Chương 10: Ngươi thật to gan!

“Sẽ… làm ngươi bị thương, ngươi tránh… tránh ra!” Ngón tay Quyền Mạch Ngự dần dần siết chặt, hắn gian nan nói với Tư Tuyết.

Tư Tuyết sững người.

Cái tên này, đã đến nước này rồi mà vẫn còn thời gian quan tâm người khác nữa à.

Tư Tuyết cắn răng một cái thật mạnh, rút thanh kiếm Chi Huy của Quyền Mạch Ngự ra khỏi vỏ.

“Trẫm kêu ngươi cút ngay! Ngươi nghe không hiểu à!” Quyền Mạch Ngự bực bội. Nữ nhân này dám không nghe lời hắn, dám cãi lời mệnh lệnh của hắn!

“Ngươi mau câm miệng!” Tư Tuyết cũng nổi giận, nàng quát thẳng vào mặt Quyền Mạch Ngự.

Quyền Mạch Ngự giật mình, cố sức mà ngước mắt nhìn Tư Tuyết.

Nữ nhân này thật đúng là… Dám nói những lời như thế với hắn!

Không biết vì sao khi Tư Tuyết đến gần bên Quyền Mạch Ngự, hắn lại cảm thấy càng khó chịu thêm. Quyền Mạch Ngự không khống chế được mà muốn ôm lấy nàng rồi cắn lên người nàng thật mạnh.

“Á!” Quyền Mạch Ngự đột nhiên hô to một tiếng, bàn tay đang nắm lấy tay Tư Tuyết cũng buông ra rồi nắm chặt lấy tay phải của mình.

Một đường chỉ màu đen như xen chút sắc đỏ nhanh chóng lan từ trái tim hướng về phía tay phải của Quyền Mạch Ngự, rồi lại từ cánh tay bò xuống, tiếp tục lan ra khắp bàn tay.

Trên trán Quyền Mạch Ngự đổ đầy mồ hôi lạnh, gân xanh như muốn nổ tung vậy. Tư Tuyết nhìn cũng cảm thấy đau thay.

Nàng không dám do dự thêm nữa. Chi Huy trong tay Tư Tuyết trong tay xoay hai vòng, cắt một đường trên bàn tay nàng, ngay lập tức máu tươi tràn ra. Rồi nàng dùng tay kia nắm lấy cánh tay phải của Quyền Mạch Ngự và nhỏ máu lên đó.

Trong nháy mắt kia, Quyền Mạch Ngự chỉ cảm thấy đau đớn bỗng giảm đi không ít, không còn thấy cảm giác đau đớn thấu tim ấy phân tán khắp toàn thân hắn như trước nữa. Tuy rằng vẫn còn đau nhưng vẫn có thể chịu đựng.

Hơn nữa, hắn thấy đường màu đen kia đã lui ra sau khi chạm vào máu của Tư Tuyết.

Tư Tuyết cắn răng, đâm Chi Huy vào cánh tay của Quyền Mạch Ngự.

“Cút trở về cho ta!” Tư Tuyết hét lớn một tiếng, trong ánh mắt toàn là vẻ tàn nhẫn.

Sau đó, đường chỉ đen kỳ quái kia thật sự nhanh chóng lui trở về. Điều đó đã làm tăng sự đau đớn lên người Quyền Mạch Ngự, làm  hắn lập tức kêu lên một tiếng.

“Ôm ta.” Tư Tuyết nặng nề nói.

Tiếp theo, Tư Tuyết không đợi Quyền Mạch Ngự phản ứng mà lấy tay kia vòng lấy eo Quyền Mạch Ngự rồi ôm chặt lấy hắn. Nàng biết Quyền Mạch Ngự đã không còn đủ sức để ôm nàng.

