Chương 73: Ngày 21 tháng 4, B

deyun

Buổi tối, Tần Thái thay đổi về thân thể của mình, đang cùng Đàm Tiếu ngồi ăn cơm ở nhà ăn. Thình lình có người đi từ bên ngoài vào, Tần Thái vừa thấy màn hình quan sát liền vảnh tai chó lên —— Sa Ưng

Cô với Đàm Tiếu nhìn nhau cười, không đi mở cửa: " Chẳng lẽ anh ta còn muốn đánh tôi một trận nữa?"

Đàm Tiếu đang mút xương đầu cá: " Có khả năng."

Tần Thái chu đáo phòng ngừa: " Vậy tôi trốn trước nha."

Đàm Tiếu nghĩ càng chu đáo hơn: " Tốt nhất đổi thân thể đi rồi trốn, đúng rồi, đừng đổi cái mà tôi thích."

= =

Nhưng Sa Ưng không đánh Tần Thái, thậm chí còn không hỏi Tần Thái đang ở đâu, anh ta chỉ ngồi xuống ăn bữa cơm rồi đi mất. Tần Thái trốn hai canh giờ, lúc Đàm Tiếu đi lên tìm còn mang theo biểu tình rất kì quái: " Anh ta phái một người về tuyến ba."

Tần Thái thật tức giận: " Không thể nào, tốt xấu gì tôi cũng là người đứng đầu tuyến ba, anh ta xếp người sao lại có thể không thông qua tôi mà chỉ nói cho anh?"

Đàm Tiếu trấn an cô: " Người này tuyệt đối có thể giúp chúng ta."

" Hả?" Tần Thái không giận nữa: " Thật sao?"

Đàm Tiếu trầm mặc nhìn Tần Thái hai phút, đột nhiên vỗ vỗ đầu cô: " Cô quả nhiên nghĩ chu đáo hơn tôi. Sa Ưng lại không hề ngốc, sao có thể không biết Nhan Nguyệt Dung muốn lợi dụng anh ta. Tuy rằng rất là giận dữ nhưng xem ra cũng biết cô có dụng ý gì. Một bước đi này coi như không tồi, có thể nối lại mối quan hệ này, về sau tuyến ba cần dùng người thì tiện hơn các tuyến khác."

Tần Thái cảm thấy cô vẫn nên là tiếp tục nghiên cứu hồn phách thôi.

Tại phòng thí nghiệm của tầng hầm, Tần Thái vẫn đang quan sát linh, giác, mệnh tam hồn khác nhau chỗ nào, thật kỳ quái, trời cao cho tam hồn công năng không giống nhau, chúng lại chẳng khác biệt gì nhau.

Bảy phách còn lại cũng giống nhau như đúc, Tần Thái từng bước từng bước nghiên cứu. Lần trước Tang Cốt Nê cùng Thích Ấn, Vô Địch Tử mang hồn phách về đều được lưu giữ ở đây.

Nhưng mấy hồn phách đó đã khá lâu, Tần Thái thấy đã có một phách của họ bị héo rút. Cô đem hồn phách đó ly ra, nó liền mất đi ký ức.

Đây là một dạng tổ hợp kỳ quái, trong bảy phách có ký ức, có tính cách, có việc làm yêu thích, còn có thiện ác của thân chủ. Nhưng chúng nó lại sống dựa vào nhau, giống như tam hồn thiên, địa, mệnh, tuy phân biệt nhưng cũng liên quan đến bảy phách còn lại.

Thật giống như một cái máy tính, nếu trong một hệ thống bị mất đi một linh kiện nhỏ thì không cách nào vận hành như bình thường được.

Mà tựa như Chúa sáng thế cố tình giấu đi những bí mật sâu trong đó nên mỗi một hồn phách nhỏ đều giống nhau như đúc.

Tần Thái bắt đầu hiểu cái gì gọi là quỷ ám —— một phách của một người bị lạc mất, một phách khác phát hiện nên nhập vào. Một đầu lại có hai ý thức tất nhiên sẽ có những hành động khác thường, muốn không điên cũng khó.

Như vậy, nếu đem hồn phách ngoại lai đó bắt ra, người này sẽ trở lại bình thường đúng không?

Thế này đúng là kỳ diệu, chẳng trách Thông Dương Tử lại trầm mê.

Trải qua nhiều lần thực nghiệm, rốt cuộc Tần Thái phát hiện —— dùng chú ly ly hồn với một hồn phách đầy đủ, ly ra trước là linh hồn, sau là giác hồn, tiếp theo là bảy phách, mệnh hồn cũng chính là thi hồn, thường sẽ lưu đến cuối cùng. Bởi vì mất đi mệnh hồn, tức là chết ( mệnh hồn định tuổi thọ).

