Chương 15: Chương 15

Rất giống như Trứng luộc nước trà nhưng so với tất cả trứng luộc nước trà anh ta đã thử qua thơm hơn rất nhiều.

Hơn nữa mùi hương kia thực bá đạo, xộc thẳng vào mũi hắn, không chừa một chút khe hở.

“Ọt ọt ọt!” Bụng Trần Cách nhất thời điên cuồng kêu gào, bị mùi hương mê hoặc đến thần hồn điên đảo.

Ánh mắt bắt đầu hướng đến xung quanh tìm kiếm, vài giây sau, rốt cuộc cũng thấy một chiếc xe ba bánh chạy từ phía đối diện tiến tới, khói bốc ra từ trên xe, người lái xe là một ông cụ.

Khi xe lái tới gần, mùi thơm kia lại càng thêm oanh toạc, đem cả người Trần Cách bao phủ.

Hai xe rất nhanh lướt qua nhau, mùi cũng theo đó mà phai nhạt rất nhiều.

Con người còn sống là vì cái gì?Đương nhiên là vì hạnh phúc!Cái gì mới là hạnh phúc?Đương nhiên là thỏa mãn chính mình.

Tục ngữ nói “Dân lấy ăn làm trời”, nên đối với Trần Cách mà nói, chỉ có thỏa mãn ăn uống mới là ý nghĩa của cuộc sống.

Hắn nhất thời giẫm phanh lại, quay đầu xe, trở lại.

Đương nhiên, Dương Lâm cùng Trình Nguyên Hoa không biết chuyện này.

Trình Nguyên Hoa ngồi sau xe suy nghĩ rất nhiều chuyện, ông ngoại cô dù sao cũng đã lớn tuổi, về sau vẫn là nên ít lái xe đi, tuy rằng cô đã có bằng lái nhưng lại không có bằng lái xe ba bánh.

Việc cấp bách nhất vẫn là lấy được bằng lái, về sau, cô là người chạy xe sẽ tốt hơn.

Trong lúc cô đang suy nghĩ thì xe đã tới.

Ông ngoại Dương cùng Trình Nguyên Hoa rất nhanh đem bày hàng ra, dọc theo đường đi, nồi nước cũng đã sôi lại, mùi hương cũng theo đó mà giữ không được, bay ra lan tỏa khắp nơi.

Mùi hương vô cùng oanh toạc.

Lúc này người tuy đông, nhưng cũng nhiều người đã ăn rồi nên chuyện buôn bán xung quanh vẫn diễn ra như bình thường.

Khi bọn họ đem Trứng luộc nước trà đến, lập tức thu hút sự chú ý của mọi người, làm người xung quanh nhịn không được tiến tới gần.

Những người đi tới, nhịn không được nuốt nước miếng, rất nhanh đã bỏ tiền mua.

Ba tệ một trứng, giá mà người nào cũng có thể ăn, một cái hai cái, người đến mua càng ngày càng nhiều.

Còn có người mua một cái ăn xong còn chưa đi xa đã quay lại, hét to: “Cho tôi năm cái!!!”Cao Thụy là một nhân viên văn phòng, cũng là một người đàn ông độc thân, hơn hai mươi tuổi, mỗi ngày đi làm tan tầm, ngày qua thật đơn điệu lại buồn tẻ.

Cha mẹ thúc giục, bảy cô tám dì giới thiệu cũng không ít cô gái nhưng đều không hợp mắt.

Hôm trước khi hắn đi làm, tại ga tàu điện ngầm này gặp một cô gái nhỏ bán bánh bao.

Cô gái nhỏ kia bộ dạng lớn lên thật là đẹp, cười rộ liền có lúm đồng tiền, hơn nữa cũng cực có khí chất, bên cạnh còn có một ông cụ, hiển nhiên là ông của cô.

Cao Thụy tự gọi cô là ‘cô gái đồng điếu’, trong lòng thầm ảo tưởng có thể theo đuổi được ‘cô gái đồng điếu’.

Anh ta tự nghĩ, mình có công việc ổn định, còn có hai căn hộ, dù cho không thích tự lái xe riêng, nhưng công tác ổn định, hẳn là vẫn là có cơ hội.

Cho nên dù đã ăn sáng rồi, cũng đi qua mua hai cái bánh bao.

Mang theo suy nghĩ trong đầu, ngày hôm sau anh ta lại muốn đi mua bánh bao, nhưng! cô gái nhỏ đấy không có tới.

Không chỉ cô không có tới, ngay cả ông cô cũng không tới.

Hay là! Bọn họ chuyển địa điểm?Nghĩ đến đây, Cao Thụy vẻ mặt tràn ngập tuyệt vọng.

Hôm nay, lúc hắn đi lên con đường này, nhịn không được ở xa xa nhìn ra chỗ hai ông cháu đứng trước đó, trong đám người, anh ta liếc mắt một cái liền nhìn thấy ‘cô gái đồng điếu’.

.

footer(); ?>