Cổ độc Khiên Cơ thật sự không phải là thứ mà người có thể chịu đựng. Vào ngày mười lăm mỗi tháng, người trúng cổ độc không những mất hết nội lực mà còn phải chịu đựng sự tra tấn dã man, không chịu được thì chết, hơn nữa tháng sau còn nghiêm trọng hơn tháng trước.

Nhìn tình trạng của Quyền Mạch Ngự như thế này, nếu không thể giải độc trong vòng hai năm thì có lẽ hắn sẽ chết.

Trong khoảnh khắc Tư Tuyết ôm lấy Quyền Mạch Ngự, nỗi đau đớn mãnh liệt như thủy triều dâng ấy đã lập tức dịu đi. Tay ucar Quyền Mạch Ngự vô thức ôm lấy Tư Tuyết, bao trọn cả người Tư Tuyết vào trong người mình, dựa đầu lên vai nàng.

Tư Tuyết dùng ngón tay dính đầy máu của mình ấn mấy huyệt đạo trên cánh tay Quyền Mạch Ngự, sau đó nàng lại vẽ một cái đồ án gì đó trên ngực hắn. Cuối cùng, nàng dứt khoát đẩy đường chỉ đen kia lui về.

“Ta đã tạm thời ngăn chặn cổ độc giúp ngài, ngài thấy thế nào rồi?” Tư Tuyết âm thầm nhẹ nhàng thở ra rồi hỏi Quyền Mạch Ngự.

Vân Hiên và Hàn Hâm thấy bên kia đã bình ổn thì cả hai đều sửng sốt, đưa mắt nhìn nhau trong chốc lát, không dám tự ý tiến lên.

“Tư Tuyết… Ngươi thật to gan!” Quyền Mạch Ngự ôm chặt Tư Tuyết, tức giận mắng một câu.

Tiếng mắng này làm Tư Tuyết sững người. Sao hắn lại mắng nàng, nàng có làm gì đâu, không phải còn cứu hắn rồi sao?

