Chương 27: 27: Két Một Tiếng

Chị ấy nhìn bọn nhóc Tiểu Thuận Tử, rồi nhìn con gái mình, lại nhìn về phía Bạch Hi và cung kính nói: “Bà cô, bà bảo bọn chúng chơi với bà là được rồi, bắt mấy con bướm hái vài bông hoa đều là lẽ đương nhiên cả, sao lại còn cho kẹo sữa chúng chứ.

”“Chúng mày cũng dám nhận đấy!” Tất nhiên câu nói này là nói với đám nhóc Tiểu Thuận Tử.

Cái thôn này lớn lớn nhỏ nhỏ, ai làm chút công việc cho bà cô cũng muốn đồ, lan truyền ra ngoài thì mất mặt chết đi được.

Bọn nhóc Tiểu Thuận Tử cậu nhìn tôi, tôi nhìn cậu, khuôn mặt bất giác đỏ bừng cả lên.

Nhưng kẹo sữa đã ăn mất một nửa rồi, ói ra lại bà cô cũng sẽ không nhận đâu.

Khác với đám nhóc Tiểu Thuận Tử, Trần Nhị vừa nghe xong lại lấy viên kẹo sữa vừa nãy bỏ vào trong túi áo và cung kính đưa trả lại cho Bạch Hi.

Bạch Hi không nhận mà bảo cô nhóc hãy cất giữ lấy.

“Bà cô, bà hãy nhận lại đi, để dành vài hôm nữa ăn.

” Trương Tú rất hài lòng với sự hiểu chuyện của con gái, chị ấy cũng đứng bên cạnh khuyên nhủ.

Chị ấy không phải không thương con gái nhưng con gái cũng đã khôn lớn rồi, bà cô mới năm tuổi thôi, lại không có cha mẹ chăm sóc, chúng tiếp tục lấy đồ của bà cô cũng không phải là người mà.

Bạch Hi cạn lời trợn mắt một cái, trong lòng khẽ thở dài một cái, suy cho cùng là quá nghèo thôi.

Cô đẩy tay của Trần Nhị về và chu môi ra hừ hừ nói: “Đừng nhiều lời, một viên kẹo sữa thôi mà, trưởng bối đã cho thì không thể đòi lại.

”Trương Tú nghe thế miệng hơi mấp máy vài cái, cuối cùng cũng không nói nữa.

Trần Nhị nhìn mẹ của mình một cái, thấy chị ấy cũng không ngăn cản, vì thế lại bỏ viên kẹo sữa vào trong túi rồi nói: “Tôi cầm lấy trước, đợi bà cô muốn ăn thì cứ hỏi tôi lấy là được.

”Tiểu Thuận Tử đứng bên vốn dĩ bị dạy dỗ đến xấu hổ, vừa thấy như thế, chúng nhìn nhau một cái, sau đó cùng nhìn về phía Bạch Hi nghiêm túc và trịnh trọng nói:“Chúng, chúng tôi…sau này nhất định chúng tôi sẽ thật hiếu thảo với bà cô.

”Bởi vì chúng đang ngậm kẹo nên giọng nói có chút mơ hồ, nhưng khuôn mặt ngây thơ non nớt vẫn rất trịnh trọng và nghiêm túc.

Trương Tú hừ nhẹ một cái: “Nói là nói như thế, chúng mày không gây phiền phức cho bà cô là được rồi.

”“Nhưng mà bây giờ có thể nghĩ được như thế cũng coi như mấy đứa nhóc chúng mày có lòng.

”Trương Tú vốn dĩ không biết, lời nói này của chị ấy đúng là có chút nhìn xa trông rộng, tất nhiên đây là chuyện sau này.

“Đúng rồi, cô đến đây làm gì thế?” Bạch Hi đổi chủ đề hỏi một câu.

Bình thường không có chuyện gì, ngoại trừ đến lượt chị ấy nấu cơm mang cơm rửa quần áo dọn dẹp nhà cửa thì những người khác đều rất ít khi đến nhà của cô, người thường xuyên đến thông thường chính là thôn trưởng, người lớn nhất thôn đại diện cho dân làng đến thăm hỏi bà cô này.

Vừa rồi rõ ràng Trương Tú rất vội vàng chạy đến, đứng ở cửa thở hổn hển vài cái.

Bạch Hi vừa hỏi thế đã khiến Trương Tú nhớ lại.