Mệnh hồn có thể hấp thu dương khí của cơ thể con người, sau đó năng lượng của nó sẽ dần dần bị tiêu trừ. Chúng nó như là đồng hồ đếm ngược tuổi thọ của con người, một chút một chút đến gần với số tuổi chết.

Cho nên có một số loài động vật có thể phát hiện người sắp chết, bởi vì nó có thể cảm nhận được mạnh yếu của mệnh hồn.

Tần Thái vẫn luôn suy nghĩ làm thế nào để phân biệt mười mảnh nhỏ giống nhau như đúc này, đang nghĩ nghĩ thì ngủ mất. Xuất hiện trước mắt là một màu đen, sau một lát Tần Thái lại phát hiện chính mình đang rời trấn Chu Dương, đi ra đường cái cách nhà không xa.

Có hai người đang xách một người phụ nữ đi tới, tóc người đó che khuất mặt, Tần Thái bước lên nhìn thì thấy đó là mẹ của cô, Chu Bích Hoa.

Cô phản xạ có điều kiện ngăn đám người kia: " Các ngươi là ai, mau thả bà ấy ra!!"

Hai người đàn ông kia ăn mặc rất cổ quái, đều mặc đồng phục của cảnh sát, một tay cầm gậy gộc một tay cầm xích sắt. thấy Tần Thái chặn đường thì trưng ra vẻ mặt ngạo khí: " Con gái nhà ai mà ngăn chúng ta làm việc? mau tránh ra!"

Đương nhiên Tần Thái không tránh: " Bà ấy phạm phải chuyện gì mà các người lại bắt bà đi? Không không, dù bà có làm gì, thì các người cũng không thể mang bà ấy đi!"

Cô sốt ruột đến hung dữ,tay phải rút lưỡi hái ra, tay khác kéo Chu Bích Hoa đang bị nắm bởi hai người kia kéo ra: " Về nhà đi."

Hồn phách của mẹ Tần có chút ngốc, tựa như cái gì cũng không biết. Tần Thái vẫn đang phòng thủ với hai người kia, họ chỉ nhìn nhau: " Người này thật không nói lý, tốt thôi, ba năm sau chúng ta lại đến."

Tần Thái nhìn xem mẹ Tần ở phía sau: " Mẹ, mau về nhà!!"

Mẹ Tần ngơ ngác đi vào trong nhà, độ nhiên Tần Thái tỉnh dậy. Lúc tỉnh tim trong ngực cứ nhảy thình thịch, mẹ Tần sẽ không xảy ra chuyện gì chứ? Cô cần phải về nhà một chuyến mới được.

Việc này không thể để cho Đàm Tiếu biết, tuy mình với anh ta bây giờ rất thân mật nhưng nói đến việc người nhà như thế này thì không nên trộn lẫn. Sa Ưng càng không được, Tần Thái có hơi khó xử.

Cô muốn đi trấn Chu Dương, khẳng định không thể dùng thân thể của chính mình nếu không sẽ bị người khác nhận ra —— cho dù không bị nhận ra thì cha cô cũng sẽ nghĩ đến món tiền thưởng của Trật Tự.

Nên dùng thân thể của Thông Dương Tử, nhưng còn cần phải mang theo một cái " đồ sạc"

Làm sao bây giờ?

Thời điểm quan trọng thế này mà không tìm ra được một " đồ sạc" có thể sử dụng.

Tần Thái chỉ có thể đi hỏi Tả Lực Khôi: " À, chuyện là, Tả đội trưởng, là chuyện thế này, tôi... có một đứa em họ, muốn đi trấn Chu Dương một chút, nhưng mà chỉ có một mình em ấy, tôi không yên tâm. Cho nên anh có thể chở nó đi một chuyến được không?"

Tả Lực Khôi rất sảng khoái: "Bây giờ sao? Đang ở đâu, tôi đến đón."

Tần Thái báo địa chỉ, còn có chuyện muốn nói nhưng không biết phải nói gì. Cuối cùng đành im lặng.

Tần Thái thay sang thân thể của một cô gái nhỏ, mặc bộ đồng phục màu trắng, đi giày trắng thể thao. Cô bé này có mái tóc ngắn, không phải là diện mạo xinh đẹp mà Đàm Tiếu thích, nhưng có vẻ thanh xuân tươi mát, kiểu con gái càng ngắm càng thích.