Chapter
1 Chương 1: Cứu ta
2 Chương 2: Nếu ngài cứu ta, ta sẽ dốc sức cho ngài một tháng
3 Chương 3: Ngươi không biết trẫm sao?
4 Chương 4: Làm ta sợ chết khiếp
5 Chương 5: Nếu ngươi muốn chết thì cũng dễ lắm
6 Chương 6: Chủ tử!
7 Chương 7: Bắt nạt thị nữ của trẫm, giết không tha
8 Chương 8: Nếu ngươi có ý phản bội trẫm
9 Chương 9: Đưa ta qua đó đi
10 Chương 10: Ngươi thật to gan!
11 Chương 11: Thử có lần sau nữa xem
12 Chương 12: Buồn ngủ thì làm một giấc là được
13 Chương 13: Trẫm không hy vọng sẽ là kẻ thù của ngươi
14 Chương 14: Đâm thẳng đầu vào chỗ chết rồi đấy
15 Chương 15: Ngươi cho rằng bổn cô nương không biết tức giận là gì đấy phải không!
16 Chương 16: Không phiền hoàng thượng phải nhọc lòng
17 Chương 17: Số thịt này thuộc về trẫm
18 Chương 18: Ta cũng muốn!
19 Chương 19: Được rồi, đừng nghịch nữa
20 Chương 20: Còn không mau lăn xuống cho trẫm
21 Chương 21: Món nợ của ngươi, chút nữa trẫm sẽ tính với ngươi
22 Chương 22: Còn dám chạy lung tung nữa, trẫm sẽ chặt chân của ngươi
23 Chương 23: Chủ tử giỏi quá!
24 Chương 24: Chủ tử, ta sợ quá
25 Chương 25: Để ta
26 Chương 26: Ngươi chắc chắn có thể thắng không?
27 Chương 27: Người ngợm toàn máu, đừng đụng vào trẫm
28 Chương 28: Tiến về Cô Vực
29 Chương 29: Ngài có giết hay không?
30 Chương 30: Đủ rồi
31 Chương 31: Chính là ngươi
32 Chương 32: Vẫn tức giận vì khi nãy trẫm không báo thù cho ngươi sao?
33 Chương 33: Ngươi cho rằng bản hộ vệ ăn chay sao!
34 Chương 34: Trẫm cần gọi nàng lúc nào thì phải đến lúc đó
35 Chương 35: Thanh Nha không dám vượt qua quy củ
36 Chương 36: Xin lỗi, ta trượt tay!
37 Chương 37: Chủ tử, ta không phục!
38 Chương 38: Đừng có đụng vào ta, ta tự đi
39 Chương 39: Sao ngươi phiền phức vậy!
40 Chương 40: Thật sự là làm rất tốt
41 Chương 41: Chủ tử, ngài đang làm gì vậy? Làm ta sợ chết khiếp!
42 Chương 42: Trở về, ngươi ở đây chưa đầy ba ngày mà đã muốn ra ngoài rồi à?
43 Chương 43: Có lẽ có thể để nàng ta thử xem
44 Chương 44: Bản hộ vệ là chủ tử của các ngươi
45 Chương 45: Tiểu nha đầu cái đầu ngươi!
46 Chương 46: Ngươi là người của Thái tử điện hạ?
47 Chương 47: Chủ tử, ngươi không tin ta sao?
48 Chương 48: Ngươi nói đúng
49 Chương 49: Chủ tử của chúng ta lợi hại nhất
50 Chương 50: Ta không còn mặt mũi nữa rồi!
51 Chương 51: Ngươi muốn xử lý nàng ta như thế nào?
52 Chương 52: Vì sao ta phải nghe lời ngươi?
53 Chương 53: Cô nương xin dừng bước!
54 Chương 54: Ngươi có thích trẫm không?
55 Chương 55: Yêu ngươi chết mất!
56 Chương 56: Có người muốn giết nàng...
57 Chương 57: Bản hộ vệ muốn xử phạt ngươi theo luật pháp của Cô Vực
58 Chương 58: Muốn thế nào?
59 Chương 59: Muốn làm gì thì tôi đều theo cô
60 Chương 60: Chống đẩy năm trăm cái, không được dừng lại giữa chừng
61 Chương 61: Anh không yêu tôi nữa phải không?
62 Chương 62: Sao anh phải như vậy chứ?
63 Chương 63: Trẫm sẽ ra mặt cho nàng ấy
64 Chương 64: Chủ tử, ta không dám
65 Chương 65: Sao ngài lại không tin ta… ta đánh ngực ngài đấy
66 Chương 66: Chủ tử, nghe ta có được không...
67 Chương 67: Chủ tử… đau…
68 Chương 68: Ta một lòng trung thành với chủ tử
69 Chương 69: Chậm muốn chết, để trẫm
70 Chương 70: Chủ tử, ngài đừng đụng vào nó, sẽ hỏng đấy...
71 Chương 71: Trẫm đưa cho ngươi một cái mới
72 Chương 72: Bị thương ở đâu, để ta xem xem
73 Chương 73: Ta sai rồi được chưa!
74 Chương 74: Lúc này đã bớt giận chưa?
75 Chương 75: Oan có đầu nợ có chủ
76 Chương 76: Đứng lên đi, không phải muốn trẫm bôi thuốc cho ngươi sao?
77 Chương 77: Có phải đây không phải là lần đầu tiên không?
78 Chương 78: Vậy lần này trẫm sẽ dịu dàng hơn, ngươi không được tránh
79 Chương 79: Ngài nhất định phải để ta khóc cho nghe phải không?
80 Chương 80: Thẳng thắn cái đầu ngài ý!
81 Chương 81: Cái đầu… ngài ấy…
82 Chương 82: Chủ tử, ngài không phúc hậu
83 Chương 83: Chủ tử ơi chủ tử, ngài thấy ta học có giống không?
84 Chương 84: Tiểu nữ hơi sợ…
85 Chương 85: Sao không đuổi theo vậy?
86 Chương 86: Không bị thương ở đâu đúng không?
87 Chương 87: Bảo bối
88 Chương 88: Bảo bối, ta nhìn trúng nàng rồi
89 Chương 89: Chủ tử, ngài hung dữ với ta…
90 Chương 90: Ngài vốn không thể quản được ta!
91 Chương 91: Không cần để ý như vậy
92 Chương 92: A! Chủ tử đỡ ta!
93 Chương 93: Đánh chết ngươi cho xong!
94 Chương 94: Ta xui xẻo thế nào chứ?
95 Chương 95: Đều tại ngài!
96 Chương 96: Chủ tử, ta sợ mất mặt
97 Chương 97: Có phải Hoàng thượng đánh ngươi không!?
98 Chương 98: Ta nghe nói gần đây ngươi thắng rất nhiều tiền?
Chapter

