Chương 21: 21: Lấy Tử Khai Sinh

Vẫn câu nói cũ, thời gian thật vô tình!Một năm hai năm lại ba năm, người vươn lên, người hạ xuống, cũng có người không thay đổi.Ba năm ngắn dài, Băng Linh đã dần quen thuộc như trước kia, nhưng nàng đã không còn tu luyện rồi, luôn tùy thời cạnh bên Liên đệ và Liên lão.

Với Liên lão, chính lão còn không biết mình có cố qua được vài năm nữa hay không.Ba người ung dung trên đỉnh đầu một con “thú” tuyết trắng, thú tuyết to như một tòa trạch viện, lù đù bước đi trong mưa tuyết.“Gia gia à, định cư thôi.

Băng Linh muội ấy cũng không thể cả đời như dân du tẩu được, người sức khỏe cũng yếu rồi.

Về chuyện phiền toái lặt vặt, hay là ánh nhìn người khác, hay là sợ phát hiện bất ổn khi sống chung thời gian dài, cái đó cũng không cần quá để tâm.”“Gia, ca ca nói đúng đấy, với lại sức khỏe của người…”Liên lão nhìn hai người, hồi lâu bật cười.

Lão lắc lắc tay tỏ vẻ ngươi cứ tùy ý làm, đừng hỏi ta làm gì.Chung quy hài tử là lớn rồi, tự có chủ trương.Lại qua một năm, ba người một mèo định cư trong một trấn nhỏ.

Trấn này là nằm dưới chân một ngọn núi lửa, rất ấm áp, quanh năm tuyết đọng rất mỏng, mùa hè còn chẳng có tuyết rơi.

Chính vì vậy mà có một hai con suối chảy xuôi qua trấn, tuy nhỏ nhưng đủ.Họ chọn một quả đồi ngoài rìa cùng của thị trấn, ngay cạnh một khúc của một con suối chảy ra sông băng.Liên đệ xây một căn nhà năm gian bằng thổ thuật và gỗ, cũng tương tự xây thêm một cái bếp nhỏ và vài công trình phụ nối thành chữ L, trong sân cạnh bếp còn đào một cái giếng câu nước nóng ngầm từ địa mạch núi lửa.

Đây là để định cư, Băng Linh còn trồng hoa và trang trí rất tỉ mỉ.

Nàng còn dẫn nước suối về vườn tạo thành một cái ao sen nhỏ, thả mấy con cá đẹp mắt.Sinh hoạt và hoàn thiện nhà cửa vẫn theo thời gian cùng tiến, đây chỉ là nhất thời.Một hôm, Liên lão gọi riêng Liên đệ ra nói chuyện, thần thần bí bí không cho Băng Linh biết, tiện biện một cái lý do chuyện của những người nam nhân.“Ta chỉ còn mấy ngày nữa, ngươi không cần buồn rầu.

Tự mình nghĩ xem thế nào?”Bầu không khí rơi vào trầm tư sau một câu ngắn ngọn.

Thật lâu, nén hết ngổn ngang trong lòng, thiếu niên cất giọng bình ổn nhưng đã khàn đặc:“Ngươi cố thêm vài tháng, ta có một ý tưởng.”“Sợ không được.

Đây là đã giãn hết mức có thể rồi.

Nói nghe ý tưởng của ngươi.”“Đại khái, dùng kích thích để đánh ra.”Lộ ra vẻ ngạc nhiên, Liên lão rơi vào trầm ngâm suy xét rồi cũng có ý đồng tình, vẻ mặt thưởng thức nhìn hắn.“Lấy tử khai sinh, cũng có ý tưởng.”“Lúc đánh, là lúc linh hồn yếu ớt nhất, đúng chứ?”“Đúng, người cố thêm gần tháng nữa thôi.” Liên đệ quay mặt đi, không đành lòng nói.Lão cười khổ: “Chỉ sợ không cố được.”“…”Hai người lại rơi vào trầm tư.Thời gian bây giờ là tính theo từng khắc, thọ mệnh cùng khí lực của Liên lão là yếu theo từ khắc từng giây ấy giảm đi, nhưng chung quy lão vẫn cố được.Cố cho tới lúc ấy.Một đêm trăng thanh, thiếu nữ yếu ớt trên giường.

Nàng mí mắt như thái sơn đè xuống muốn sụp lại, nhưng vẫn cố gượng lên.