Mỹ nhân khắp thiên hạ mỗi người một vẻ. Tần Thái cảm thấy Thông Dương Tử rất có mắt nhìn người.

Cô ở Thiên Lư Loan chờ Tả Lực Khôi, không bao lâu anh ta đã tới. Tần Thái chạy nhanh đến chào hỏi: " Là đội trưởng Tả phải không ạ? Em à em gái chị Tần Thái."

Tả Lực Khôi bảo cô ngồi vào ghế phụ lái: " Gọi là anh Khôi cũng được, anh với chị của em có giao tình không tệ."

Cô bé gật gật đầu, trong lòng lại bĩu môi, ai cùng anh giao tình không tệ, tôi bảo anh trả tiền anh còn chạy nhanh hơn thỏ đấy. Hừ.

Đường đến trấn Chu Dương khá xa. Khó tránh việc Tả Lực Khôi nhiều chuyện hỏi Tần Thái đang học đại học hay vẫn còn cao trung, đến trấn Chu Dương làm gì. Tần Thái chỉ tùy tiện nói cái tên trường, nói là trở về thăm người thân.

Tả Lực Khôi cũng không nghi ngờ, một đường không có việc gì.

Rốt cuộc đến buổi chiều là tới trấn Chu Dương. Vốn dĩ Tần Thái muốn Tả Lực Khôi chờ ở cửa trấn, nhưng anh ta không đồng ý, một hai đòi phải đưa tới cửa. Tần Thái đã sớm nghĩ đến lý do: " Anh Khôi à.... Người trong trấn có chút..... cái kia, em sợ bọn họ nhìn thấy chúng ta rồi lại nghĩ bậy bạ."

Lúc này Tả Lực Khôi mới thấy việc nghiêm trọng: " Nhà em cách nơi này có xa lắm không?"

Tần Thái lắc đầu: " Không xa, chỉ tám dặm thôi mà."

Tả Lực Khôi vẫn nghĩ chu đáo, anh ta đi xa xa phía sau Tần Thái, tỏ vẻ không quen biết. trong lòng Tần Thái có chút cảm kích, không từ chối ý tốt nữa.

Đi khoảng bốn mươi phút, nhà đã hiện ra trước mắt làm trong lòng Tần Thái trở nên kích động.

Rời đi đã hơn hai năm, cây cối ở đây lại chẳng có gì khác lạ.

Tần Thái vừa mới đi đến đoạn đường trước cửa nhà, chưa đi vào sân thì nghe thấy tiếng cười to của Tần Lão Nhị. Giữa sân có hai người đàn ông đang đánh bài, cô liếc mắt nhìn vào, kìm nén không được đi vào trong.

" Mẹ... phiền dì, có thể cho con một ly nước uống không ạ?"

Thấy Chu Bích Hoa, thiếu chút nữa là cô đã gọi mẹ, may mắn nhanh miệng đổi. Trong nhà đang có hàng xóm nói chuyện rôm rả, thấy cô thì không khỏi lia mắt đánh giá từ trên xuống. Rồi xác định là không quen biết, lúc ấy mới dừng.

Mẹ Tần là người hiếu khách, không keo kiệt gì chén nước. Bà lập tức đi xuống bếp rót một ly nước sôi, còn pha thêm ít mật ong, làm lạnh luôn cho Tần Thái. Lại bảo Tần Thái ngồi lên cái ghế nhỏ.

Tần Thái đánh giá bốn phía một chút, nghe thấy tiếng mẹ Tần tiếp tục đề tài vừa rồi: " Thật dọa người, tự nhiên tôi thở không được, tưởng rằng sắp chết tới nơi rồi ấy chứ."

Mấy hàng xóm đều an ủi bà, lại nói người tốt có thiện báo.

Tần Thái không dấu vết hỏi thăm. Mới biết tối qua mẹ Tần đột nhiên phát bệnh, hàng xóm ai cũng nói hung hiểm, trong lòng cô cũng căng thẳng theo —— xem ra giấc mơ tối qua là thật.

Nhưng bọn họ có nói ba năm sau lại đến là có ý gì?

Cô không thể ở lâu, hơn nữa thân thể này không thể uống nước hay ăn cái gì. Cô ngồi một lát liền đứng dậy: " Dì ơi, cám ơn nước của dì, dì..." mũi của cô chua xót, thiếu chút nữa không nói ra lời: " Nhất định sẽ không có chuyện gì."

