Chương 26: Sáng kiến mới

Tám giờ sáng, mấy cô gái tắm rửa xong, kéo rèm cửa sổ xuống lên giường đi ngủ. Hôm nay chị Hồng đi điểm danh, thấy đủ năm người, chị ta cũng về phòng đi ngủ.

Tối qua Bạch Lộ từ chối người đàn ông nói giọng Đài Loan ấy, lại chẳng hoàn thành đượcc nhiệm vụ nào. Tần Thái không biết mình đã tích được bao nhiêu điểm rồi. Hơn nữa cô mới vào, thời gian một tháng còn dài, nhưng Bạch Lộ lại khác.

Bạch Lộ đã lãng phí quá nhiều thời gian, nếu không bổ sung kịp thời, chắc chắn sẽ bị phạt.

Nằm trên giường, rèm cửa kéo kín mít, trước mặt chỉ một màu tối đen. Tần Thái hạ giọng hỏi: "Lục Châu, nếu không hoàn thành nhiệm vụ, họ sẽ trừng phạt thế nào?"

Lục Châu lên tiếng, thực ra giọng cô ta khá dễ nghe, chỉ là giọng nói dễ nghe nhưng không tình cảm: "Sớm muộn gì cô cũng biết thôi."

Tần Thái nghĩ đương nhiên, trừng phạt cô gái trẻ trung xinh đẹp, còn có thể có cách nào khác chứ?

Bạch Lộ rùng mình: "Lam Trù, mình sợ, mình thật sự thấy sợ." Bạch Lộ bắt đầu rấm rứt khóc, cuối cùng thì bật khóc hu hu, "Lam Trù, mình nhớ nhà, nhớ bố mẹ, mình sai rồi"

Tần Thái không biết phải an ủi bạn thế nào, Bạch Lộ còn có nhà, còn có thể nhớ bố, nhớ mẹ. Nếu Bạch Lộ quay về được, bố mẹ cô ấy nhất định sẽ thương yêu cô ấy gấp trăm gấp nghìn lần.

Còn cô, vốn không thể quay về căn nhà đó.

Cô lại bắt đầu nhớ Bạch Hà, nhớ mẹ, chị, em trai, cuối cùng lại nghĩ đến Lã Lương Bác. Tay anh vừa dài vừa sạch sẽ, ngay cả móng tay cũng được cắt tỉa gọn gàng. Trên người anh luôn có một mùi hương nhàn nhạt, là mùi của nắng và xà phòng quện lẫn.

Nụ hôn của anh có lúc dịu dàng như mưa xuân, nhưng cũng có lúc mãnh liệt như cuồng phong. Anh không nhìn thấy thế giới này, vì vậy anh thích từng chút từng chút sờ khắp mặt cô. Những cảnh tượng nhớ lại khiến cô mặt đỏ tim đập đó, dù có hồi tưởng bao nhiêu lần Tần Thái vẫn có cảm giác như mới.

Mùi của nỗi nhớ vừa chua vừa ngọt, không biết mắt cô ướt nhòe từ bao giờ.

Cô tự động viên mình không biết bao nhiêu lần, rồi sẽ có ngày gặp lại, rồi sẽ được ở bên nhau.

"Khóc khóc khóc, chỉ biết khóc! Cô không thấy chán à?" giọng Hoàng Diệp kéo Tần Thái trở về thực tại, năm cô gái vẫn ngủ trong một phòng, tiếng khóc của Bạch Lộ nhỏ dần.

Hoàng Diệp lật người định ngủ, đột nhiên có người đẩy cửa bước vào. Tần Thái giật mình, thì thấy Sa Ưng đứng ở cửa.

Thời gian làm việc và nghỉ ngơi của anh ta giống các cô gái, bình thường thậm chí anh ta còn xuất phát trước một tiếng, và về muộn hơn các cô một chút. Lẽ ra giờ này anh ta phải ngủ rồi chứ.

Lần này Hoàng Diệp nhanh chân hơn, đứng trước mặt anh ta, cười dịu dàng xinh đẹp: "Không ngủ được?"

Sa Ưng nhìn nhìn Bạch Lộ, Bạch Lộ vô tình bắt gặp ánh mắt anh ta, vội vàng rụt đầu vào chăn. Anh ta lại nhìn Tần Thái, Tần Thái căn bản chẳng thèm nhìn anh ta, vờ ngủ. Anh ta hơi do dự, rồi nhìn về phía Lục Châu ra hiệu: Qua đây.