Lần này nàng sợ hài cực kì, nàng sợ khi mở mắt ra, người lão niên nằm trước mặt nàng đã triệt để biến mất.Liên lão đối diện nàng, nằm tựa trên một cái ghế gỗ.

Lão ngay cả hít thở thôi cũng đều là từng nhịp nặng nhọc, chứ đừng nói tới đứng dậy đi lại hay hành động gì khác.

Khí lực của lão có lẽ giờ chỉ dùng để nói chuyện lần cuối.“Linh nhi, sau này nhớ nghe lời Liên đ… khụ khụ… nghe lời ca ca, biết chưa?”“Gia, đó là chuyện đương nhiên.

Người mau nghỉ ngơi, đừng nói gì nữa.

Đợi Linh nhi tỉnh dậy, Linh nhi lại chăm sóc người.”Băng Linh nói chuyện, đầu lắc lắc ra sức khuyên ngăn, bởi nàng nhìn vào đôi mắt đục ngầu kia, sinh cơ đang tắt dần theo từ chút một.

Nàng hữu khí vô lực, nhưng cái đầu cứ gật gù lắc lắc liên tục như con lật đật, bờ môi xinh đẹp đã run lên mếu máo.

Liên lão nhìn vậy không nói gì chỉ mỉm cười nhạt, đôi mặt đang dần có xu hướng khép lại.Liên đệ cả buổi chỉ đứng đờ ra ở đó, mím môi không nói lời nào.Một linh quang yếu ớt bao phủ lấy Băng Linh làm nàng giật mình, nước mắt ứa ra như mưa.Nàng không muốn!Nếu như để người trước mặt sống sót, nàng tình nguyện mãi mãi bị cái sự luân hãm dày vò linh hồn này.

Nàng không phải sợ nó, mà là sợ sau lần này, cảnh còn người mất, tình cảm triệt để quên đi.Nàng là biết sinh ly tử biệt, biết có một ngày như vậy.

Người bình thường mất đi người thân, đau khổ buồn bã cũng rất nhiều, nhưng ít ra họ vẫn còn lưu lại kỉ niệm đáng nhớ trong tim.Nàng lại không được như vậy!Sau lần này, nàng vĩnh viễn quên đi, bị xóa đi hết thảy.

Người mà ngày ngày chiều chuộng, ngày ngày thúc giục, ngày ngày ngồi đó cười nàng ngẩn ngơ, ngày ngày mua mứt quả ấy sẽ vĩnh viễn không có một vệt lưu lại trong cuộc đời nàng, không còn sót lại bất kì thứ gì, cực kỳ sạch sẽ và trống rỗng.Đó là thống khổ biết nhường nào!Cảnh còn người mất, cảnh vẫn lưu tình, nhưng nàng thì không.Nước mắt không ngừng ứa ra, lại đông lại thành từ hạt băng tinh trong linh quang lạnh nhạt.

Từng hạt băng đâm thật sâu vào khóe mắt nàng, máu cùng nước mắt hòa trộn.Băng Linh vẫn đang không ngừng khóc.Ai làm nàng như vậy?Không ai cả.Bóng tối miên man đang kéo nàng xuống để sự trống trải cọ rửa nàng, tầm mắt nàng đang bị phủ bởi một tầng sương mỏng.Nàng phải kháng cự!Linh hồn nàng đang nứt toác ra, cố vươn lên khỏi vực sâu bất tận.

Nàng muốn nhìn, muốn không quên, muốn nhớ hết tất cả.Buồn bã, đau thương, sợ hãi, cô quạnh,… ập xuống thật nhanh.

Băng Linh mặc kệ tất cả, chỉ muốn giãy giụa ra khỏi mớ hỗn độn này, nàng chỉ muốn đứng dậy và nói: “Gia gia đi vui, Băng Linh không sao rồi, sẽ luôn nhớ về người!”Nhưng có vẻ không được rồi!Trong một tia sáng cuối cùng, nàng thấy nụ cười nhạt kia mạt hóa, vĩnh viễn biến mất, triệt để tan biến thành những đốm sáng li ti.Liên lão đạo hạnh hóa mạt sa, thân xác hòa vào thiên địa.Hải Băng Hư Linh gắng gượng không được, chìm vào miên man.Liên đệ cứng đờ một chỗ, ngây ngốc như mất đi suy nghĩ.Thôn Thiên ngoài cổng, ngoái nhìn về trong nhà rầu rĩ.Trấn Hồn Trận quanh nhà ảm đạm vô quang.Thanh Tâm Trận bên giường lóe lên rồi biến mất.Rất rất nhiều trận pháp chồng chéo đang dần tan vỡ như thủy tinh.Thất bại rồi?…Trong một trấn nhỏ, người trong trấn này thấy kỳ bí nhất là căn nhà rìa trấn.

