Chương 20: Bùa dầu

"Vậy công việc này có nên nhận nữa hay không?" Anh Mèo rất do dự, Tần Thái cũng không dám chắc, "Để tối nay em xem lại xem, bọn họ mua được căn nhà này cũng chẳng dễ dàng gì, nếu có thể được em vẫn mong họ sống yên ổn."

Anh Mèo hào phóng khoát tay, "Không cần đợi đến tối, em nhập định lại lần nữa được không?" Anh ta nhìn xung quanh, cũng thấy hơi run, "Hay là đổi chỗ khác?"

Tần Thái khẽ ngẩn ra, sau đó nhớ tới lời nói dối vừa rồi của mình, thấy rất buồn cười, "Anh Mèo, thực ra không phải em nhập định, em có âm nhãn, phải ngủ thì mới nhìn thấy."

Lúc này anh Mèo đâu cần biết cô có những thứ mắt gì, "Em chỉ cần ngủ thôi, mọi chuyện khác để anh lo!"

Tần Thái không khác sáo nữa, ngồi vào góc tường ngủ.

Bức tường xi măng màu xám, trống rỗng. Chẳng có gì cả. Sao lại thế chứ?

Tần Thái khom lưng chăm chú tìm, cuối cùng tìm thấy một chiếc răng ở chỗ gần với bếp. Cô lật qua lật lại mãi vẫn không hiểu: Hai việc này thì có liên quan gì đến nhau?

Sau khi Tần Thái tỉnh lại, anh Mèo đứng ở cửa, giống như chú chó canh nhà đang dỏng tai lên nghe ngóng. Tần Thái thấy hơi buồn cười, tự mình đi lấy một mũi khoan, quả nhiên tìm thấy một chiếc răng trong đống xi măng gần bếp.

Là răng người, hơi ngả vàng.

Sắc mặt anh Mèo trắng bệch: "Chính là.....vì cái này?"

Tần Thái gật đầu, "Chuyện gì đã xảy ra?"

Anh Mèo bắt đầu toát mồ hôi lạnh, "Mấy năm trước khi xây nhà ở đây có chết một người, giàn giáo sập, người đó ngã từ độ cao hai mươi mét xuống, chết tại chỗ. Khi ấy dấu kĩ lắm, chỉ có những người trong ngành mới biết."

Tần Thái như hiểu ra: "Không tìm thấy hết thi thể, một cái răng của anh ta bị lẫn trong xi măng, sau đó xi măng lại lát nền nhà 602. Linh hồn của anh ta không thoát ra được, oan khí càng ngày càng nặng, nên mới thường xuyên tác oai tác quái."

Anh Mèo đưa tay áo lên quệt mồ hôi: "Tìm được cái răng rồi, có phải sẽ yên ổn không?"

Tần Thái gật đầu: "Cách dẫn hồn em biết, nhưng em không có công cụ...."

Thế mà cũng cần phải nói? Anh Mèo lập tức bảo cô viết ra những thứ cần thiết, rồi tự mình đi mua. Tần Thái rất hào hứng, có thể áp dụng những thứ học được để giúp người, rất có cảm giác thành công.

Đồ nhanh chóng được mua về, Tần Thái vẽ một lá bùa dẫn hồn, sau đó bọc chiếc răng vào trong tờ giấy đó: "Tìm đến ngôi mộ của người công nhân đó, chôn chiếc răng vào cùng, lúc ấy mọi chuyện sẽ yên ổn."

Thế này thì phải mất khá nhiều thời gian, vì chuyện xảy ra cũng khá lâu rồi, ai biết người đó được chôn ở chỗ nào. Tần Thái đành cất chiếc răng đi, hi vọng sẽ có ngày tìm ra ngôi mộ của người công nhân đã chết.

Anh Mèo vỗ vỗ vai cô: "Sau này chúng ta như anh em ruột rồi, đi, anh đưa em đi ăn cơm."

Làm nội thất đơn giản rất nhanh, chỉ hơn mười ngày nhà đã được giao lại cho chủ. Cả gia đình chủ nhà cầm tay anh Mèo nói lời cảm ơn không ngớt, anh Mèo bảo họ cảm ơn Tần Thái. Tần Thái suy nghĩ, sau đó quyết định không kể cho họ nghe chuyện chiếc răng.

Cô đột nhiên hiểu ra một điều.

Xong chuyện phủi áo ra đi, dấu kĩ công lao thành tích.

Sau chuyện này, địa vị của Tần Thái trong tổ xây dựng lên rất cao. Anh mèo không sai cô làm việc ở công trường nữa, mà cho cô quản lý nguyên vật liệu, phụ trách kho.

Tần Thái bỗng dưng được rảnh rỗi, cô bắt đầu có đủ thời gian để luyện công. Cô ít kinh nghiệm, thời gian vào nghề ngắn vậy mà đột nhiên lại được cất nhắc, khiến những người khác cảm thấy bất mãn.