Lục Châu chẳng buồn mà cũng chẳng vui, cúi đầu ra khỏi phòng. Anh ta không đi, ép Lục Châu vào cánh cửa bắt đầu hôn cuồng nhiệt. Cách âm trong phòng thực ra khá tốt, nhưng chỉ dựa vào một cánh cửa thì chẳng cách được cái gì.

Hơi thở của Sa Ưng mỗi lúc mỗi nặng nề hơn, Lục Châu không hưởng ứng cũng chẳng kháng cự, chỉ những lúc anh ta thô bạo quá mới kêu lên một hai tiếng.

Tần Thái và Bạch Lộ đều là những cô gái còn nhỏ tuổi đang ở tuổi yêu đương, nhưng chưa từng gặp phải cảnh tượng như thế này. Mặc dù xấu hổ, Tần Thái vẫn đỏ bừng mặt, cơ thể nóng bừng cả lên. Đầu óc nghĩ ngợi lung tung, nghĩ đến mỗi lần Lã Lương Bác hôn cô xong, trong quần đều 'dựng lều'.

Trước kia anh thường hoảng loạn bỏ chạy, sau anh chẳng né tránh Tần Thái nữa. Có lần còn từng nắm tay Tần Thái đặt vào chỗ đó, muốn cô chạm vào nó. Tần Thái là một cô gái nông thôn, tư tưởng vẫn hơi bảo thủ, nên làm sao dám?

Cô lập tức rụt tay về. Sau lần đó, Lã Lương Bác không có hành động nào như thế nữa.

Nếunếu anh thật sự muốn.có lẽ chính cô cũng sẽ không từ chối.

Tần Thái mặt nóng bừng.

Hai người bên ngoài đang ở giai đoạn cao trào, tiếng rên rỉ của Lục Châu như vui sướng mà cũng giống như đau khổ. Hoàng Diệp và A Tử không có phản ứng gì, đợi những âm thanh bên ngoài im hẳn, Lục Châu rón rén vào phòng, rồi chạy vào nhà tắm kì cọ.

Tiếng bước chân Sa Ưng xa dần, cửa đóng, cuối cùng không nghe thấy gì nữa.

Căn hộ ba phòng ngủ một phòng khách, hiện tại phòng của anh ta và chị Hồng ở ngoài, hai phòng đó được ngăn bởi phòng khách, một trái một phải, chỉ để lối đi nhỏ ở giữa, ba phòng ngủ kia dỡ vách thông nhau làm thành phòng của năm cô gái. Bình thường không ai ảnh hưởng tới ai.

Trong thời gian nghỉ ngơi chị Hồng rất ít khi ra ngoài, Sau Ưng phụ trách an toàn của toàn tiểu tổ, mặc dù không thường xuất hiện, nhưng khi cần anh ta luôn có mặt kịp thời, như một tấm lưỡi bảo vệ tàng hình.

Trong tổ mặc dù mọi người không quan tâm tới việc riêng giữa người quản lý và tổ viên, nhưng nếu các tổ viên để xảy ra việc cãi cọ đánh nhau là không bao giờ được. Dù có là người quản lý, chỉ cần tổ viên không tình nguyện, cũng tuyệt đối không được cưỡng ép, nếu không tổ viên có thể tố cáo lên cấp trên.

Vì vậy Bạch Lộ và Tần Thái không lo Sa Ưng sẽ làm bừa, mà Sa Ưng cũng không có ý định cưỡng ép họ.

Chỉ là tối nay Bạch Lộ vô cùng lo lắng, tới giờ cô ấy mới có được hai nghìn tắm trăm tệ tiền thành tích nghiệp vụ, cách con số ba vạn xa vô cùng. Cả buổi tối Tần Thái làm được hơn sáu nghìn, dù cho Bạch Lộ hết, cũng vẫn còn thiếu nhiều.

Tần Thái vỗ vai Bạch Lộ an ủi: "Dù sao ngày nào cũng ra ngoài đi làm, cậu đừng lo lắng quá."

Bạch Lộ sao có thể không lo: "Lam Trù, cậu cùng mình đi tăng ca có được không?"

Tần Thái ngẫm nghĩ: "Được thì được, có điều bọn mình ra ngoài, phải hỏi chị Hồng vàhắn ta."

Bạch Lộ cúi đầu, không nói thêm gì nữa. Hai người chưa từng nói chuyện với Sa Ưng, nếu muốn tăng ca, Sa Ưng sao chịu đi cùng họ?

Mà chị Hồng đã có ý gạt Bạch Lộ ra khỏi tổ, dù tiền Tần Thái kiếm được chuyển hết cho Bạch Lộ, thì chị ta vẫn hiểu rõ về năng lực của Bạch Lộ. Lúc này chắc chắn chị ta sẽ không chịu giúp đỡ.

