gà
6
Chương 6: Nói chuyện với nhau
7
Chương 7: Thân phận
8
Chương 8: Tiền công
9
Chương 9: Tần đại bá
10
Chương 10: Một thân của Tần Chung
11
Chương 11: Sủi cảo
12
Chương 12: Cùng nhau đi
13
Chương 13: Phường thêu
14
Chương 14: Tiệm thêu
15
Chương 15: Cõng tiểu trượng phu
16
Chương 16: Ừm!
17
Chương 17: Tái sinh!
18
Chương 18: Nhặt "của rơi"
19
Chương 19: Được một tấc lại muốn lấn một thước
20
Chương 20: Thịt kho tàu
21
Chương 21: Lý Hầu La là dạ xoa ăn thịt người
22
Chương 22: Bắt đầu thêu thùa
23
Chương 23: Phản ứng
24
Chương 24: Bán ra
25
Chương 25: Giao tiền
26
Chương 26: Khó chịu
27
Chương 27: Nghe lời
28
Chương 28: Hộ
29
Chương 29: Lén lút khoe khoang
30
Chương 30: Chui đầu vào lưới
31
Chương 31: Con ngựa hoang trong lòng Tần Chung
32
Chương 32: Đồ Bổ
33
Chương 33: Bạn học cùng trường
34
Chương 34: Hiện trường lật xe
35
Chương 35: Nói chuyện
36
Chương 36: Đại phòng, nhị phòng (cơm tất niên)
37
Chương 37: Nhà ở
38
Chương 38: Về nhà mẹ đẻ
39
Chương 39: Phản kích
40
Chương 40: Đầu xuân
41
Chương 41: Lập lại lần nữa
42
Chương 42: Chết đuối
43
Chương 43: Con trúng độc, phải dùng sức rửa!
44
Chương 44: Nghênh Xuân Đồ
45
Chương 45: Kế hoạch cải tạo
46
Chương 46: Mang cơm
47
Chương 47: Tỷ muội
48
Chương 47-2: Tỷ muội 2
49
Chương 48: Chuyện cũ
50
Chương 49: Nồi nào úp vung nấy
51
Chương 50: Nhiệm vụ vinh quang
52
Chương 51: Mê muội bò tường
53
Chương 52: Bán đồ Thêu
54
Chương 53: Tự tin
55
Chương 54: Mừng Thọ Đồ
56
Chương 55: Té xỉu
57
Chương 56: Trong tịnh phòng (*phòng tắm)
58
Chương 57: Phụ trách
59
Chương 58: Kiếm tiền
60
Chương 59: Chất vấn
61
Chương 60: Gãi ngứa
62
Chương 61: Đuổi khỏi cửa
63
Chương 62: Huệ chất lan tâm (*Cao nhã thánh khiết)
64
Chương 63: Bôi nhọ
65
Chương 64: Đánh tới cửa
66
Chương 65: Cả nhà cùng nhau diễn tuồng
67
Chương 66: Biện pháp
68
Chương 67: Tính sổ
69
Chương 68: Bất an
70
Chương 69: Dự tính đầu xuân
71
Chương 70: Cường thượng!