Nhưng dù bọn họ nói gì, anh Mèo cũng không nghe lọt tai. Rồi bọn họ liên tưởng tới chuyện mấy hôm trước anh Mèo đưa cô đi trang trí nội thất nhà..... mấy ngày đó hai người đều dính chặt lấy nhau như hình với bóng....

Thế rồi tự dưng xuất hiện những lời đồn đại khó nghe.

Tần Thái dựa vào cái gì mà được thăng chức, coi như sự thật đã được phơi bày.

Quan hệ nam nữ ở công trường vốn đã hỗn loạn, chuyện này về cơ bản đã là gì. Có điều Tần THái nghe thím Phùng nói xong thì tức gần chết: Cái cuộc đời vớ vẩn này, những kẻ quan hệ lăng nhăng lại đi dị nghị người trong sạch!! Còn mắng cô là vô liêm sỉ nữa!

Những kẻ đứng trong vũng bùn lấm lem lúc nào cũng thích bàn tàn về những người sạch sẽ đứng trên cao, bởi vì họ đã xấu xa bẩn thỉu sẵn rồi, có hắt thêm vào chậu bùn lên người cũng chẳng thể bẩn thêm.

Cuộc sống của Tần Thái ở công trường bắt đầu tốt lên, thỉnh thoảng anh Mèo lại đưa cô ra ngoài ăn uống. Tần Thái cảm thấy ngại, đành cố gắng tận tâm hơn trong công việc được giao, những lúc rảnh rỗi thì đi gánh cát.

Đối với vị trí quản lý 'khống' của cô, người trong công trường thỉnh thoảng vẫn chế giễu: "Ái chà, để đấy bọn tôi gánh cho, tay cô non nớt cao quý thế, anh Mèo sao nỡ để cô chịu khổ."

Khả năng công kích của đám người đó kém xa so với dân ở trấn Chu Dương, Tần Thái bắt đầu không qua lại với họ nữa. Bình thường cũng thân thiết với thím Phùng hơn.

Sáng nay, công nhân vừa bắt đầu đi làm. Tần Thái bỗng hỏi: "Ai tuổi hổ?"

Đám công nhân vốn không phục cô, nên đời nào họ thèm quan tâm tới những lời cô nói? Mọi người vùi đầu vào làm việc. Tần Thái cuống lên: "Ai tuổi hổ thì về nghỉ tránh đi, hôm nay đừng làm nữa!"

Lời vừa dứt, mọi người đều phá lên cười, còn có kẻ lên tiếng đáp lại: "Chị Mèo, phạm vi quản lý của chị càng càng ngày càng rộng rồi đấy."

Dù sao Tần Thái cũng chỉ là một cô gái nhỏ, mặt cô lập tức đỏ bừng, đành đi tìm anh Mèo. Khi đó anh Mèo đang bàn chuyện với người của công ty xây dựng Hưng Hồng. Hưng Hồng là công ty lớn, bình thường các công trình của họ nhiều tới mức phải tìm thêm thầu phụ bên ngoài, nhờ vậy mà anh Mèo có mối làm ăn lâu dài.

Tần Thái vào cũng chẳng thèm nhìn sắc mặt ai, nói luôn: "Anh Mèo, anh bảo những người tuổi hổ về nghỉ đi, hôm nay đừng làm."

Trong phòng có ba người, hai người từ công ty Hưng Hồng đến để giám sát công trình, lúc này mọi người đều quay sang nhìn cô chằm chằm.

Anh Hồng xua tay: "Em nói với họ."

Tần Thái tức run người: "Không được đi!"

Anh Mèo cũng không đi được, bọn họ vừa cười vừa nói đi xuống lầu. Hai giám sát cảm thấy lạ: "Lão Mèo, chỗ cậu còn có quy....."

Chưa nói hết câu, có thứ gì đó chao từ trên không xuống.

Anh Mèo chạy ra cửa sổ cúi nhìn, bỗng thấy trước mắt tối sầm. Tần Thái giơ tay đỡ anh ta, vội vàng hạ giọng nói: "Có lẽ không chết đâu!"

Anh Mèo không tin, sắc mặt hai giám sát trắng bệch: "Rơi từ độ cao như thế xuống, phía dưới còn toàn gạch đá, không chết mới lạ."

Anh Mèo quáng quàng chạy xuống lầu, người kia đã được những công nhân khác kéo dậy.

Anh ta không chết thật! Đầu đập vào chỗ xi măng chưa trộn cát, miệng đầy xi măng. Có điều bị gẫy chân, lòi cả xương ra ngoài.

Thấy anh ta ngồi dậy, anh Mèo có cảm giác như chính mình vừa thoát chết. Những người xung quanh vội vàng giúp anh ta làm sạch mũi miệng, công trường bỗng chốc trở nên hỗn loạn. Hai giám sát kia trong đầu lại đang nghĩ đến chuyện khác: Anh ta tuổi hổ sao?