Chỉ có rời khỏi sự giám sát của chị Hồng, chỉ cần Bạch Lộ mang được thành quả về, có lẽ chị ta sẽ đồng ý cho Bạch Lộ thêm một tháng nữa.

Bạch Lộ đành đi tìm Sa Ưng, Tần Thái sợ bạn xảy ra chuyện, nên đi cùng. Lúc này Sa Ưng đã ngủ, khi Bạch Lộ gõ cửa, anh ta không dậy mở: "Vào đi."

Hai cô gái lần đầu tiên đến phòng Sa Ưng, phòng anh ta gọn gàng ngăn nắp hơn nhiều so với tưởng tượng của họ, thấy Tần Thái và Bạch Lộ, anh ta hơi hất cằm lên, ra hiệu cho hai người nói rõ lý do.

Bạch Lộ căng thẳng tới mức chẳng thốt lên lời, Tần Thái cắn môi dưới, một lúc lâu sau mới lên tiếng: "Quản lý, chúng tôi.chúng tôi muốn nhờ anh thứ bảy cùng chúng tôi đi tăng ca."

Sa Ưng không nói gì, Tần Thái vội vàng bày tỏ chân tình: "Chúng tôicó thể giúp anh quét dọn phòng, giặt quần áo nấu cơm việc gì cũng được."

Sa Ưng dường như cảm thấy buồn cười: "Tổ viên không được tự ý vào phòng của quản lý, cơm đã có người đưa tới, quần áo" Anh ta chậm rãi: "Quần áo của tôi toàn giặt khô."

Ngất

Tần Thái đỏ bừng mặt.

Hai cô gái ủ rũ quay về, Hoàng Diệp và A Tử đều không nói gì, Lục Châu tò mò: "Hai người đi tìm anh ta à?"

Tần Thai và Bạch Lộ im lặng, Lục Châu kinh ngạc: "Anh ta từ chối cả hai?"

Hai cô vẫn không chịu lên tiếng, Lục Châu đành thở dài: "Hai người nên đổi lúc khác, hôm nayanh ta vừa mãnh liệt như thế nào, hai người cũng nghe thấy cả rồi đấy. Giờ cả hai cô đều đến, anh ta sao có thể đáp ứng được? Ngộ nhỡ tới khi đó lực bất tòng tâm, chẳng phải sẽ khiến hai cô cười cho thối mũi sao? Huống hồ ngày mai còn phải đi làm, anh ta cũng phải giữ sức khỏe để ứng phó với những chuyện xảy ra đột xuất. Dù anh ta có muốn, cũng đành từ chối thôi."

Tần Thái và Bạch Lộ tối mặt, Lục Châu vẫn nói tiếp: "Thật đấy, ngày mai hai người tới tìm, ngày mai thứ sáu, thứ bảy được nghỉ, anh ta nhất định sẽ không từ chối đâu."

Tôi thèm vào đi, Tần Thái ôm mặt, ai nói cho tôi biếtrút cuộc cô ấy (tức Lục Châu) đang nghĩ đi đâu không?!

Tần Thái đành phải ngắt lời Lục Châu, thật là nhìn người không thể chỉ nhìn bề ngoài, cô bạn này bình thường kiệm lời, nhưng một khi đã nói thì lan man mãi không thôi: "Lục Châu, khong hoàn thành nhiệm vụ thì sẽ thế nào?"

Lúc này Lục Châu mới khẽ đáp: "Thực ra chúng ta làm việc này, Trật Tự biết cả. Nhưng cấp trên không chịu thừa nhận, vì thế mỗi tháng đều giao vài người cho Trật Tự xét xử."

Nói vậy thì, Tần Thái hiểu rồi.

Giống như cảnh sát, những người làm công việc giám sát trong Trật Tự cũng bị giao định mức hàng tháng. Chuột muốn mèo có thể nộp đủ định mức, hàng tháng đành phải giao cho mèo vài con chuột già nua ốm yếu, mà thỏa thuận ngầm giữa chuột và mèo, chính là mèo sẽ nhắm một mắt mở một mắt, không cần phải hi sinh đẫm máu.

Đúng là một cách an toàn, đôi bên cùng có lợi.

Có điều vẫn còn điểm đáng nghi ngờ: "Nếu giao người cho giám sát của Trật Tự, họ không sợ người đó sẽ khai ra cấp trên sao?"

Tần Thái vừa dứt lời, đến Hoàng Diệp cũng phải bật cười: "Giao cho họ rồi còn có thể khai nữa sao?"