“Tôi đến…à, đúng rồi, bà cô, mèo của bà không sao chứ?” Trên khuôn mặt Trương Tú vừa nôn nóng vừa tức giận: “Trước đó tôi đang bận rộn, chỉ nghe thấy Tiểu Nhị nói tắm cho mèo của bà, tôi thầm nghĩ mèo không thể tắm được, không cẩn thận sẽ rất dễ bệnh chết đấy.

”Nói xong Trương Tú không chịu nổi giáng một bạt tai lên đầu của Trần Nhị.

Tiểu Sơn Tử đứng bên cạnh nhìn thấy lập tức cảm thấy vui mừng trong lòng, cũng may không phải nó tắm cho mèo của bà cô, nếu không cái bạt tay này đã đánh lên đầu nó rồi.

Trần Nhị nhất thời không cảnh giác bị đánh ngã nhào xuống bên cạnh thảm gỗ của Bạch Hi, cái đầu đập vào một góc trên tấm thảm.

Trương Tú vừa thấy liền mở to miệng, chị ấy muốn đưa tay đi đỡ nhưng trước mặt đám nhóc Tiểu Sơn Tử, chị ấy lại phải dạy dỗ người khác kẻo đám nhóc nghịch ngợm này lần sau lại tái phạm, vì vậy tay vừa đưa ra một nửa liền lập tức trở thành chỉ vào mặt Trần Nhị mắng chửi.

“Con bé chết tiệt này, bà cô không hiểu mày cũng không hiểu sao, mày đã bao nhiêu tuổi rồi, mày có thấy trong thôn này có con mèo nào biết bơi trong nước tắm không? Chỉ có chó mới thích bơi trong hồ nước thôi.

”Lúc này Trần Nhị bị đánh có chút đau, đôi mắt bất giác đỏ hoe lên nhưng nước mắt vẫn lưng chừng trong khóe mắt, thế nào cũng không chịu rơi xuống.

Bạch Hi đưa bàn tay nhỏ sờ sờ trán của cô nhóc, Trần Nhị lắc đầu quay qua nở nụ cười bày tỏ mình không sao.

Bộ dạng ngoan ngoãn hiểu chuyện của cô nhóc khiến Bạch Hi càng tức giận hơn nữa.

Em gái, cô bé này là người của cô, vả lại chuyện này do cô bảo Trần Nhị đi làm, cho dù Trương Tú là mẹ của Trần Nhị cũng không được.

“Cô bao nhiêu tuổi rồi, có thể nói chuyện đàng hoàng không? Có biết nói chuyện đàng hoàng không? Sao vừa mới đến đã vừa mắng vừa chửi rồi? Cô đang bất mãn với ai hả?” Bạch Hi trừng mắt một cái, giọng nói bỗng trở nên cao vút: “Cô đang bất mãn với tôi sao?”Bạch Hi bỗng nhiên nổi giận khiến Trương Tú giật thót mình, chị ấy vội lắc đầu: “Không có, bà cô, tôi không có…” Ngón tay vốn dĩ đang chỉ về phía Trần Nhị bỗng mềm nhũn đi và không biết để ở nơi nào.

Ai dám bất mãn với bà cô chứ, đâu phải chán sống rồi.

Vừa đúng lúc có người đến đưa cơm cho Bạch Hi, vừa đến đã nghe thấy tiếng quát tức giận của Bạch Hi, cửa cũng chưa mở đã bước vào, ngay lập tức lên tiếng hỏi: “Sao thế, bà cô, sao thế? Ai làm bà tức giận thế?”“Bà cô, bà đừng sợ, ở cái thôn Ngưu La này có ai dám bất kính với bà, bà cứ việc lên tiếng, chúng tôi sẽ không buông tha cho họ đâu.

” Nói rồi chị ấy dùng ánh mắt sắc lẹm mang chút hoài nghi nhìn lướt một vòng mọi người trong nhà.

“Cháu không có, cháu không có, không phải tụi cháu…” Bị liếc nhìn, đám nhóc Tiểu Thuận Tử nhanh chóng xua xua tay.

Còn Trương Tú thấy Bạch Hi nổi giận liền đứng dậy, trong lúc đang bất an thì vừa đúng lúc có người đến, lập tức chạy lên trước kéo người đó lại: “Thím, vừa nãy cháu dạy dỗ con gái cháu đã làm bà cô tức giận, bà mau giúp cháu năn nỉ bà cô đi, cháu không có ý bất kính với bà cô đâu.