Kết quả khi hỏi, đúng, anh ta tuổi hổ thật!

Anh Mèo bỏ mặc hai người giám sát, vội vàng đưa người đi bệnh viện, còn kéo cả Tần Thái theo. Tần Thái đành đi theo. Hai giám sát nhất định đòi đi cùng họ.

Người nhanh chóng nhập viện, bác sĩ đang chụp phim, nên mấy người bọn họ có thời gian bình tĩnh lại.

"Sao em biết người đó sẽ không chết?" Giám sát A hỏi với vẻ đầy tò mò.

"Sao em biết người tuổi hổ hôm nay sẽ có chuyện?" giám sát Ba cũng hỏi với giọng chờ đợi.

Tần Thái nhìn anh Mèo, muốn anh ta giải vây giúp mình, nhưng kết quả là, anh Mèo còn tò mò hơn ba người kia, cũng đang nhìn cô chờ đợi.

Cô thở dài: "Tối qua em nhìn thấy một con hổ bị ngã từ trên cao xuống, lôi kéo một lúc vẫn không giữ được. Người ở công trường em không quen hết, vì vậy em nghĩ có lẽ là người tuổi hổ muốn mượn hình tượng con giáp của mình để về báo cho em."

Hai giám sát kia chẳng buồn điều tra về tai nạn lao động ở công trường, kéo thẳng Tần Thái đi uống rượu. Anh Mèo khóc không được cười chẳng xong: "Hai anh, đợi tình hình người bị thương ổn định rồi hãy đưa em gái tôi đi được không?"

Tình hình của người bị thương cũng nhanh chóng được xác định, xương đầu gối chân phải vỡ vụn, tổn thương phần mềm ở lưng, không nguy hiểm tới tính mạng, nhưng cần chuẩn bị làm phẫu thuật chân.

Anh Mèo thở phào nhẹ nhõm: Khá nhiều người ở công trường đều là đồng hương của anh ta, nếu xảy ra chuyện, thì anh ta biết ăn nói thế nào với người nhà của họ?

Đang định đi nộp viện phí để làm phẫu thuật, thì đột nhiên thang máy chuyên dùng dành cho khu phòng bệnh Vip bật mở. Tần Thái quay đầu nhìn, bỗng cứng người lại.

Bệnh viện, là nơi người trong huyền môn thường xuyên ra vào. Sao cô lại không nghĩ đến chứ?

Đối phương mặc một chiếc áo sơ mi hoa văn màu đen, quần dài màu đen, khuôn mặt nhìn có những đường nét thân thiết giống Bạch Hà, nhưng vẻ mặt thì lạnh lùng.

Là Bạch Cập.

Hắn đẩy một ông già từ trong thang máy ra, Tần thái quay người chầm chậm bước, làm việc ở công trường khiến cô gầy đi nhiều, quần áo trên người vừa rách vừa bẩn, có lẽ Bạch Cập cũng không nhận ra cô.

Không được hoảng loạn. Cô vừa cố gắng ổn định tâm trạng vừa đi về phía nhà vệ sinh nữ. Đúng lúc này thì anh Mèo lại túm lấy Tần Thái: "Tiểu Thái, đó là Phương tổng của Hưng Hồng, đi, theo anh ra chào một câu."

Tần Thái không ngừng kêu khổ, đi tới trước mặt Phương tổng, anh Mèo cung kính chào hỏi ông ta. Tần Thái cũng đành gật đầu chào theo.

Ánh mắt Bạch Cập nhìn Tần Thái, lướt từ trên xuống dưới.

..... còn không nhận ra cô, thì e thị lực của Bạch Cập còn không bằng cả Lã Lương Bác.

Tần Thái mặt mày khổ sở, cô không thể quên được việc lần trước Bạch Cập đã bán cô lấy một nghìn vạn. Lần này nếu lại bị bán về Trật Tự, thì cái mạng này của cô không thể giữ nổi.

Bạch Cập chẳng hỏi gì, đẩy Phương tổng ra khỏi bệnh viện.

Nửa tiếng sau Bạch Cập quay lại, tìm tới Tần Thái, rồi đưa cho cô một tấm danh thiếp: "Những vụ có thù lao từ mười vạn trở lên, nếu làm không được thì chuyển cho tôi, hoa hồng cho cô 10%."

Tần Thái kinh ngạc: "Anh không bán tôi nữa?"

Bạch Cập lạnh lùng hừ một tiếng: "Cô có biết tại sao Trật Tự lại không cho phép tiên tri rời khỏi Bất Ki Các không?"

Tần Thái cũng thấy tò mò: "Tại sao?"

Bạch Cập lại không nói tiếp nữa: "Trật Tự không thể cho phép cô ra ngoài một mình, nếu cô xuất hiện, Trật Tự chắc chắn sẽ xảy ra chuyện lớn. Nếu để người ta biết cô đang ở trong tay tôi, Trật Tự tất sẽ cho rằng tôi cũng biết bí mật gì đó. Tôi không muốn găp phiền phức."