Cuối cùng Tần Thái đã hiểu: Chuột vì muốn bảo vệ bí mật cho cái hang của mình, nên đa phần đều là giao cho mèo những con chuột chết. Những con còn sống, đương nhiên đều giống như các cô đây, toàn những con chuột ngốc chẳng biết chuyện gì.

Giờ cô cũng là chuột, hoặc là sống dưới cái ô bảo vệ của chuột già đi làm hoàn thành nhiệm vụ, hoặc bị giao cho mèo trở thành định mức của mèo.

Mà trong số những con mèo đó cũng có con không được ăn chuột, chúng muốn có cuộc hi sinh đẫm máu, vì vậy cuộc đấu tranh giữa chuột và mèo, không thể thống nhất một sớm một chiều được. Việc nguy hiểm nhất trong công việc của bọn Tần Thái, đó là gặp phải những con mèo luôn tự kiếm sống dựa vào khả năng của mình.

Họ cải trang thành nam nữ già trẻ bình thường, trà trộn vào mọi người. Lần trước Bạch Lộ đã gặp rồi, cũng may Sa Ưng gọi điện thoại báo cảnh sát.

Giám sát của Trật Tự đương nhiên không được để lộ thân phận, mà cảnh sát càng không thừa nhận kiểu mèo chuột này: Trong mắt họ, họ mới là mèo, còn lại đều là chuột hết. Giám sát đành theo họ về đồn, đợi cấp trên liên hệ với cấp trên của cảnh sát hòng can thiệp.

Mặc dù kết quả cuối cùng vẫn là thả người thôi, nhưng chuột kia thì đã sớm chạy bay chạy biến từ lâu rồi.

Ngày hôm sau khi đi làm, Tần Thái nói với chị Hồng rằng cô muốn gộp định mức của mình với Bạch Lộ làm một, hai người tổng cộng sáu vạn. Chị Hồng thẳng thắn từ chối: "Tháng đầu tiên là tháng thử việc, không thể cộng gộp."

Bạch Lộ suýt thì bật khóc, Tần hái cũng hiểu chị Hồng thật sự không còn cần Bạch Lộ nữa. Những quy định ở đây nói thẳng thì đều do chị ta đưa ra, cấp trên làm sao biết được?

Cô bắt đầu thấy cuống, nếu không thể cộng gộp định mức, thì Bạch Lộ thật chẳng còn bao nhiêu thời gian nữa.