Mẹ Tần vui vẻ ra mặt: " Sao không ngồi thêm một lát? Đừng khách khí với dì, con với đứa nhỏ thứ tư của dì trông rất giống...."

Nhắc đến chuyện này, đôi mắt của bà chuyển đỏ: " Thôi, không nhắc đến nữa. Con đi đâu một mình vậy?"

Đột nhiên Tần Thái nhớ tới cái gì, từ trong balo lấy ra một cái bùa hộ mệnh đưa cho bà: " Dì ơi, dì mang nó trên người sẽ giúp dì bình an."

Không thể ở lại lâu hơn.

Cô đi ra cửa phòng, nhìn qua Tần Lão Nhị cùng đám người đang đánh bài trong sân, bọn họ không liếc mắt nhìn cô một cái. Cô cũng chẳng muốn chào hỏi lập tức đi ra ngoài.

Vốn dĩ cô nghĩ mình đã hết sức tiết kiệm thời gian, nhanh chóng quay trở về. Nhưng khí lực vẫn không đủ, chưa đi kịp đến trấn trên đã chịu không nổi. Lúc này mới 5 giờ chiều, vẫn còn mặt trời nhưng dương khí không đủ cung cấp cho cô, không có nguồn cung cấp dương khí thì càng lúc sẽ càng tiêu hao, thân thể sẽ nhanh chóng lạnh đi.

Tựa như trong cơ thể có sắt nhưng ta lại không thể trực tiếp ăn sắt để bổ sung.

Thân thể càng lúc càng lạnh, cô càng phải cố gắng đi. Đến cuối cùng như là chạy trối chết. Tả Lực Khôi vốn dĩ đi theo phía sau cô, lúc này phát hiện cô không bình thường. anh ta chạy nhanh hơn Tần Thái nên chốc lát đã đuổi kịp: " Làm sao vậy?"

Lúc này Tần Thái đến nói chuyện cũng khó: " Lạnh, rất lạnh..."