Tần Thái gật đầu, gường quả nhiên càng già càng cay.

"Sư thúc, anh sống một mình, kiếm nhiều tiền như thế rút cuộc là để làm gì?" Tần Thái nói ra sự thắc mắc bấy lâu trong lòng của mình, Bạch Cập không trả lời quay người bỏ đi.

Tần Thái nhớ ra gì đó, đột nhiên kéo hắn ta lại: "Sư thúc, vỡ xương anh chữa được phải không?"

Khi Bạch Cập vào phòng bệnh, anh Mèo đang cho người bị thương uống nước. Các bác sĩ đang chuẩn bị để làm phẫu thuật, có điều xương đầu gối của anh ta nát vụn như tương, không có hi vọng phục hồi lại nguyên trạng.

Bạch Cập xoa xoa vết thương trên đầu gối của anh ta, rồi nghiêng đầu nói với anh Mèo: "Nữa bát dầu cải"

Anh Mèo bị Tần Thái làm cho cảm thấy mọi thứ thần thần đạo đạo, nhất thời chẳng dám nói gì, vội vàng đi mua một cân. Còn hỏi bằng giọng rất lấy lòng: "Đại sư, còn cần gì nữa không?"

Bạch Cập lạnh lùng đáp: "Cần yên tĩnh."

Anh Mèo sờ sờ mũi, mắt thì tóe lửa. Bạch Hà xoa dầu rat ay, vừa bóp bóp đầu gối cho người bị thương vừa lẩm nhẩm niệm chú, khoảng hơn mười phút sau, anh ta dừng tay.

Tần Thái vội vàng đưa khăn tay cho anh ta, lau tay xong, quay sang nhìn ánh mắt đầy sùng kính của anh Mèo, chỉ ném lại mấy từ: "Mười hai giờ trưa mai, mười hai vạn."

Bác sĩ đẩy cửa bước vào, thấy chân người bị thương bôi đầy dầu cải, lại nhìn Bạch Cập, tức giận quát: "Đúng là trò mê tín dị đoan phong kiến!"

Bọn họ bị giáo huấn một hồi tối tăm mặt mũi, Tần Thái vẫn tin Bạch Cập, bèn thương lượng với anh Mèo: "Để mai hẵng nộp tiền phẫu thuật."

Đương nhiên anh Mèo đồng ý, lấy cơ đi gom tiền viện phí chạy mất tăm mất hút.

Sáng hôm sau, bệnh nhân xuất viện. Anh công nhân này khi xuất viện đã đi được bằng chân của mình, hành động còn nhanh hơn khỉ.

Anh Mèo nhìn bác sĩ tới kiểm tra phòng bệnh nói: "Bác sĩ bảo đây là trò mê tín dị đoan."

Vị bác sĩ bất lực xua tay: "Là cạnh tranh nghề nghiệp thôi. Làm nghề này một trăm người thì có tới chín tám tên lừa đảo, chúng tôi cũng vì muốn tốt cho dân. Hơn nữa, nếu bọn họ no thì bác sĩ trong bệnh viện này đói hết. Bình thường nhìn thấy loại người này là chúng tôi đánh đuổi ra ngoài ngay."

Tần Thái rụt cổ: "Vậy tại sao bác sĩ không đánh anh ta?"

Bác sĩ đẩy đẩy gọng kính trên mũi, hít một hơi thật sâu, rồi mới đáp bằng giọng vô cùng khổ sở: "Chúng tôi không đánh lại được anh ta...."

Anh Mèo đang cảm thán về sự thần kỳ mà Bạch Cập tạo ra, còn Tần Thái lại nhớ đến nửa bát dầu cải. Anh ta dùng bùa dầu.

Nhưng sư phụ nói, bùa dầu là một loại tà pháp.