Updated 98 Episodes

1
Chương 1: Cứu ta
2
Chương 2: Nếu ngài cứu ta, ta sẽ dốc sức cho ngài một tháng
3
Chương 3: Ngươi không biết trẫm sao?
4
Chương 4: Làm ta sợ chết khiếp
5
Chương 5: Nếu ngươi muốn chết thì cũng dễ lắm
6
Chương 6: Chủ tử!
7
Chương 7: Bắt nạt thị nữ của trẫm, giết không tha
8
Chương 8: Nếu ngươi có ý phản bội trẫm
9
Chương 9: Đưa ta qua đó đi
10
Chương 10: Ngươi thật to gan!
11
Chương 11: Thử có lần sau nữa xem
12
Chương 12: Buồn ngủ thì làm một giấc là được
13
Chương 13: Trẫm không hy vọng sẽ là kẻ thù của ngươi
14
Chương 14: Đâm thẳng đầu vào chỗ chết rồi đấy
15
Chương 15: Ngươi cho rằng bổn cô nương không biết tức giận là gì đấy phải không!
16
Chương 16: Không phiền hoàng thượng phải nhọc lòng
17
Chương 17: Số thịt này thuộc về trẫm
18
Chương 18: Ta cũng muốn!
19
Chương 19: Được rồi, đừng nghịch nữa
20
Chương 20: Còn không mau lăn xuống cho trẫm
21
Chương 21: Món nợ của ngươi, chút nữa trẫm sẽ tính với ngươi
22
Chương 22: Còn dám chạy lung tung nữa, trẫm sẽ chặt chân của ngươi
23
Chương 23: Chủ tử giỏi quá!
24
Chương 24: Chủ tử, ta sợ quá
25
Chương 25: Để ta
26
Chương 26: Ngươi chắc chắn có thể thắng không?
27
Chương 27: Người ngợm toàn máu, đừng đụng vào trẫm
28
Chương 28: Tiến về Cô Vực
29
Chương 29: Ngài có giết hay không?
30
Chương 30: Đủ rồi
31
Chương 31: Chính là ngươi
32
Chương 32: Vẫn tức giận vì khi nãy trẫm không báo thù cho ngươi sao?
33
Chương 33: Ngươi cho rằng bản hộ vệ ăn chay sao!
34
Chương 34: Trẫm cần gọi nàng lúc nào thì phải đến lúc đó
35
Chương 35: Thanh Nha không dám vượt qua quy củ
36
Chương 36: Xin lỗi, ta trượt tay!
37
Chương 37: Chủ tử, ta không phục!
38
Chương 38: Đừng có đụng vào ta, ta tự đi
39
Chương 39: Sao ngươi phiền phức vậy!
40
Chương 40: Thật sự là làm rất tốt
41
Chương 41: Chủ tử, ngài đang làm gì vậy? Làm ta sợ chết khiếp!
42
Chương 42: Trở về, ngươi ở đây chưa đầy ba ngày mà đã muốn ra ngoài rồi à?
43
Chương 43: Có lẽ có thể để nàng ta thử xem
44
Chương 44: Bản hộ vệ là chủ tử của các ngươi
45
Chương 45: Tiểu nha đầu cái đầu ngươi!
46
Chương 46: Ngươi là người của Thái tử điện hạ?
47
Chương 47: Chủ tử, ngươi không tin ta sao?
48
Chương 48: Ngươi nói đúng
49
Chương 49: Chủ tử của chúng ta lợi hại nhất
50