Chapter
1 Chương 1-1: Dẫn chuyện
2 Chương 1-2: Bác sẽ chết đuối
3 Chương 2: Bạch Hà tiên sinh
4 Chương 3: Ufo
5 Chương 4: Ghi chép thú vị
6 Chương 5: Mộng mắt
7 Chương 6: Tần tiểu thư, tôi đi đây
8 Chương 7: Âm nhãn
9 Chương 8: Tiên tri
10 Chương 9: Tiên tri... Phải được gả cho Tôn chủ
11 Chương 10: Giữ được trinh tiết
12 Chương 11: Giấc mộng xuân đáng ngờ
13 Chương 12: Thực sự không cần phải hành đại lễ như thế
14 Chương 13: Ghen
15 Chương 14: Hôn
16 Chương 15: Yến Trọng Hoan
17 Chương 16: Sau bữa ăn
18 Chương 17: Tiên tri thật - Giả
19 Chương 18: Sư phụ
20 Chương 19: Sau này cứ đi theo anh
21 Chương 20: Bùa dầu
22 Chương 21: Thế mới là cuộc sống
23 Chương 22: Thận
24 Chương 23: Hạt giống của tà ác
25 Chương 24: Chẳng trách thành tích của cô không tốt
26 Chương 25: Sáng kiến mới
27 Chương 26: Sáng kiến mới
28 Chương 27: Giới hạn
29 Chương 28: Như thế là thế nào?
30 Chương 29: Vì tương lai
31 Chương 30: Tranh giành chức tổ trưởng
32 Chương 31: Diệt sâu
33 Chương 32
34 Chương 33: Bạch Lộ đến đây
35 Chương 34: Nhân gian
36 Chương 35: Tôi muốn làm người tốt
37 Chương 36: Cách sử dụng kỳ lạ
38 Chương 37: Sa Ưng em nhớ anh
39 Chương 38: Ẩn tình
40 Chương 39
41 Chương 40
42 Chương 41
43 Chương 42
44 Chương 43
45 Chương 44
46 Chương 45
47 Chương 46
48 Chương 47
49 Chương 48
50 Chương 49: Ngày mùng 8 tháng 4 B bản
51 Chương 50: Ngày mùng 9 tháng 4 A chương
52 Chương 51
53 Chương 52
54 Chương 53
55 Chương 54
56 Chương 55
57 Chương 56
58 Chương 57
59 Chương 58
60 Chương 59
61 Chương 60
62 Chương 61
63 Chương 62
64 Chương 63: Ngày 17 tháng 4, A
65 Chương 64: Ngày 17 tháng 4, B
66 Chương 65: Ngày 18 tháng 4, A
67 Chương 66: Ngày 18 tháng 4, B
68 Chương 67: Ngày 19 tháng 4, A
69 Chương 68: Ngày 19 tháng 4, B
70 Chương 69: Ngày 20 tháng 4, A
71 Chương 70: Ngày 20 tháng 4, B
72 Chương 71: Ngày 20 tháng 4. C
73 Chương 72: Ngày 21 tháng 4, A
74 Chương 73: Ngày 21 tháng 4, B
75 Chương 74: Ngày 22 tháng 4. A
76 Chương 75: Ngày 23 tháng 4, A
77 Chương 76: Ngày 23 tháng 4, B
78 Chương 77: Ngày 24 tháng 4, A
79 Chương 78: Ngày 24 tháng 4, B
80 Chương 79: Ngày 25 tháng 4,A
81 Chương 80: Ngày 25 Tháng 4, B
82 Chương 81: Ngày 26 Tháng 4, A
83 Chương 82: Ngày 26 Tháng 4,A
84 Chương 83: Ngày 27 Tháng 4, A
85 Chương 84: Ngày 27 tháng 4, B
86 Chương 85: Ngày 28 tháng 4, A
87 Chương 86: Ngày 29 tháng 4, A
88 Chương 87: Ngày 29 tháng 4, B
89 Chương 88: Ngày 30 tháng 4, A
90 Chương 89: Ngày 01 tháng 5, A
91 Chương 90: Ngày 1 tháng 5, B
92 Chương 91: Ngày 2 tháng 5, A
93 Chương 92: Ngày 4 tháng 5, A
94 Chương 93: Ngày 04 tháng 5, B
95 Chương 94: Ngày 6 tháng 5, A
96 Chương 95: Ngày 06 tháng 5, B
97 Chương 96: Ngày 8 tháng 5, A
98 Chương 97: Ngày 09 tháng 05, A
99 Chương 98: Ngày 09 tháng 05, B
100 Chương 99: Ngày 10 tháng 05, A
101 Chương 100: Ngày 12 tháng 5, A
102 Chương 101: Ngày 13 tháng 5,A
103 Chương 102: Ngày 14 tháng 5, B
104 Chương 103: Ngày 14 tháng 5, B
105 Chương 104: Ngày 15 tháng 5, A
106 Chương 105: Ngày 16 tháng 5, A
107 Chương 106: Ngày 17 tháng 5, B
108 Chương 107: Ngày 19 tháng 5, A
109 Chương 109: Ngày 20 tháng 5, A
110 Chương 110: Ngày 21 tháng 5, A
111 Chương 111: Ngày 21 tháng 5, B
112 Chương 112: Ngày 22 tháng 5, B
113 Chương 113: Ngày 22 tháng 5, B
114 Chương 114: Ngày 23 tháng 5, A
115 Chương 115
116 Chương 116
117 Chương 117
118 Chương 118