Chapter
1 Chương 1-1: Dẫn chuyện
2 Chương 1-2: Bác sẽ chết đuối
3 Chương 2: Bạch Hà tiên sinh
4 Chương 3: Ufo
5 Chương 4: Ghi chép thú vị
6 Chương 5: Mộng mắt
7 Chương 6: Tần tiểu thư, tôi đi đây
8 Chương 7: Âm nhãn
9 Chương 8: Tiên tri
10 Chương 9: Tiên tri... Phải được gả cho Tôn chủ
11 Chương 10: Giữ được trinh tiết
12 Chương 11: Giấc mộng xuân đáng ngờ
13 Chương 12: Thực sự không cần phải hành đại lễ như thế
14 Chương 13: Ghen
15 Chương 14: Hôn
16 Chương 15: Yến Trọng Hoan
17 Chương 16: Sau bữa ăn
18 Chương 17: Tiên tri thật - Giả
19 Chương 18: Sư phụ
20 Chương 19: Sau này cứ đi theo anh
21 Chương 20: Bùa dầu
22 Chương 21: Thế mới là cuộc sống
23 Chương 22: Thận
24 Chương 23: Hạt giống của tà ác
25 Chương 24: Chẳng trách thành tích của cô không tốt
26 Chương 25: Sáng kiến mới
27 Chương 26: Sáng kiến mới
28 Chương 27: Giới hạn
29 Chương 28: Như thế là thế nào?
30 Chương 29: Vì tương lai
31 Chương 30: Tranh giành chức tổ trưởng
32 Chương 31: Diệt sâu
33 Chương 32
34 Chương 33: Bạch Lộ đến đây
35 Chương 34: Nhân gian
36 Chương 35: Tôi muốn làm người tốt
37 Chương 36: Cách sử dụng kỳ lạ
38 Chương 37: Sa Ưng em nhớ anh
39 Chương 38: Ẩn tình
40 Chương 39
41 Chương 40
42 Chương 41
43 Chương 42
44 Chương 43
45 Chương 44
46 Chương 45
47 Chương 46
48 Chương 47
49 Chương 48
50 Chương 49: Ngày mùng 8 tháng 4 B bản
51 Chương 50: Ngày mùng 9 tháng 4 A chương
52 Chương 51
53 Chương 52
54 Chương 53
55 Chương 54
56 Chương 55
57 Chương 56
58 Chương 57
59 Chương 58
60 Chương 59
61 Chương 60
62 Chương 61
63 Chương 62
64 Chương 63: Ngày 17 tháng 4, A
65 Chương 64: Ngày 17 tháng 4, B
66 Chương 65: Ngày 18 tháng 4, A
67 Chương 66: Ngày 18 tháng 4, B
68 Chương 67: Ngày 19 tháng 4, A
69 Chương 68: Ngày 19 tháng 4, B
70 Chương 69: Ngày 20 tháng 4, A
71 Chương 70: Ngày 20 tháng 4, B
72 Chương 71: Ngày 20 tháng 4. C
73 Chương 72: Ngày 21 tháng 4, A
74 Chương 73: Ngày 21 tháng 4, B
75 Chương 74: Ngày 22 tháng 4. A
76 Chương 75: Ngày 23 tháng 4, A
77 Chương 76: Ngày 23 tháng 4, B
78 Chương 77: Ngày 24 tháng 4, A
79 Chương 78: Ngày 24 tháng 4, B
80 Chương 79: Ngày 25 tháng 4,A
81 Chương 80: Ngày 25 Tháng 4, B
82 Chương 81: Ngày 26 Tháng 4, A
83 Chương 82: Ngày 26 Tháng 4,A
84 Chương 83: Ngày 27 Tháng 4, A
85 Chương 84: Ngày 27 tháng 4, B
86 Chương 85: Ngày 28 tháng 4, A
87 Chương 86: Ngày 29 tháng 4, A
88 Chương 87: Ngày 29 tháng 4, B
89 Chương 88: Ngày 30 tháng 4, A
90 Chương 89: Ngày 01 tháng 5, A
91 Chương 90: Ngày 1 tháng 5, B
92 Chương 91: Ngày 2 tháng 5, A
93 Chương 92: Ngày 4 tháng 5, A
94 Chương 93: Ngày 04 tháng 5, B
95 Chương 94: Ngày 6 tháng 5, A
96 Chương 95: Ngày 06 tháng 5, B
97 Chương 96: Ngày 8 tháng 5, A
98 Chương 97: Ngày 09 tháng 05, A
99 Chương 98: Ngày 09 tháng 05, B
100 Chương 99: Ngày 10 tháng 05, A
101 Chương 100: Ngày 12 tháng 5, A
102 Chương 101: Ngày 13 tháng 5,A
103 Chương 102: Ngày 14 tháng 5, B
104 Chương 103: Ngày 14 tháng 5, B
105 Chương 104: Ngày 15 tháng 5, A
106 Chương 105: Ngày 16 tháng 5, A
107 Chương 106: Ngày 17 tháng 5, B
108 Chương 107: Ngày 19 tháng 5, A
109 Chương 109: Ngày 20 tháng 5, A
110 Chương 110: Ngày 21 tháng 5, A
111 Chương 111: Ngày 21 tháng 5, B
112 Chương 112: Ngày 22 tháng 5, B
113 Chương 113: Ngày 22 tháng 5, B
114 Chương 114: Ngày 23 tháng 5, A
115 Chương 115
116 Chương 116
117 Chương 117
118 Chương 118