Chapter
1 Chương 1-1: Dẫn chuyện
2 Chương 1-2: Bác sẽ chết đuối
3 Chương 2: Bạch Hà tiên sinh
4 Chương 3: Ufo
5 Chương 4: Ghi chép thú vị
6 Chương 5: Mộng mắt
7 Chương 6: Tần tiểu thư, tôi đi đây
8 Chương 7: Âm nhãn
9 Chương 8: Tiên tri
10 Chương 9: Tiên tri... Phải được gả cho Tôn chủ
11 Chương 10: Giữ được trinh tiết
12 Chương 11: Giấc mộng xuân đáng ngờ
13 Chương 12: Thực sự không cần phải hành đại lễ như thế
14 Chương 13: Ghen
15 Chương 14: Hôn
16 Chương 15: Yến Trọng Hoan
17 Chương 16: Sau bữa ăn
18 Chương 17: Tiên tri thật - Giả
19 Chương 18: Sư phụ
20 Chương 19: Sau này cứ đi theo anh
21 Chương 20: Bùa dầu
22 Chương 21: Thế mới là cuộc sống
23 Chương 22: Thận
24 Chương 23: Hạt giống của tà ác
25 Chương 24: Chẳng trách thành tích của cô không tốt
26 Chương 25: Sáng kiến mới
27 Chương 26: Sáng kiến mới
28 Chương 27: Giới hạn
29 Chương 28: Như thế là thế nào?
30 Chương 29: Vì tương lai
31 Chương 30: Tranh giành chức tổ trưởng
32 Chương 31: Diệt sâu
33 Chương 32
34 Chương 33: Bạch Lộ đến đây
35 Chương 34: Nhân gian
36 Chương 35: Tôi muốn làm người tốt
37 Chương 36: Cách sử dụng kỳ lạ
38 Chương 37: Sa Ưng em nhớ anh
39 Chương 38: Ẩn tình
40 Chương 39
41 Chương 40
42 Chương 41
43 Chương 42
44 Chương 43
45 Chương 44
46 Chương 45
47 Chương 46
48 Chương 47
49 Chương 48
50 Chương 49: Ngày mùng 8 tháng 4 B bản
51 Chương 50: Ngày mùng 9 tháng 4 A chương
52 Chương 51
53 Chương 52
54 Chương 53
55 Chương 54
56 Chương 55
57 Chương 56
58 Chương 57
59 Chương 58
60 Chương 59
61 Chương 60
62 Chương 61
63 Chương 62
64 Chương 63: Ngày 17 tháng 4, A
65 Chương 64: Ngày 17 tháng 4, B
66 Chương 65: Ngày 18 tháng 4, A
67 Chương 66: Ngày 18 tháng 4, B
68 Chương 67: Ngày 19 tháng 4, A
69 Chương 68: Ngày 19 tháng 4, B
70 Chương 69: Ngày 20 tháng 4, A
71 Chương 70: Ngày 20 tháng 4, B
72 Chương 71: Ngày 20 tháng 4. C
73 Chương 72: Ngày 21 tháng 4, A
74 Chương 73: Ngày 21 tháng 4, B
75 Chương 74: Ngày 22 tháng 4. A
76 Chương 75: Ngày 23 tháng 4, A
77 Chương 76: Ngày 23 tháng 4, B
78 Chương 77: Ngày 24 tháng 4, A
79 Chương 78: Ngày 24 tháng 4, B
80 Chương 79: Ngày 25 tháng 4,A
81 Chương 80: Ngày 25 Tháng 4, B
82 Chương 81: Ngày 26 Tháng 4, A
83 Chương 82: Ngày 26 Tháng 4,A
84 Chương 83: Ngày 27 Tháng 4, A
85 Chương 84: Ngày 27 tháng 4, B
86 Chương 85: Ngày 28 tháng 4, A
87 Chương 86: Ngày 29 tháng 4, A
88 Chương 87: Ngày 29 tháng 4, B
89 Chương 88: Ngày 30 tháng 4, A
90 Chương 89: Ngày 01 tháng 5, A
91 Chương 90: Ngày 1 tháng 5, B
92 Chương 91: Ngày 2 tháng 5, A
93 Chương 92: Ngày 4 tháng 5, A
94 Chương 93: Ngày 04 tháng 5, B
95 Chương 94: Ngày 6 tháng 5, A
96 Chương 95: Ngày 06 tháng 5, B
97 Chương 96: Ngày 8 tháng 5, A
98 Chương 97: Ngày 09 tháng 05, A
99 Chương 98: Ngày 09 tháng 05, B
100 Chương 99: Ngày 10 tháng 05, A
101 Chương 100: Ngày 12 tháng 5, A
102 Chương 101: Ngày 13 tháng 5,A
103 Chương 102: Ngày 14 tháng 5, B
104 Chương 103: Ngày 14 tháng 5, B
105 Chương 104: Ngày 15 tháng 5, A
106 Chương 105: Ngày 16 tháng 5, A
107 Chương 106: Ngày 17 tháng 5, B
108 Chương 107: Ngày 19 tháng 5, A
109 Chương 109: Ngày 20 tháng 5, A
110 Chương 110: Ngày 21 tháng 5, A
111 Chương 111: Ngày 21 tháng 5, B
112 Chương 112: Ngày 22 tháng 5, B
113 Chương 113: Ngày 22 tháng 5, B
114 Chương 114: Ngày 23 tháng 5, A
115 Chương 115
116 Chương 116
117 Chương 117
118 Chương 118