119 Chương 119
120 Chương 120
121 Chương 121
122 Chương 122
123 Chương 123
124 Chương 124
125 Chương 125
126 Chương 126
127 Chương 127
128 Chương 128
129 Chương 129
130 Chương 130
131 Chương 131
132 Chương 132
133 Chương 133
134 Chương 134
135 Chương 135
136 Chương 136
137 Chương 137
138 Chương 138
139 Chương 139
140 Chương 140
141 Chương 141: Quỷ nghèo thiệt là khổ
142 Chương 142
143 Chương 143
144 Chương 144
145 Chương 145
146 Chương 146
147 Chương 147
148 Chương 148
149 Chương 149
150 Chương 150
151 Chương 151
152 Chương 152
153 Chương 153
154 Chương 154
155 Chương 155
156 Chương 156
157 Chương 157: Phỉ thúy dưa hấu
158 Chương 158
159 Chương 159
160 Chương 160
161 Chương 161
162 Chương 162
163 Chương 163
164 Chương 164
165 Chương 165
166 Chương 166: Tôi lại suýt đến muộn
167 Chương 167
168 Chương 168
169 Chương 169
170 Chương 170: Đêm hôm trước
171 Chương 171: Vẫn luôn muốn dừng lại
172 Chương 172: Như đã trải qua một đời
173 Chương 173: Sao chúng ta lại yêu nhau
174 Chương 174: A A A A, tôi lại bị muộn rồi!!
175 Chương 175: Thời gian trôi như một bản nhạc
176 Chương 176: Sai càng thêm sai
177 Chương 177: Cuối cùng vẫn sai sao?
178 Chương 178: Đã chọn con đường này, thì đừng hối hận
179 Chương 179: Âm Thần Ngọc Nữ
180 Chương 180: Cuối cùng vẫn chỉ còn tôi ở cạnh
181 Chương 181: Ăn nói với sư phụ thế nào đây?
182 Chương 182: Dũng cảm là gì?
183 Chương 183: Thành công của cô
184 Chương 184: Hạng người dối trá xảo quyệt
185 Chương 185: Thả ông ta ra ngoài
186 Chương 186: Ngày giỗ
187 Chương 187: Thay đổi
188 Chương 188: Người tính không bằng trời tính
189 Chương 189: Yêu đan
190 Chương 190: Em là cô gái đặc biệt nhất tôi từng gặp
191 Chương 191: Sự thật là gì?
192 Chương 192: Mẹ, chúng ta về nhà thôi
193 Chương 193: Rốt cuộc thì cô không làm được
194 Chương 194: Có gì khác biệt
195 Chương 195: Hại tôi bị hắn ta đánh
196 Chương 196: Gia đình hòa thuận vui vẻ
197 Chương 197: Người có dã tâm vốn khó khống chế
198 Chương 198: Nhị phu nhân
199 Chương 199: Thần hình ta đã diệt, còn gì đâu
200 Chương 200: Sự nghi ngờ
201 Chương 201: Thiên Đạo đã mất
202 Chương 202: Vẫn mạnh khỏe, anh đừng mong nhớ
203 Chương 203: Sếp luôn luôn đúng
204 Chương 204: Mượn dao giết người
205 Chương 205: Tỉnh lại khi quên mất gió tuyết đêm qua
206 Chương 206: Có công mài sắt, có ngày nên kim
207 Chương 207: Màu xuân đầy ắp tình nhưng mỏng nghĩa
208 Chương 208: Chỉ còn một bước
209 Chương 209: Chôn vùi chân tướng
210 Chương 210: Tôn chủ xuất hiện
211 Chương 211: Bộ mặt thật của Nhân Gian
212 Chương 212: Tìm một thôn xóm nhỏ
213 Chương 213: Nhất niệm thành phật, nhất niệm thành ma
214 Chương 214: Ân trọng như núi
215 Chương 215: Được hay mất, từ từ sẽ rõ
216 Chương 217: Giang Vĩ Trúc
217 Chương 218: Chó nhà có tang
218 Chương 219: Bị dọa cho sợ mất mật
219 Chương 220: Một ngày là thầy, cả đời là thầy
220 Chương 221: Lo việc trong trước mới lo đến việc ngoài
221 Chương 222: Tôn chủ
222 Chương 223: Thiên thư
223 Chương 224: Cái chết của Giang Tử Hằng
224 Chương 225: Sau chia ly, cố nhân trở lại
225 Chương 226: Chỉ có ước mơ và nghĩa tình, là không bao giờ thay đổi
226 Chương 227: Cách duy nhất lúc này là tìm thấy cô ấy
227 Chương 228: Thứ vốn nợ đã lâu, nay trả lại cho người
228 Chương 229: Ký ức cũ đã gieo sâu
229 Chương 230: Kết thúc tất cả đi
230 Chương 231: Kết thúc
Chapter