119 Chương 119
120 Chương 120
121 Chương 121
122 Chương 122
123 Chương 123
124 Chương 124
125 Chương 125
126 Chương 126
127 Chương 127
128 Chương 128
129 Chương 129
130 Chương 130
131 Chương 131
132 Chương 132
133 Chương 133
134 Chương 134
135 Chương 135
136 Chương 136
137 Chương 137
138 Chương 138
139 Chương 139
140 Chương 140
141 Chương 141: Quỷ nghèo thiệt là khổ
142 Chương 142
143 Chương 143
144 Chương 144
145 Chương 145
146 Chương 146
147 Chương 147
148 Chương 148
149 Chương 149
150 Chương 150
151 Chương 151
152 Chương 152
153 Chương 153
154 Chương 154
155 Chương 155
156 Chương 156
157 Chương 157: Phỉ thúy dưa hấu
158 Chương 158
159 Chương 159
160 Chương 160
161 Chương 161
162 Chương 162
163 Chương 163
164 Chương 164
165 Chương 165
166 Chương 166: Tôi lại suýt đến muộn
167 Chương 167
168 Chương 168
169 Chương 169
170 Chương 170: Đêm hôm trước
171 Chương 171: Vẫn luôn muốn dừng lại
172 Chương 172: Như đã trải qua một đời
173 Chương 173: Sao chúng ta lại yêu nhau
174 Chương 174: A A A A, tôi lại bị muộn rồi!!
175 Chương 175: Thời gian trôi như một bản nhạc
176 Chương 176: Sai càng thêm sai
177 Chương 177: Cuối cùng vẫn sai sao?
178 Chương 178: Đã chọn con đường này, thì đừng hối hận
179 Chương 179: Âm Thần Ngọc Nữ
180 Chương 180: Cuối cùng vẫn chỉ còn tôi ở cạnh
181 Chương 181: Ăn nói với sư phụ thế nào đây?
182 Chương 182: Dũng cảm là gì?
183 Chương 183: Thành công của cô
184 Chương 184: Hạng người dối trá xảo quyệt
185 Chương 185: Thả ông ta ra ngoài
186 Chương 186: Ngày giỗ
187 Chương 187: Thay đổi
188 Chương 188: Người tính không bằng trời tính
189 Chương 189: Yêu đan
190 Chương 190: Em là cô gái đặc biệt nhất tôi từng gặp
191 Chương 191: Sự thật là gì?
192 Chương 192: Mẹ, chúng ta về nhà thôi
193 Chương 193: Rốt cuộc thì cô không làm được
194 Chương 194: Có gì khác biệt
195 Chương 195: Hại tôi bị hắn ta đánh
196 Chương 196: Gia đình hòa thuận vui vẻ
197 Chương 197: Người có dã tâm vốn khó khống chế
198 Chương 198: Nhị phu nhân
199 Chương 199: Thần hình ta đã diệt, còn gì đâu
200 Chương 200: Sự nghi ngờ
201 Chương 201: Thiên Đạo đã mất
202 Chương 202: Vẫn mạnh khỏe, anh đừng mong nhớ
203 Chương 203: Sếp luôn luôn đúng
204 Chương 204: Mượn dao giết người
205 Chương 205: Tỉnh lại khi quên mất gió tuyết đêm qua
206 Chương 206: Có công mài sắt, có ngày nên kim
207 Chương 207: Màu xuân đầy ắp tình nhưng mỏng nghĩa
208 Chương 208: Chỉ còn một bước
209 Chương 209: Chôn vùi chân tướng
210 Chương 210: Tôn chủ xuất hiện
211 Chương 211: Bộ mặt thật của Nhân Gian
212 Chương 212: Tìm một thôn xóm nhỏ
213 Chương 213: Nhất niệm thành phật, nhất niệm thành ma
214 Chương 214: Ân trọng như núi
215 Chương 215: Được hay mất, từ từ sẽ rõ
216 Chương 217: Giang Vĩ Trúc
217 Chương 218: Chó nhà có tang
218 Chương 219: Bị dọa cho sợ mất mật
219 Chương 220: Một ngày là thầy, cả đời là thầy
220 Chương 221: Lo việc trong trước mới lo đến việc ngoài
221 Chương 222: Tôn chủ
222 Chương 223: Thiên thư
223 Chương 224: Cái chết của Giang Tử Hằng
224 Chương 225: Sau chia ly, cố nhân trở lại
225 Chương 226: Chỉ có ước mơ và nghĩa tình, là không bao giờ thay đổi
226 Chương 227: Cách duy nhất lúc này là tìm thấy cô ấy
227 Chương 228: Thứ vốn nợ đã lâu, nay trả lại cho người
228 Chương 229: Ký ức cũ đã gieo sâu
229 Chương 230: Kết thúc tất cả đi
230 Chương 231: Kết thúc
Chapter