”Người đến là họ hàng của trưởng thôn, tầm khoảng năm mươi tuổi, nói chuyện vốn có chút lớn tiếng, lúc này vừa nghe thấy có người chọc Bạch Hi không vui, giọng nói càng lớn hơn nữa.

Trong lúc Bạch Hi tức giận, chú hổ con vốn dĩ vừa đói vừa mệt đã nheo mắt lại bỗng chốc mở mắt ra, lập tức chạy đến bên chân Bạch Hi, đối với đám người Trương Tú nhe răng gầm gừ tỏ vẻ uy hiếp.

Loài người đáng chết kia, dám bất kính với chủ nhân của tôi sao!Tôi sẽ cắn chết các người!Vì thế đã thành công gây sự chú ý của mọi người trong nhà hướng lên người của nó.

“Cái này, bà cô, cái này là gì thế?” Trần Đại Quả nheo mắt lại nhìn chú hổ con dưới chân Bạch Hi, rất lâu sau cũng không dám xác định.

Bạch Hi vẫn còn đang đanh mặt lại, cô hơi lo lắng nhìn Trương Tú một cái và hừ một tiếng nói: “Đây là con mèo của tôi.

”Chú hổ con vừa nghe thấy đã quay đầu qua nhìn về phía Bạch Hi, có chút tủi thân hừ hừ nói, chủ nhân, tôi không phải là mèo.

Trương Tú nhìn Tiểu Linh Hổ một cái và cẩn thận mở miệng nói: “Bà cô, mèo của bà không sao chứ?”“Có sao hay không cô không biết tự nhìn sao.

”Nghe ra Bạch Hi không được vui, Trương Tú quay qua nhìn Trần Đại Quả cầu cứu, thím à, bà cô giận thật rồi, làm sao đây?Còn Trần Nhị cũng bỏ cái tay đang sờ sờ trán và lén lén kéo ống quần của Bạch Hi yếu ớt cầu xin cho mẹ của mình.

Bà cô, tôi không sao, bà đừng giận nữa!.

Chapter
1 Chương 1: 1: Rơi Xuống Nước
2 Chương 2: 2: Bị Hố
3 Chương 3: 3: Đứa Nhỏ Không May
4 Chương 4: 4: Nghèo Quá
5 Chương 5: 5: Muốn Ăn Thịt
6 Chương 6: 6: Chỉ Có Vào Chứ Không Có Ra
7 Chương 7: 7: Phản Ứng Trung Thực
8 Chương 8: 8: Uy Hiếp
9 Chương 9: 9: Nói Không Giữ Lời
10 Chương 10: 10: Cõng Nồi
11 Chương 11: 11: Khi Dễ Tiểu Bối
12 Chương 12: 12: Tôi Chính Là Quy Tắc
13 Chương 13: 13: Cục Bông Nhỏ Chu Đáo
14 Chương 14: 14: Thịt Không Phải Từ Trên Trời Rơi Xuống
15 Chương 15: 15: Gian Xảo Lắm
16 Chương 16: 16: Tự Nhận Xui Xẻo
17 Chương 17: 17: Bị Ghét Bỏ
18 Chương 18: 18: Không Muốn Nhớ Lại
19 Chương 19: 19: Có Bà Cô Ở Đây
20 Chương 20: 20: Bị Bắt Đi Rồi
21 Chương 21: 21: Thông Minh Một Tí
22 Chương 22: 22: Không Thể Để Bị Bà Cô Nghe Được
23 Chương 23: 23: Buông Tha Cho Mi
24 Chương 24: 24: Đi Đâu
25 Chương 25: 25: Bị Ghét Bỏ
26 Chương 26: 26: Đại Nghịch Bất Đạo
27 Chương 27: 27: Két Một Tiếng
28 Chương 28: 28: Bà Cô Rất Lợi Hại
29 Chương 29: 29: Vẫn Là Bà Cô Tài Giỏi
30 Chương 30: 30: Có Giác Ngộ
31 Chương 31: 31: Có Một Con Người Như Thế
32 Chương 32: 32: Bởi Vì Tôi Là Bà Cô
33 Chương 33: 33: Chết Sống Không Chịu
34 Chương 34: 34: Con Kiến Dù Nhỏ Đến Đâu Thì Nó Vẫn Là Thịt
35 Chương 35: 35: Tiểu Hắc Cứu Người
36 Chương 36: 36: Trở Về Quê Hương
37 Chương 37: 37: Hiếu Kính
38 Chương 38: 38: Địa Vị Không Giống Nhau
39 Chương 39: 39: Chiếc Nấm Khổng Lồ Chạy Mất Rồi
40 Chương 40: 40: Còn Có Tôi
41 Chương 41: 41: Không Có Cuộc Sống Tốt
42 Chương 42: 42: Thích Bé Trai Không
43 Chương 43: 43: Chúng Ta Có Thể Không Giống Nhau
44 Chương 44: 44: Tràn Đầy Yêu Thương
45 Chương 45: 45: Quên Lời
46 Chương 46: 46: Đãi Ngộ Được Nâng Cấp
47 Chương 47: 47: Bà Cô Đều Biết Hết
48 Chương 48: 48: Trong Lòng Đều Có Cán Cân
49 Chương 49: 49: Không Dễ Bị Dọa Sợ
50 Chương 50: 50: Dám Không Cho Cô Mặt Mũi Như Vậy
Chapter