Rất ít người nhìn thấy chủ nhân căn nhà này đi ra hoạt động, đây cũng là một nguồn tài liệu để hù dọa trẻ nhỏ hoặc là câu chuyện nơi quá trà tửu lâu náo nhiệt.Trong nhà, một thiếu niên bơ phờ ngồi trên ghế, hai tay chặp lại kê vào khuôn mặt đang rủ xuống bên giường.

Một quả cầu tuyết trắng lăn tới bên hắn, vuốt nhỏ cào cào lên chân, ư ứ vài tiếng, ý nói: “Đã ngồi gần một tháng rồi, không định như vậy cả đời chứ.”Thiếu niên như từ trong nhập định tỉnh lại, quay mặt ra nhìn nó.“Ta… đánh cược thất bại rồi.”Thiếu niên đứng dậy, nhìn thoáng qua khuôn mặt đang ngủ sâu một chút rồi quay người bước ra.Con người cô đơn.Căn nhà tĩnh mịch.“…Gia gia!”Thiếu niên bước chân bước dở hạ xuống, nước mắt rơm rớm ngoái đầu nhìn lại..

Chapter
1 Chương 1: 1: Thực Sự Ngốc
2 Chương 2: 2: Đan Tổ
3 Chương 3: 3: Uẩn Trí Đan
4 Chương 4: 4: Thật Trùng Hợp!
5 Chương 5: 5: Tính Kế
6 Chương 6: 6: Về Nhà
7 Chương 7: 7: Muốn Thành Thần Công Vung Đao Tự Cung
8 Chương 8: 8: Thu Phí Bảo Kê
9 Chương 9: 9: Cơ Duyên Đi Kèm Nguy Hiểm Nhưng Nguy Hiểm Không Đến Từ Cơ Duyên
10 Chương 10: 10: Kim Thiềm Chung Quy Vẫn Là Cóc
11 Chương 11: 11: Ngũ Chuyển Độc
12 Chương 12: 12: Tam Hồn Hoàn Mỹ
13 Chương 13: 13: Ngạo Kiếm Mai Hoa Thiên Lý
14 Chương 14: 14: Chờ Ngày Mưa Tan
15 Chương 15: 15: Tuyết Liên
16 Chương 16: 16: Ta Là Ai Giữa Cuộc Đời Này
17 Chương 17: 17: Khóc Không Phải Vì Ta Mà Là Vì Người Bên Cạnh
18 Chương 18: 18: Ta Nhặt Được Ngươi Ngoài Bụi Chuối
19 Chương 19: 19: Hải Băng Hư Linh Tám Tuổi
20 Chương 20: Chương 20
21 Chương 21: 21: Lấy Tử Khai Sinh
22 Chương 22: 22: Được Một Nửa
23 Chương 23: 23: Sát Thê Chứng Đạo
24 Chương 24: 24: Thiếu Niên Tỉnh Lại
25 Chương 25: 25: Cẩm Dục Tú Rời Đi
26 Chương 26: 26: Hóa Ra Đây Là Từ Hôn Kinh Điển
27 Chương 27: 27: Thiếu Niên Xuyên
28 Chương 28: 28: Ngươi Đã Lên Bờ Hay Chưa
29 Chương 29: 29: Ta Mời Ngươi Trả
30 Chương 30: 30: Nghệ Thuật Ăn Quỵt