72
Chương 71: Lại muốn công thức
73
Chương 72: Đuổi đi
74
Chương 73: Khen
75
Chương 74: Đi thi
76
Chương 75
77
Chương 76: Chỗ đặt chân
78
Chương 77: Bắt đầu thi
79
Chương 78: Thi xong
80
Chương 79: Yết bảng
81
Chương 80: Tam thê tứ thiếp
82
Chương 81: Báo tin vui
83
Chương 82: Phản ứng
84
Chương 83: Phản ứng (2)
85
Chương 84: Tâm sự thiếu nữ
86
Chương 85: Tần tiểu tiên nữ
87
Chương 86: Lương thực
88
Chương 87: Định hôn
89
Chương 88: Ý tưởng
90
Chương 89: Vân Từ Phường
91
Chương 90: Phát hiện
92
Chương 91: Quy mô
93
Chương 92: Lẩu
94
Chương 93: Cà rốt
95
Chương 94: Biến hóa
96
Chương 95: Ấu trĩ
97
Chương 96: Nạp thiếp
98
Chương 97: Ý thức
99
Chương 98: Gậy ông đập lưng ông
100
Chương 99: Tần Phương xuất giá
101
Chương 100: Phân gia
102
Chương 101: Trên đường
103
Chương 102: Trên đường (2)
104
Chương 103: Chuẩn bị đồ Dùng
105
Chương 104: Cậy sủng mà kiêu
106
Chương 105: Nóng lạnh tự biết
107
Chương 106: Chê cười
108
Chương 107: Chọc phá
109
Chương 108: Bắt đầu thi hương
110
Chương 109: Thêu Y
111
Chương 110: Báo tin vui thi hương
112
Chương 111: Trên đường về
113
Chương 112: Số mệnh không phải do trời định
114
Chương 113: Thiếu
115
Chương 114: Tỉnh lại
116
Chương 115: Về Lý gia
117
Chương 116: Siêu thoát
118
Chương 117: Động phòng
119
Chương 118: Động Bàn Tơ
120
Chương 119: Chịu ủy khuất
121
Chương 120: Mừng thọ
122
Chương 121: Đại thọ
123
Chương 122: Chống lưng
124
Chương 123: Chèn ép, phân gia
125
Chương 124: Mã Đại Ni sinh con
126
Chương 125: Mang thai
127
Chương 126: Khoe khoang sai đối tượng
128
Chương 127: Phản ứng sau khi mang thai
129
Chương 128: Bất ngờ đến thăm
130
Chương 129: Cắt đứt
131
Chương 130: Tên tuổi
132
Chương 131: Đại nhân vật
133
Chương 132: Người Trang gia
134
Chương 133: Diễn xuất
135
Chương 134: Biết người biết ta
136
Chương 135: Sinh sản
137
Chương 136: Đặt tên
138
Chương 137: Một đàn heo con
139
Chương 138: Tấm lòng cha già
140
Chương 139: Thượng kinh thi cử
141
Chương 140: Khó chịu
142
Chương 141: Hoang đường
143
Chương 142: Bình ổn
144
Chương 143: Bắt đầu thi hội
145
Chương 144: Bên ngoài trường thi
146
Chương 145: Theo dõi
147
Chương 146: Thi xong môn thứ nhất
148
Chương 147: Tôn trọng lý tưởng
149
Chương 148: Cuộc thi tú nương
150
Chương 149: Thỉnh nguyện thư
151
Chương 150: Thi đỗ
152
Chương 151: Ân cần dạy bảo
153
Chương 152: Thi đình
154
Chương 153: Sau thi đình
155
Chương 154: Cưỡi ngựa diễu hành
156
Chương 155: Tâm tư
157
Chương 156: Thụ quan
158
Chương 157: Về quê
159
Chương 158: Phản ứng
160
Chương 159: Sợ bóng sợ gió một hồi
161
Chương 160: Gia quy
162
Chương 161: Đuổi khỏi nha môn
163
Chương 162: Dạy cho một bài học
164
Chương 163: Nói chuyện với nhau
165
Chương 164: Không chịu thiệt thòi
166
Chương 165: Cảnh cáo
167
Chương 166: Gặp lại
168
Chương 167: Lý do
169
Chương 168: An bài
170
Chương 169: Con nhỏ khó nuôi
171
Chương 170: Đi làm
172
Chương 171: Đánh nhau
173
Chương 172: Giá y
174
Chương 173: Đá tảng
175
Chương 174: Giá y
176
Chương 175: Thánh tâm
177
Chương 176: Xuất giá
178
Chương 177: Xử trí
179
Chương 178: Thêu phượng bào
180
Chương 179: Xinh đẹp lộng lẫy
181
Chương 180: Thần phượng
182
Chương 181: Sóng ngầm
183
Chương 182: Nữ nhân trong cung
184
Chương 183: Mì trường thọ
185
Chương 184: Coi thê như mạng
186
Chương 185: Kết
187
Chương 186: Ngoại truyện 1
188
Chương 187: Ngoại truyện 2: Hậu thế
footer(); ?>