Updated 50 Episodes

1
Chương 1: 1: Rơi Xuống Nước
2
Chương 2: 2: Bị Hố
3
Chương 3: 3: Đứa Nhỏ Không May
4
Chương 4: 4: Nghèo Quá
5
Chương 5: 5: Muốn Ăn Thịt
6
Chương 6: 6: Chỉ Có Vào Chứ Không Có Ra
7
Chương 7: 7: Phản Ứng Trung Thực
8
Chương 8: 8: Uy Hiếp
9
Chương 9: 9: Nói Không Giữ Lời
10
Chương 10: 10: Cõng Nồi
11
Chương 11: 11: Khi Dễ Tiểu Bối
12
Chương 12: 12: Tôi Chính Là Quy Tắc
13
Chương 13: 13: Cục Bông Nhỏ Chu Đáo
14
Chương 14: 14: Thịt Không Phải Từ Trên Trời Rơi Xuống
15
Chương 15: 15: Gian Xảo Lắm
16
Chương 16: 16: Tự Nhận Xui Xẻo
17
Chương 17: 17: Bị Ghét Bỏ
18
Chương 18: 18: Không Muốn Nhớ Lại
19
Chương 19: 19: Có Bà Cô Ở Đây
20
Chương 20: 20: Bị Bắt Đi Rồi
21
Chương 21: 21: Thông Minh Một Tí
22
Chương 22: 22: Không Thể Để Bị Bà Cô Nghe Được
23
Chương 23: 23: Buông Tha Cho Mi
24
Chương 24: 24: Đi Đâu
25
Chương 25: 25: Bị Ghét Bỏ
26
Chương 26: 26: Đại Nghịch Bất Đạo
27
Chương 27: 27: Két Một Tiếng
28
Chương 28: 28: Bà Cô Rất Lợi Hại
29
Chương 29: 29: Vẫn Là Bà Cô Tài Giỏi
30
Chương 30: 30: Có Giác Ngộ
31
Chương 31: 31: Có Một Con Người Như Thế
32
Chương 32: 32: Bởi Vì Tôi Là Bà Cô
33
Chương 33: 33: Chết Sống Không Chịu
34
Chương 34: 34: Con Kiến Dù Nhỏ Đến Đâu Thì Nó Vẫn Là Thịt
35
Chương 35: 35: Tiểu Hắc Cứu Người
36
Chương 36: 36: Trở Về Quê Hương
37
Chương 37: 37: Hiếu Kính
38
Chương 38: 38: Địa Vị Không Giống Nhau
39
Chương 39: 39: Chiếc Nấm Khổng Lồ Chạy Mất Rồi
40
Chương 40: 40: Còn Có Tôi
41
Chương 41: 41: Không Có Cuộc Sống Tốt
42
Chương 42: 42: Thích Bé Trai Không
43
Chương 43: 43: Chúng Ta Có Thể Không Giống Nhau
44
Chương 44: 44: Tràn Đầy Yêu Thương
45
Chương 45: 45: Quên Lời
46
Chương 46: 46: Đãi Ngộ Được Nâng Cấp
47
Chương 47: 47: Bà Cô Đều Biết Hết
48
Chương 48: 48: Trong Lòng Đều Có Cán Cân
49
Chương 49: 49: Không Dễ Bị Dọa Sợ
50
Chương 50: 50: Dám Không Cho Cô Mặt Mũi Như Vậy
footer(); ?>