119 Chương 119
120 Chương 120
121 Chương 121
122 Chương 122
123 Chương 123
124 Chương 124
125 Chương 125
126 Chương 126
127 Chương 127
128 Chương 128
129 Chương 129
130 Chương 130
131 Chương 131
132 Chương 132
133 Chương 133
134 Chương 134
135 Chương 135
136 Chương 136
137 Chương 137
138 Chương 138
139 Chương 139
140 Chương 140
141 Chương 141: Quỷ nghèo thiệt là khổ
142 Chương 142
143 Chương 143
144 Chương 144
145 Chương 145
146 Chương 146
147 Chương 147
148 Chương 148
149 Chương 149
150 Chương 150
151 Chương 151
152 Chương 152
153 Chương 153
154 Chương 154
155 Chương 155
156 Chương 156
157 Chương 157: Phỉ thúy dưa hấu
158 Chương 158
159 Chương 159
160 Chương 160
161 Chương 161
162 Chương 162
163 Chương 163
164 Chương 164
165 Chương 165
166 Chương 166: Tôi lại suýt đến muộn
167 Chương 167
168 Chương 168
169 Chương 169
170 Chương 170: Đêm hôm trước
171 Chương 171: Vẫn luôn muốn dừng lại
172 Chương 172: Như đã trải qua một đời
173 Chương 173: Sao chúng ta lại yêu nhau
174 Chương 174: A A A A, tôi lại bị muộn rồi!!
175 Chương 175: Thời gian trôi như một bản nhạc
176 Chương 176: Sai càng thêm sai
177 Chương 177: Cuối cùng vẫn sai sao?
178 Chương 178: Đã chọn con đường này, thì đừng hối hận
179 Chương 179: Âm Thần Ngọc Nữ
180 Chương 180: Cuối cùng vẫn chỉ còn tôi ở cạnh
181 Chương 181: Ăn nói với sư phụ thế nào đây?
182 Chương 182: Dũng cảm là gì?
183 Chương 183: Thành công của cô
184 Chương 184: Hạng người dối trá xảo quyệt
185 Chương 185: Thả ông ta ra ngoài
186 Chương 186: Ngày giỗ
187 Chương 187: Thay đổi
188 Chương 188: Người tính không bằng trời tính
189 Chương 189: Yêu đan
190 Chương 190: Em là cô gái đặc biệt nhất tôi từng gặp
191 Chương 191: Sự thật là gì?
192 Chương 192: Mẹ, chúng ta về nhà thôi
193 Chương 193: Rốt cuộc thì cô không làm được
194 Chương 194: Có gì khác biệt
195 Chương 195: Hại tôi bị hắn ta đánh
196 Chương 196: Gia đình hòa thuận vui vẻ
197 Chương 197: Người có dã tâm vốn khó khống chế
198 Chương 198: Nhị phu nhân
199 Chương 199: Thần hình ta đã diệt, còn gì đâu
200 Chương 200: Sự nghi ngờ
201 Chương 201: Thiên Đạo đã mất
202 Chương 202: Vẫn mạnh khỏe, anh đừng mong nhớ
203 Chương 203: Sếp luôn luôn đúng
204 Chương 204: Mượn dao giết người
205 Chương 205: Tỉnh lại khi quên mất gió tuyết đêm qua
206 Chương 206: Có công mài sắt, có ngày nên kim
207 Chương 207: Màu xuân đầy ắp tình nhưng mỏng nghĩa
208 Chương 208: Chỉ còn một bước
209 Chương 209: Chôn vùi chân tướng
210 Chương 210: Tôn chủ xuất hiện
211 Chương 211: Bộ mặt thật của Nhân Gian
212 Chương 212: Tìm một thôn xóm nhỏ
213 Chương 213: Nhất niệm thành phật, nhất niệm thành ma
214 Chương 214: Ân trọng như núi
215 Chương 215: Được hay mất, từ từ sẽ rõ
216 Chương 217: Giang Vĩ Trúc
217 Chương 218: Chó nhà có tang
218 Chương 219: Bị dọa cho sợ mất mật
219 Chương 220: Một ngày là thầy, cả đời là thầy
220 Chương 221: Lo việc trong trước mới lo đến việc ngoài
221 Chương 222: Tôn chủ
222 Chương 223: Thiên thư
223 Chương 224: Cái chết của Giang Tử Hằng
224 Chương 225: Sau chia ly, cố nhân trở lại
225 Chương 226: Chỉ có ước mơ và nghĩa tình, là không bao giờ thay đổi
226 Chương 227: Cách duy nhất lúc này là tìm thấy cô ấy
227 Chương 228: Thứ vốn nợ đã lâu, nay trả lại cho người
228 Chương 229: Ký ức cũ đã gieo sâu
229 Chương 230: Kết thúc tất cả đi
230 Chương 231: Kết thúc
Chapter