Chương 50: Ta không còn mặt mũi nữa rồi!
51
Chương 51: Ngươi muốn xử lý nàng ta như thế nào?
52
Chương 52: Vì sao ta phải nghe lời ngươi?
53
Chương 53: Cô nương xin dừng bước!
54
Chương 54: Ngươi có thích trẫm không?
55
Chương 55: Yêu ngươi chết mất!
56
Chương 56: Có người muốn giết nàng...
57
Chương 57: Bản hộ vệ muốn xử phạt ngươi theo luật pháp của Cô Vực
58
Chương 58: Muốn thế nào?
59
Chương 59: Muốn làm gì thì tôi đều theo cô
60
Chương 60: Chống đẩy năm trăm cái, không được dừng lại giữa chừng
61
Chương 61: Anh không yêu tôi nữa phải không?
62
Chương 62: Sao anh phải như vậy chứ?
63
Chương 63: Trẫm sẽ ra mặt cho nàng ấy
64
Chương 64: Chủ tử, ta không dám
65
Chương 65: Sao ngài lại không tin ta… ta đánh ngực ngài đấy
66
Chương 66: Chủ tử, nghe ta có được không...
67
Chương 67: Chủ tử… đau…
68
Chương 68: Ta một lòng trung thành với chủ tử
69
Chương 69: Chậm muốn chết, để trẫm
70
Chương 70: Chủ tử, ngài đừng đụng vào nó, sẽ hỏng đấy...
71
Chương 71: Trẫm đưa cho ngươi một cái mới
72
Chương 72: Bị thương ở đâu, để ta xem xem
73
Chương 73: Ta sai rồi được chưa!
74
Chương 74: Lúc này đã bớt giận chưa?
75
Chương 75: Oan có đầu nợ có chủ
76
Chương 76: Đứng lên đi, không phải muốn trẫm bôi thuốc cho ngươi sao?
77
Chương 77: Có phải đây không phải là lần đầu tiên không?
78
Chương 78: Vậy lần này trẫm sẽ dịu dàng hơn, ngươi không được tránh
79
Chương 79: Ngài nhất định phải để ta khóc cho nghe phải không?
80
Chương 80: Thẳng thắn cái đầu ngài ý!
81
Chương 81: Cái đầu… ngài ấy…
82
Chương 82: Chủ tử, ngài không phúc hậu
83
Chương 83: Chủ tử ơi chủ tử, ngài thấy ta học có giống không?
84
Chương 84: Tiểu nữ hơi sợ…
85
Chương 85: Sao không đuổi theo vậy?
86
Chương 86: Không bị thương ở đâu đúng không?
87
Chương 87: Bảo bối
88
Chương 88: Bảo bối, ta nhìn trúng nàng rồi
89
Chương 89: Chủ tử, ngài hung dữ với ta…
90
Chương 90: Ngài vốn không thể quản được ta!
91
Chương 91: Không cần để ý như vậy
92
Chương 92: A! Chủ tử đỡ ta!
93
Chương 93: Đánh chết ngươi cho xong!
94
Chương 94: Ta xui xẻo thế nào chứ?
95
Chương 95: Đều tại ngài!
96
Chương 96: Chủ tử, ta sợ mất mặt
97
Chương 97: Có phải Hoàng thượng đánh ngươi không!?
98
Chương 98: Ta nghe nói gần đây ngươi thắng rất nhiều tiền?
footer(); ?>