Updated 230 Episodes

1
Chương 1-1: Dẫn chuyện
2
Chương 1-2: Bác sẽ chết đuối
3
Chương 2: Bạch Hà tiên sinh
4
Chương 3: Ufo
5
Chương 4: Ghi chép thú vị
6
Chương 5: Mộng mắt
7
Chương 6: Tần tiểu thư, tôi đi đây
8
Chương 7: Âm nhãn
9
Chương 8: Tiên tri
10
Chương 9: Tiên tri... Phải được gả cho Tôn chủ
11
Chương 10: Giữ được trinh tiết
12
Chương 11: Giấc mộng xuân đáng ngờ
13
Chương 12: Thực sự không cần phải hành đại lễ như thế
14
Chương 13: Ghen
15
Chương 14: Hôn
16
Chương 15: Yến Trọng Hoan
17
Chương 16: Sau bữa ăn
18
Chương 17: Tiên tri thật - Giả
19
Chương 18: Sư phụ
20
Chương 19: Sau này cứ đi theo anh
21
Chương 20: Bùa dầu
22
Chương 21: Thế mới là cuộc sống
23
Chương 22: Thận
24
Chương 23: Hạt giống của tà ác
25
Chương 24: Chẳng trách thành tích của cô không tốt
26
Chương 25: Sáng kiến mới
27
Chương 26: Sáng kiến mới
28
Chương 27: Giới hạn
29
Chương 28: Như thế là thế nào?
30
Chương 29: Vì tương lai
31
Chương 30: Tranh giành chức tổ trưởng
32
Chương 31: Diệt sâu
33
Chương 32
34
Chương 33: Bạch Lộ đến đây
35
Chương 34: Nhân gian
36
Chương 35: Tôi muốn làm người tốt
37
Chương 36: Cách sử dụng kỳ lạ
38
Chương 37: Sa Ưng em nhớ anh
39
Chương 38: Ẩn tình
40
Chương 39
41
Chương 40
42
Chương 41
43
Chương 42
44
Chương 43
45
Chương 44
46
Chương 45
47
Chương 46
48
Chương 47
49
Chương 48
50
Chương 49: Ngày mùng 8 tháng 4 B bản
51
Chương 50: Ngày mùng 9 tháng 4 A chương
52
Chương 51
53
Chương 52
54
Chương 53
55
Chương 54
56
Chương 55
57
Chương 56
58
Chương 57
59
Chương 58
60
Chương 59
61
Chương 60
62
Chương 61
63
Chương 62
64
Chương 63: Ngày 17 tháng 4, A
65
Chương 64: Ngày 17 tháng 4, B
66
Chương 65: Ngày 18 tháng 4, A
67
Chương 66: Ngày 18 tháng 4, B
68
Chương 67: Ngày 19 tháng 4, A
69
Chương 68: Ngày 19 tháng 4, B
70
Chương 69: Ngày 20 tháng 4, A
71
Chương 70: Ngày 20 tháng 4, B
72
Chương 71: Ngày 20 tháng 4. C
73
Chương 72: Ngày 21 tháng 4, A
74
Chương 73: Ngày 21 tháng 4, B
75
Chương 74: Ngày 22 tháng 4. A
76
Chương 75: Ngày 23 tháng 4, A
77
Chương 76: Ngày 23 tháng 4, B
78
Chương 77: Ngày 24 tháng 4, A
79
Chương 78: Ngày 24 tháng 4, B
80
Chương 79: Ngày 25 tháng 4,A
81
Chương 80: Ngày 25 Tháng 4, B
82
Chương 81: Ngày 26 Tháng 4, A
83
Chương 82: Ngày 26 Tháng 4,A
84
Chương 83: Ngày 27 Tháng 4, A
85
Chương 84: Ngày 27 tháng 4, B
86
Chương 85: Ngày 28 tháng 4, A
87
Chương 86: Ngày 29 tháng 4, A
88
Chương 87: Ngày 29 tháng 4, B
89
Chương 88: Ngày 30 tháng 4, A
90
Chương 89: Ngày 01 tháng 5, A
91
Chương 90: Ngày 1 tháng 5, B
92
Chương 91: Ngày 2 tháng 5, A
93
Chương 92: Ngày 4 tháng 5, A
94
Chương 93: Ngày 04 tháng 5, B
95
Chương 94: Ngày 6 tháng 5, A
96
Chương 95: Ngày 06 tháng 5, B
97
Chương 96: Ngày 8 tháng 5, A
98
Chương 97: Ngày 09 tháng 05, A
99
Chương 98: Ngày 09 tháng 05, B
100
Chương 99: Ngày 10 tháng 05, A
101
Chương 100: Ngày 12 tháng 5, A
102
Chương 101: Ngày 13 tháng 5,A
103
Chương 102: Ngày 14 tháng 5, B
104
Chương 103: Ngày 14 tháng 5, B
105
Chương 104: Ngày 15 tháng 5, A
106
Chương 105: Ngày 16 tháng 5, A
107
Chương 106: Ngày 17 tháng 5, B
108
Chương 107: Ngày 19 tháng 5, A
109
Chương 109: Ngày 20 tháng 5, A
110
Chương 110: Ngày 21 tháng 5, A
111
Chương 111: Ngày 21 tháng 5, B
112
Chương 112: Ngày 22 tháng 5, B
113
Chương 113: Ngày 22 tháng 5, B
114
Chương 114: Ngày 23 tháng 5, A
115
Chương 115
116
Chương 116
117
Chương 117
118
Chương 118