Updated 230 Episodes

1
Chương 1-1: Dẫn chuyện
2
Chương 1-2: Bác sẽ chết đuối
3
Chương 2: Bạch Hà tiên sinh
4
Chương 3: Ufo
5
Chương 4: Ghi chép thú vị
6
Chương 5: Mộng mắt
7
Chương 6: Tần tiểu thư, tôi đi đây
8
Chương 7: Âm nhãn
9
Chương 8: Tiên tri
10
Chương 9: Tiên tri... Phải được gả cho Tôn chủ
11
Chương 10: Giữ được trinh tiết
12
Chương 11: Giấc mộng xuân đáng ngờ
13
Chương 12: Thực sự không cần phải hành đại lễ như thế
14
Chương 13: Ghen
15
Chương 14: Hôn
16
Chương 15: Yến Trọng Hoan
17
Chương 16: Sau bữa ăn
18
Chương 17: Tiên tri thật - Giả
19
Chương 18: Sư phụ
20
Chương 19: Sau này cứ đi theo anh
21
Chương 20: Bùa dầu
22
Chương 21: Thế mới là cuộc sống
23
Chương 22: Thận
24
Chương 23: Hạt giống của tà ác
25
Chương 24: Chẳng trách thành tích của cô không tốt
26
Chương 25: Sáng kiến mới
27
Chương 26: Sáng kiến mới
28
Chương 27: Giới hạn
29
Chương 28: Như thế là thế nào?
30
Chương 29: Vì tương lai
31
Chương 30: Tranh giành chức tổ trưởng
32
Chương 31: Diệt sâu
33
Chương 32
34
Chương 33: Bạch Lộ đến đây
35
Chương 34: Nhân gian
36
Chương 35: Tôi muốn làm người tốt
37
Chương 36: Cách sử dụng kỳ lạ
38
Chương 37: Sa Ưng em nhớ anh
39
Chương 38: Ẩn tình
40
Chương 39
41
Chương 40
42
Chương 41
43
Chương 42
44
Chương 43
45
Chương 44
46
Chương 45
47
Chương 46
48
Chương 47
49
Chương 48
50
Chương 49: Ngày mùng 8 tháng 4 B bản
51
Chương 50: Ngày mùng 9 tháng 4 A chương
52
Chương 51
53
Chương 52
54
Chương 53
55
Chương 54
56
Chương 55
57
Chương 56
58
Chương 57
59
Chương 58
60
Chương 59
61
Chương 60
62
Chương 61
63
Chương 62
64
Chương 63: Ngày 17 tháng 4, A
65
Chương 64: Ngày 17 tháng 4, B
66
Chương 65: Ngày 18 tháng 4, A
67
Chương 66: Ngày 18 tháng 4, B
68
Chương 67: Ngày 19 tháng 4, A
69
Chương 68: Ngày 19 tháng 4, B
70
Chương 69: Ngày 20 tháng 4, A
71
Chương 70: Ngày 20 tháng 4, B
72
Chương 71: Ngày 20 tháng 4. C
73
Chương 72: Ngày 21 tháng 4, A
74
Chương 73: Ngày 21 tháng 4, B
75
Chương 74: Ngày 22 tháng 4. A
76
Chương 75: Ngày 23 tháng 4, A
77
Chương 76: Ngày 23 tháng 4, B
78
Chương 77: Ngày 24 tháng 4, A
79
Chương 78: Ngày 24 tháng 4, B
80
Chương 79: Ngày 25 tháng 4,A
81
Chương 80: Ngày 25 Tháng 4, B
82
Chương 81: Ngày 26 Tháng 4, A
83
Chương 82: Ngày 26 Tháng 4,A
84
Chương 83: Ngày 27 Tháng 4, A
85
Chương 84: Ngày 27 tháng 4, B
86
Chương 85: Ngày 28 tháng 4, A
87
Chương 86: Ngày 29 tháng 4, A
88
Chương 87: Ngày 29 tháng 4, B
89
Chương 88: Ngày 30 tháng 4, A
90
Chương 89: Ngày 01 tháng 5, A
91
Chương 90: Ngày 1 tháng 5, B
92
Chương 91: Ngày 2 tháng 5, A
93
Chương 92: Ngày 4 tháng 5, A
94
Chương 93: Ngày 04 tháng 5, B
95
Chương 94: Ngày 6 tháng 5, A
96
Chương 95: Ngày 06 tháng 5, B
97
Chương 96: Ngày 8 tháng 5, A
98
Chương 97: Ngày 09 tháng 05, A
99
Chương 98: Ngày 09 tháng 05, B
100
Chương 99: Ngày 10 tháng 05, A
101
Chương 100: Ngày 12 tháng 5, A
102
Chương 101: Ngày 13 tháng 5,A
103
Chương 102: Ngày 14 tháng 5, B
104
Chương 103: Ngày 14 tháng 5, B
105
Chương 104: Ngày 15 tháng 5, A
106
Chương 105: Ngày 16 tháng 5, A
107
Chương 106: Ngày 17 tháng 5, B
108
Chương 107: Ngày 19 tháng 5, A
109
Chương 109: Ngày 20 tháng 5, A
110
Chương 110: Ngày 21 tháng 5, A
111
Chương 111: Ngày 21 tháng 5, B
112
Chương 112: Ngày 22 tháng 5, B
113
Chương 113: Ngày 22 tháng 5, B
114
Chương 114: Ngày 23 tháng 5, A
115
Chương 115
116
Chương 116
117
Chương 117
118
Chương 118