Updated 230 Episodes

1
Chương 1-1: Dẫn chuyện
2
Chương 1-2: Bác sẽ chết đuối
3
Chương 2: Bạch Hà tiên sinh
4
Chương 3: Ufo
5
Chương 4: Ghi chép thú vị
6
Chương 5: Mộng mắt
7
Chương 6: Tần tiểu thư, tôi đi đây
8
Chương 7: Âm nhãn
9
Chương 8: Tiên tri
10
Chương 9: Tiên tri... Phải được gả cho Tôn chủ
11
Chương 10: Giữ được trinh tiết
12
Chương 11: Giấc mộng xuân đáng ngờ
13
Chương 12: Thực sự không cần phải hành đại lễ như thế
14
Chương 13: Ghen
15
Chương 14: Hôn
16
Chương 15: Yến Trọng Hoan
17
Chương 16: Sau bữa ăn
18
Chương 17: Tiên tri thật - Giả
19
Chương 18: Sư phụ
20
Chương 19: Sau này cứ đi theo anh
21
Chương 20: Bùa dầu
22
Chương 21: Thế mới là cuộc sống
23
Chương 22: Thận
24
Chương 23: Hạt giống của tà ác
25
Chương 24: Chẳng trách thành tích của cô không tốt
26
Chương 25: Sáng kiến mới
27
Chương 26: Sáng kiến mới
28
Chương 27: Giới hạn
29
Chương 28: Như thế là thế nào?
30
Chương 29: Vì tương lai
31
Chương 30: Tranh giành chức tổ trưởng
32
Chương 31: Diệt sâu
33
Chương 32
34
Chương 33: Bạch Lộ đến đây
35
Chương 34: Nhân gian
36
Chương 35: Tôi muốn làm người tốt
37
Chương 36: Cách sử dụng kỳ lạ
38
Chương 37: Sa Ưng em nhớ anh
39
Chương 38: Ẩn tình
40
Chương 39
41
Chương 40
42
Chương 41
43
Chương 42
44
Chương 43
45
Chương 44
46
Chương 45
47
Chương 46
48
Chương 47
49
Chương 48
50
Chương 49: Ngày mùng 8 tháng 4 B bản
51
Chương 50: Ngày mùng 9 tháng 4 A chương
52
Chương 51
53
Chương 52
54
Chương 53
55
Chương 54
56
Chương 55
57
Chương 56
58
Chương 57
59
Chương 58
60
Chương 59
61
Chương 60
62
Chương 61
63
Chương 62
64
Chương 63: Ngày 17 tháng 4, A
65
Chương 64: Ngày 17 tháng 4, B
66
Chương 65: Ngày 18 tháng 4, A
67
Chương 66: Ngày 18 tháng 4, B
68
Chương 67: Ngày 19 tháng 4, A
69
Chương 68: Ngày 19 tháng 4, B
70
Chương 69: Ngày 20 tháng 4, A
71
Chương 70: Ngày 20 tháng 4, B
72
Chương 71: Ngày 20 tháng 4. C
73
Chương 72: Ngày 21 tháng 4, A
74
Chương 73: Ngày 21 tháng 4, B
75
Chương 74: Ngày 22 tháng 4. A
76
Chương 75: Ngày 23 tháng 4, A
77
Chương 76: Ngày 23 tháng 4, B
78
Chương 77: Ngày 24 tháng 4, A
79
Chương 78: Ngày 24 tháng 4, B
80
Chương 79: Ngày 25 tháng 4,A
81
Chương 80: Ngày 25 Tháng 4, B
82
Chương 81: Ngày 26 Tháng 4, A
83
Chương 82: Ngày 26 Tháng 4,A
84
Chương 83: Ngày 27 Tháng 4, A
85
Chương 84: Ngày 27 tháng 4, B
86
Chương 85: Ngày 28 tháng 4, A
87
Chương 86: Ngày 29 tháng 4, A
88
Chương 87: Ngày 29 tháng 4, B
89
Chương 88: Ngày 30 tháng 4, A
90
Chương 89: Ngày 01 tháng 5, A
91
Chương 90: Ngày 1 tháng 5, B
92
Chương 91: Ngày 2 tháng 5, A
93
Chương 92: Ngày 4 tháng 5, A
94
Chương 93: Ngày 04 tháng 5, B
95
Chương 94: Ngày 6 tháng 5, A
96
Chương 95: Ngày 06 tháng 5, B
97
Chương 96: Ngày 8 tháng 5, A
98
Chương 97: Ngày 09 tháng 05, A
99
Chương 98: Ngày 09 tháng 05, B
100
Chương 99: Ngày 10 tháng 05, A
101
Chương 100: Ngày 12 tháng 5, A
102
Chương 101: Ngày 13 tháng 5,A
103
Chương 102: Ngày 14 tháng 5, B
104
Chương 103: Ngày 14 tháng 5, B
105
Chương 104: Ngày 15 tháng 5, A
106
Chương 105: Ngày 16 tháng 5, A
107
Chương 106: Ngày 17 tháng 5, B
108
Chương 107: Ngày 19 tháng 5, A
109
Chương 109: Ngày 20 tháng 5, A
110
Chương 110: Ngày 21 tháng 5, A
111
Chương 111: Ngày 21 tháng 5, B
112
Chương 112: Ngày 22 tháng 5, B
113
Chương 113: Ngày 22 tháng 5, B
114
Chương 114: Ngày 23 tháng 5, A
115
Chương 115
116
Chương 116
117
Chương 117
118
Chương 118