119
Chương 119
120
Chương 120
121
Chương 121
122
Chương 122
123
Chương 123
124
Chương 124
125
Chương 125
126
Chương 126
127
Chương 127
128
Chương 128
129
Chương 129
130
Chương 130
131
Chương 131
132
Chương 132
133
Chương 133
134
Chương 134
135
Chương 135
136
Chương 136
137
Chương 137
138
Chương 138
139
Chương 139
140
Chương 140
141
Chương 141: Quỷ nghèo thiệt là khổ
142
Chương 142
143
Chương 143
144
Chương 144
145
Chương 145
146
Chương 146
147
Chương 147
148
Chương 148
149
Chương 149
150
Chương 150
151
Chương 151
152
Chương 152
153
Chương 153
154
Chương 154
155
Chương 155
156
Chương 156
157
Chương 157: Phỉ thúy dưa hấu
158
Chương 158
159
Chương 159
160
Chương 160
161
Chương 161
162
Chương 162
163
Chương 163
164
Chương 164
165
Chương 165
166
Chương 166: Tôi lại suýt đến muộn
167
Chương 167
168
Chương 168
169
Chương 169
170
Chương 170: Đêm hôm trước
171
Chương 171: Vẫn luôn muốn dừng lại
172
Chương 172: Như đã trải qua một đời
173
Chương 173: Sao chúng ta lại yêu nhau
174
Chương 174: A A A A, tôi lại bị muộn rồi!!
175
Chương 175: Thời gian trôi như một bản nhạc
176
Chương 176: Sai càng thêm sai
177
Chương 177: Cuối cùng vẫn sai sao?
178
Chương 178: Đã chọn con đường này, thì đừng hối hận
179
Chương 179: Âm Thần Ngọc Nữ
180
Chương 180: Cuối cùng vẫn chỉ còn tôi ở cạnh
181
Chương 181: Ăn nói với sư phụ thế nào đây?
182
Chương 182: Dũng cảm là gì?
183
Chương 183: Thành công của cô
184
Chương 184: Hạng người dối trá xảo quyệt
185
Chương 185: Thả ông ta ra ngoài
186
Chương 186: Ngày giỗ
187
Chương 187: Thay đổi
188
Chương 188: Người tính không bằng trời tính
189
Chương 189: Yêu đan
190
Chương 190: Em là cô gái đặc biệt nhất tôi từng gặp
191
Chương 191: Sự thật là gì?
192
Chương 192: Mẹ, chúng ta về nhà thôi
193
Chương 193: Rốt cuộc thì cô không làm được
194
Chương 194: Có gì khác biệt
195
Chương 195: Hại tôi bị hắn ta đánh
196
Chương 196: Gia đình hòa thuận vui vẻ
197
Chương 197: Người có dã tâm vốn khó khống chế
198
Chương 198: Nhị phu nhân
199
Chương 199: Thần hình ta đã diệt, còn gì đâu
200
Chương 200: Sự nghi ngờ
201
Chương 201: Thiên Đạo đã mất
202
Chương 202: Vẫn mạnh khỏe, anh đừng mong nhớ
203
Chương 203: Sếp luôn luôn đúng
204
Chương 204: Mượn dao giết người
205
Chương 205: Tỉnh lại khi quên mất gió tuyết đêm qua
206
Chương 206: Có công mài sắt, có ngày nên kim
207
Chương 207: Màu xuân đầy ắp tình nhưng mỏng nghĩa
208
Chương 208: Chỉ còn một bước
209
Chương 209: Chôn vùi chân tướng
210
Chương 210: Tôn chủ xuất hiện
211
Chương 211: Bộ mặt thật của Nhân Gian
212
Chương 212: Tìm một thôn xóm nhỏ
213
Chương 213: Nhất niệm thành phật, nhất niệm thành ma
214
Chương 214: Ân trọng như núi
215
Chương 215: Được hay mất, từ từ sẽ rõ
216
Chương 217: Giang Vĩ Trúc
217
Chương 218: Chó nhà có tang
218
Chương 219: Bị dọa cho sợ mất mật
219
Chương 220: Một ngày là thầy, cả đời là thầy
220
Chương 221: Lo việc trong trước mới lo đến việc ngoài
221
Chương 222: Tôn chủ
222
Chương 223: Thiên thư
223
Chương 224: Cái chết của Giang Tử Hằng
224
Chương 225: Sau chia ly, cố nhân trở lại
225
Chương 226: Chỉ có ước mơ và nghĩa tình, là không bao giờ thay đổi
226
Chương 227: Cách duy nhất lúc này là tìm thấy cô ấy
227
Chương 228: Thứ vốn nợ đã lâu, nay trả lại cho người
228
Chương 229: Ký ức cũ đã gieo sâu
229
Chương 230: Kết thúc tất cả đi
230
Chương 231: Kết thúc
footer(); ?>