119
Chương 119
120
Chương 120
121
Chương 121
122
Chương 122
123
Chương 123
124
Chương 124
125
Chương 125
126
Chương 126
127
Chương 127
128
Chương 128
129
Chương 129
130
Chương 130
131
Chương 131
132
Chương 132
133
Chương 133
134
Chương 134
135
Chương 135
136
Chương 136
137
Chương 137
138
Chương 138
139
Chương 139
140
Chương 140
141
Chương 141: Quỷ nghèo thiệt là khổ
142
Chương 142
143
Chương 143
144
Chương 144
145
Chương 145
146
Chương 146
147
Chương 147
148
Chương 148
149
Chương 149
150
Chương 150
151
Chương 151
152
Chương 152
153
Chương 153
154
Chương 154
155
Chương 155
156
Chương 156
157
Chương 157: Phỉ thúy dưa hấu
158
Chương 158
159
Chương 159
160
Chương 160
161
Chương 161
162
Chương 162
163
Chương 163
164
Chương 164
165
Chương 165
166
Chương 166: Tôi lại suýt đến muộn
167
Chương 167
168
Chương 168
169
Chương 169
170
Chương 170: Đêm hôm trước
171
Chương 171: Vẫn luôn muốn dừng lại
172
Chương 172: Như đã trải qua một đời
173
Chương 173: Sao chúng ta lại yêu nhau
174
Chương 174: A A A A, tôi lại bị muộn rồi!!
175
Chương 175: Thời gian trôi như một bản nhạc
176
Chương 176: Sai càng thêm sai
177
Chương 177: Cuối cùng vẫn sai sao?
178
Chương 178: Đã chọn con đường này, thì đừng hối hận
179
Chương 179: Âm Thần Ngọc Nữ
180
Chương 180: Cuối cùng vẫn chỉ còn tôi ở cạnh
181
Chương 181: Ăn nói với sư phụ thế nào đây?
182
Chương 182: Dũng cảm là gì?
183
Chương 183: Thành công của cô
184
Chương 184: Hạng người dối trá xảo quyệt
185
Chương 185: Thả ông ta ra ngoài
186
Chương 186: Ngày giỗ
187
Chương 187: Thay đổi
188
Chương 188: Người tính không bằng trời tính
189
Chương 189: Yêu đan
190
Chương 190: Em là cô gái đặc biệt nhất tôi từng gặp
191
Chương 191: Sự thật là gì?
192
Chương 192: Mẹ, chúng ta về nhà thôi
193
Chương 193: Rốt cuộc thì cô không làm được
194
Chương 194: Có gì khác biệt
195
Chương 195: Hại tôi bị hắn ta đánh
196
Chương 196: Gia đình hòa thuận vui vẻ
197
Chương 197: Người có dã tâm vốn khó khống chế
198
Chương 198: Nhị phu nhân
199
Chương 199: Thần hình ta đã diệt, còn gì đâu
200
Chương 200: Sự nghi ngờ
201
Chương 201: Thiên Đạo đã mất
202
Chương 202: Vẫn mạnh khỏe, anh đừng mong nhớ
203
Chương 203: Sếp luôn luôn đúng
204
Chương 204: Mượn dao giết người
205
Chương 205: Tỉnh lại khi quên mất gió tuyết đêm qua
206
Chương 206: Có công mài sắt, có ngày nên kim
207
Chương 207: Màu xuân đầy ắp tình nhưng mỏng nghĩa
208
Chương 208: Chỉ còn một bước
209
Chương 209: Chôn vùi chân tướng
210
Chương 210: Tôn chủ xuất hiện
211
Chương 211: Bộ mặt thật của Nhân Gian
212
Chương 212: Tìm một thôn xóm nhỏ
213
Chương 213: Nhất niệm thành phật, nhất niệm thành ma
214
Chương 214: Ân trọng như núi
215
Chương 215: Được hay mất, từ từ sẽ rõ
216
Chương 217: Giang Vĩ Trúc
217
Chương 218: Chó nhà có tang
218
Chương 219: Bị dọa cho sợ mất mật
219
Chương 220: Một ngày là thầy, cả đời là thầy
220
Chương 221: Lo việc trong trước mới lo đến việc ngoài
221
Chương 222: Tôn chủ
222
Chương 223: Thiên thư
223
Chương 224: Cái chết của Giang Tử Hằng
224
Chương 225: Sau chia ly, cố nhân trở lại
225
Chương 226: Chỉ có ước mơ và nghĩa tình, là không bao giờ thay đổi
226
Chương 227: Cách duy nhất lúc này là tìm thấy cô ấy
227
Chương 228: Thứ vốn nợ đã lâu, nay trả lại cho người
228
Chương 229: Ký ức cũ đã gieo sâu
229
Chương 230: Kết thúc tất cả đi
230
Chương 231: Kết thúc
footer(); ?>