119
Chương 119
120
Chương 120
121
Chương 121
122
Chương 122
123
Chương 123
124
Chương 124
125
Chương 125
126
Chương 126
127
Chương 127
128
Chương 128
129
Chương 129
130
Chương 130
131
Chương 131
132
Chương 132
133
Chương 133
134
Chương 134
135
Chương 135
136
Chương 136
137
Chương 137
138
Chương 138
139
Chương 139
140
Chương 140
141
Chương 141: Quỷ nghèo thiệt là khổ
142
Chương 142
143
Chương 143
144
Chương 144
145
Chương 145
146
Chương 146
147
Chương 147
148
Chương 148
149
Chương 149
150
Chương 150
151
Chương 151
152
Chương 152
153
Chương 153
154
Chương 154
155
Chương 155
156
Chương 156
157
Chương 157: Phỉ thúy dưa hấu
158
Chương 158
159
Chương 159
160
Chương 160
161
Chương 161
162
Chương 162
163
Chương 163
164
Chương 164
165
Chương 165
166
Chương 166: Tôi lại suýt đến muộn
167
Chương 167
168
Chương 168
169
Chương 169
170
Chương 170: Đêm hôm trước
171
Chương 171: Vẫn luôn muốn dừng lại
172
Chương 172: Như đã trải qua một đời
173
Chương 173: Sao chúng ta lại yêu nhau
174
Chương 174: A A A A, tôi lại bị muộn rồi!!
175
Chương 175: Thời gian trôi như một bản nhạc
176
Chương 176: Sai càng thêm sai
177
Chương 177: Cuối cùng vẫn sai sao?
178
Chương 178: Đã chọn con đường này, thì đừng hối hận
179
Chương 179: Âm Thần Ngọc Nữ
180
Chương 180: Cuối cùng vẫn chỉ còn tôi ở cạnh
181
Chương 181: Ăn nói với sư phụ thế nào đây?
182
Chương 182: Dũng cảm là gì?
183
Chương 183: Thành công của cô
184
Chương 184: Hạng người dối trá xảo quyệt
185
Chương 185: Thả ông ta ra ngoài
186
Chương 186: Ngày giỗ
187
Chương 187: Thay đổi
188
Chương 188: Người tính không bằng trời tính
189
Chương 189: Yêu đan
190
Chương 190: Em là cô gái đặc biệt nhất tôi từng gặp
191
Chương 191: Sự thật là gì?
192
Chương 192: Mẹ, chúng ta về nhà thôi
193
Chương 193: Rốt cuộc thì cô không làm được
194
Chương 194: Có gì khác biệt
195
Chương 195: Hại tôi bị hắn ta đánh
196
Chương 196: Gia đình hòa thuận vui vẻ
197
Chương 197: Người có dã tâm vốn khó khống chế
198
Chương 198: Nhị phu nhân
199
Chương 199: Thần hình ta đã diệt, còn gì đâu
200
Chương 200: Sự nghi ngờ
201
Chương 201: Thiên Đạo đã mất
202
Chương 202: Vẫn mạnh khỏe, anh đừng mong nhớ
203
Chương 203: Sếp luôn luôn đúng
204
Chương 204: Mượn dao giết người
205
Chương 205: Tỉnh lại khi quên mất gió tuyết đêm qua
206
Chương 206: Có công mài sắt, có ngày nên kim
207
Chương 207: Màu xuân đầy ắp tình nhưng mỏng nghĩa
208
Chương 208: Chỉ còn một bước
209
Chương 209: Chôn vùi chân tướng
210
Chương 210: Tôn chủ xuất hiện
211
Chương 211: Bộ mặt thật của Nhân Gian
212
Chương 212: Tìm một thôn xóm nhỏ
213
Chương 213: Nhất niệm thành phật, nhất niệm thành ma
214
Chương 214: Ân trọng như núi
215
Chương 215: Được hay mất, từ từ sẽ rõ
216
Chương 217: Giang Vĩ Trúc
217
Chương 218: Chó nhà có tang
218
Chương 219: Bị dọa cho sợ mất mật
219
Chương 220: Một ngày là thầy, cả đời là thầy
220
Chương 221: Lo việc trong trước mới lo đến việc ngoài
221
Chương 222: Tôn chủ
222
Chương 223: Thiên thư
223
Chương 224: Cái chết của Giang Tử Hằng
224
Chương 225: Sau chia ly, cố nhân trở lại
225
Chương 226: Chỉ có ước mơ và nghĩa tình, là không bao giờ thay đổi
226
Chương 227: Cách duy nhất lúc này là tìm thấy cô ấy
227
Chương 228: Thứ vốn nợ đã lâu, nay trả lại cho người
228
Chương 229: Ký ức cũ đã gieo sâu
229
Chương 230: Kết thúc tất cả đi
230
Chương 231: Kết thúc
footer(); ?>