31 Chương 31: 31: Trung Thu
32 Chương 32: 32: Trước Khi Nhập Tiệc
33 Chương 33: 33: Có Ta Phản Đối
34 Chương 34: 34: Vạn Quân Vây Một Tốt
35 Chương 35: 35: Lòng Ta Khó Chịu
36 Chương 36: 36: Hắn Là Đồ Đệ Ta
37 Chương 37: 37: Bái Sư
38 Chương 38: 38: Đào Hôn! Không Trốn Sẽ Chết!
39 Chương 39: 39: Hệ Thống
40 Chương 40: 40: Ở Lại Qua Đông
41 Chương 41: 41: Luyên Cốt
42 Chương 42: 42: Sư Đồ Gặp Lại
43 Chương 43: 43: Nhiệm Vụ Của Hệ Thống
44 Chương 44: 44: Chính - Ma
45 Chương 45: 45: Ngộ
46 Chương 46: 46: Đông Lai Hàn Phong Khải
47 Chương 47: 47: Tương Lai Chính Là Mỹ Nữ Không Nên Xem Lén Coi Trừng Ứa Máu
48 Chương 48: 48: Liệt Hay Không Có Khác Gì Nhau
49 Chương 49: 49: Lão Bà Họa Tam Thanh
50 Chương 50: 50: Kẻ Mộng Mơ
51 Chương 51: 51: Kim Quy
52 Chương 52: 52: Thành Chủ Tới Chơi
53 Chương 53: 53: Tri Thức Là Sức Mạnh
54 Chương 54: 54: Chạy Cũng Đâu Thoát Được Vậy Không Chạy
55 Chương 55: 55: Ngỏ Lời
56 Chương 56: 56: Thân Thế Thái Tử
57 Chương 57: 57: Quân Tử Chỉ Nhìn Chỗ Có Vải
58 Chương 58: 58: Tạo Phản Một Phen
59 Chương 59: 59: Onii-chan
60 Chương 60: 60: Cha Ta Muốn Bắt Ngươi Ta Cản Lão
61 Chương 61: 61: Đưa Mẩu Lương Khô Vào Miệng
62 Chương 62: 62: Ngắm Hoa Ven Đường
63 Chương 63: 63: Giết Người Có Nên Tru Tâm
64 Chương 64: 64: Ta Tu Là Tuyệt Tình Đạo
65 Chương 65: 65: Đàm Phán
66 Chương 66: 66: Vấn Tử Mẫn
67 Chương 67: 67: Mạnh Bà Đòi Đình Công
68 Chương 68: 68: Đánh Tới Mai
69 Chương 69: 69: Thiên Địa Trợ Thân
70 Chương 70: 70: Ván Cờ Đổi Giang Sơn
71 Chương 71: 71: Chơi Nối Từ Không
72 Chương 72: 72: Lại Là Từ Hôn
73 Chương 73: 73: Chân Long Cuộn Hành Lá
74 Chương 74: 74: Bút Sa Gà Chết
75 Chương 75: 75: Bóc Trần
76 Chương 76: 76: Ngươi Chiếu Bí Vậy Ta Không Đi Nước Cuối Cùng
77 Chương 77: 77: Làm Thái Tử Năm Mươi Năm Thật Phế Vật
78 Chương 78: 78: Tiết Khí Kiếm Trình Làng
79 Chương 79: 79: Triệu Hồi Hệ Thống
80 Chương 80: 80: Đế Vương Rất Dễ Bị Thao Túng
Chapter

Updated 80 Episodes

1
Chương 1: 1: Thực Sự Ngốc
2
Chương 2: 2: Đan Tổ
3
Chương 3: 3: Uẩn Trí Đan
4
Chương 4: 4: Thật Trùng Hợp!
5
Chương 5: 5: Tính Kế
6
Chương 6: 6: Về Nhà
7
Chương 7: 7: Muốn Thành Thần Công Vung Đao Tự Cung
8
Chương 8: 8: Thu Phí Bảo Kê
9
Chương 9: 9: Cơ Duyên Đi Kèm Nguy Hiểm Nhưng Nguy Hiểm Không Đến Từ Cơ Duyên
10
Chương 10: 10: Kim Thiềm Chung Quy Vẫn Là Cóc
11
Chương 11: 11: Ngũ Chuyển Độc
12
Chương 12: 12: Tam Hồn Hoàn Mỹ
13
Chương 13: 13: Ngạo Kiếm Mai Hoa Thiên Lý
14
Chương 14: 14: Chờ Ngày Mưa Tan
15
Chương 15: 15: Tuyết Liên
16
Chương 16: 16: Ta Là Ai Giữa Cuộc Đời Này
17
Chương 17: 17: Khóc Không Phải Vì Ta Mà Là Vì Người Bên Cạnh
18
Chương 18: 18: Ta Nhặt Được Ngươi Ngoài Bụi Chuối
19
Chương 19: 19: Hải Băng Hư Linh Tám Tuổi
20
Chương 20: Chương 20
21
Chương 21: 21: Lấy Tử Khai Sinh
22
Chương 22: 22: Được Một Nửa
23
Chương 23: 23: Sát Thê Chứng Đạo
24
Chương 24: 24: Thiếu Niên Tỉnh Lại
25
Chương 25: 25: Cẩm Dục Tú Rời Đi
26
Chương 26: 26: Hóa Ra Đây Là Từ Hôn Kinh Điển
27
Chương 27: 27: Thiếu Niên Xuyên
28
Chương 28: 28: Ngươi Đã Lên Bờ Hay Chưa
29
Chương 29: 29: Ta Mời Ngươi Trả
30
Chương 30: 30: Nghệ Thuật Ăn Quỵt
31
Chương 31: 31: Trung Thu
32
Chương 32: 32: Trước Khi Nhập Tiệc
33
Chương 33: 33: Có Ta Phản Đối
34
Chương 34: 34: Vạn Quân Vây Một Tốt
35
Chương 35: 35: Lòng Ta Khó Chịu
36
Chương 36: 36: Hắn Là Đồ Đệ Ta
37
Chương 37: 37: Bái Sư
38
Chương 38: 38: Đào Hôn! Không Trốn Sẽ Chết!
39
Chương 39: 39: Hệ Thống
40
Chương 40: 40: Ở Lại Qua Đông
41
Chương 41: 41: Luyên Cốt
42
Chương 42: 42: Sư Đồ Gặp Lại
43
Chương 43: 43: Nhiệm Vụ Của Hệ Thống
44
Chương 44: 44: Chính - Ma
45
Chương 45: 45: Ngộ
46
Chương 46: 46: Đông Lai Hàn Phong Khải
47
Chương 47: 47: Tương Lai Chính Là Mỹ Nữ Không Nên Xem Lén Coi Trừng Ứa Máu
48
Chương 48: 48: Liệt Hay Không Có Khác Gì Nhau
49
Chương 49: 49: Lão Bà Họa Tam Thanh
50
Chương 50: 50: Kẻ Mộng Mơ
51
Chương 51: 51: Kim Quy
52
Chương 52: 52: Thành Chủ Tới Chơi
53
Chương 53: 53: Tri Thức Là Sức Mạnh
54
Chương 54: 54: Chạy Cũng Đâu Thoát Được Vậy Không Chạy
55
Chương 55: 55: Ngỏ Lời
56
Chương 56: 56: Thân Thế Thái Tử
57
Chương 57: 57: Quân Tử Chỉ Nhìn Chỗ Có Vải
58
Chương 58: 58: Tạo Phản Một Phen
59
Chương 59: 59: Onii-chan
60
Chương 60: 60: Cha Ta Muốn Bắt Ngươi Ta Cản Lão
61
Chương 61: 61: Đưa Mẩu Lương Khô Vào Miệng
62
Chương 62: 62: Ngắm Hoa Ven Đường
63
Chương 63: 63: Giết Người Có Nên Tru Tâm
64
Chương 64: 64: Ta Tu Là Tuyệt Tình Đạo
65
Chương 65: 65: Đàm Phán
66
Chương 66: 66: Vấn Tử Mẫn
67
Chương 67: 67: Mạnh Bà Đòi Đình Công
68
Chương 68: 68: Đánh Tới Mai
69
Chương 69: 69: Thiên Địa Trợ Thân
70
Chương 70: 70: Ván Cờ Đổi Giang Sơn
71
Chương 71: 71: Chơi Nối Từ Không
72
Chương 72: 72: Lại Là Từ Hôn
73
Chương 73: 73: Chân Long Cuộn Hành Lá
74
Chương 74: 74: Bút Sa Gà Chết
75
Chương 75: 75: Bóc Trần
76
Chương 76: 76: Ngươi Chiếu Bí Vậy Ta Không Đi Nước Cuối Cùng
77
Chương 77: 77: Làm Thái Tử Năm Mươi Năm Thật Phế Vật
78
Chương 78: 78: Tiết Khí Kiếm Trình Làng
79
Chương 79: 79: Triệu Hồi Hệ Thống
80
Chương 80: 80: Đế Vương Rất Dễ Bị Thao Túng
footer(); ?>