Chương 5: Thù lao ngàn vàng

Văn Tư Uyên bỗng lùi lại vài bước, những người ngồi bên trong phát hiện ra bầu không khí khác thường, đồng thời cảnh giác.

Phi Khấu Nhi đứng dậy, tư thái của hắn đã khác trước hoàn toàn. Hắn ưỡn thẳng sống lưng, giống như một mũi tên rũ sạch mọi tro bụi lắp vào dây cung, trên người hắn tản ra hơi thở vô cùng đáng sợ.

Đôi mắt Phi Khấu Nhi đen láy, bình thường trông có vẻ chất phác nhưng lúc này mắt hắn ánh lên một tia lạnh lẽo, im lặng nhìn Văn Tư Uyên chằm chằm, hắn tạm thời không nhúc nhích, dường như đang suy nghĩ hậu quả khi ra tay.

Một thoáng đứng im khiến mọi người rùng mình, Thương Vãn đã đặt tay lên chuôi đao theo phản xạ.

Vẻ mặt Văn Tư Uyên vô cùng khó coi, y cố giữ vững vẻ trấn định, “Muốn giết ta? Đừng quên ở đây có ai.”

Một lúc lâu sau, Phi Khấu Nhi mới chớp mắt một cái.

Văn Tư Uyên khống chế nhịp tim, nói tiếp, “Ngươi cũng rõ nếu chuyện kia bị lộ ra ngoài thì sẽ có hậu quả gì. Đừng nhất thời xúc động, huống hồ ngươi còn cần tin tức ở chỗ ta.”

Phi Khấu Nhi vẫn không nói gì, mắt hơi cụp xuống.

Văn Tư Uyên cảm thấy sát ý của đối phương đã giảm xuống thấp, y nói tiếp, “Lần này chỉ cần ngươi đồng ý, mặc kệ chuyện Thổ Hỏa La có thuận lợi hay không, ta chắc chắn sẽ giữ kín như bưng, tuyệt đối không nhắc lại.”

Phi Khấu Nhi chậm rãi ngồi xuống ghế, tay vuốt eo như muốn hòa hoãn cảm xúc.

Bầu không khí dần dần thả lỏng, Văn Tư Uyên biết lần mạo hiểm này đã thành công.

Phi Khấu Nhi mở mắt ra, trong đáy mắt chỉ có sự lạnh lẽo, mặt không cảm xúc hỏi, “Ngươi cho rằng chuyện này sẽ thành công? Chỉ bằng nhóm người chia năm xẻ bảy này?”

Lời nói đâm thẳng vào lỗ tai của quần hùng, không đợi có người mở miệng, Tả Khanh Từ đã bất ngờ tiếp lời: “Các hạ có thể yên tâm, chuyến này ta sẽ đồng hành, cùng bàn bạc và tiến lùi với chư vị.”

Một câu nói ra khiến tất cả mọi người đều kinh sợ.

Thổ Hỏa La cách Trung Nguyên vạn dặm, đường đi hung hiểm khó lường, suốt hành trình lại phải che chở cho một công tử Hầu phủ cành vàng lá ngọc không biết võ công, phiền phức là điều không thể tránh khỏi. Huống chi chàng không giống người thường, suy cho cùng chàng cũng là một người nằm triền miên trên giường bệnh hơn mười năm, trên đường đi nếu bị nhiễm phong hàn bệnh dịch hoặc là bị hiểm cảnh dọa sợ, xảy ra chuyện không may thì dù có thành công lấy lại Sơn Hà Đồ cũng khó tránh khỏi bị Tả Hầu trách cứ.

Mọi người cảm thấy không ổn nhưng không biết phải nói thế nào, sau thoáng chốc lúng túng trầm mặc, Thương Vãn nói: “Thân thể công tử đáng giá ngàn vàng, không cần phải dấn thân vào chốn hiểm nguy, chúng tôi sẽ xử lý mọi chuyện ổn thỏa.”

“Đa tạ chư vị quan tâm, ta đã khoẻ mạnh như thường, trước kia cũng đi thăm thú đây đó một thời gian, không sợ mưa gió nóng lạnh. Hơn nữa ta học y tiêu khiển, trên đường đi có thể giúp ích cho chư vị.” Dường như Tả Khanh Từ đã sớm nhìn thấu suy nghĩ của mọi người, “Sơn Hà Đồ liên quan đến an nguy xã tắc, chư vị hiệp khách đều tình nguyện mạo hiểm, sao ta có thể tiếc tấm thân này. Ta đã nói rõ lòng mình với phụ thân, dù có bất trắc cũng là số trời, tuyệt không liên lụy đến chư vị.”

Không ai đáp lại, hiển nhiên hiệu quả của lời giải thích này không được tốt, Tả Khanh Từ cũng không để ý, cười nhạt nói: “Thứ lỗi cho ta nhiều lời, chuyến đi này cần mọi người đồng lòng vượt qua gian nguy, ta không thể không hỏi lại ý của chư vị, nếu như có điều không tiện, xin cứ nói thẳng.”

Lần này Thẩm Mạn Thanh là người đầu tiên mở miệng, dung nhan xinh đẹp của nàng vừa mang khí khái hào hùng lại vừa mềm mại uyển chuyển, “Ta và sư đệ nguyện đi, trợ giúp một phần sức lực.”

Lục Lan Sơn hét một tiếng dài, tiếng rít gào không lớn nhưng truyền đi cực xa khiến mặt hồ gợn sóng, tiếng hét tan đi, ông trầm giọng nói: “Lục mỗ nguyện đi.”

Tu La Đao Thương Vãn cũng tiếp lời, “Đã được Hầu phủ coi trọng, Thương mỗ nguyện đi.”

Thương Vãn nói xong thì cục diện yên tĩnh trở lại, tất cả mọi người đều chờ Phi Khấu Nhi, phi tặc trầm mặc một lúc lâu mới cất giọng khàn khàn: “Giao trước một nửa vàng.”

Trong phòng không có ai nhắc đến tư lợi, Phi Khấu Nhi vừa mở miệng đã yêu cầu vàng, Thẩm Mạn Thanh nghe thấy vậy thì hàng lông mày thanh tú cau lại, đáy mắt Ân Trường Ca lộ ra vẻ xem thường, Lục Lan Sơn và Thương Vãn cũng vậy.

Văn Tư Uyên cũng không thấy xấu hổ, lập tức hỏi ý kiến của Tả Khanh Từ: “Công tử nghĩ thế nào?”

Tả Khanh Từ không trả lời trực tiếp, đôi mắt phượng đẹp đẽ lóe lên tia sáng, đuôi mắt hơi cong lại mang đến cảm giác hờ hững, “Vàng chỉ là chuyện nhỏ, nhưng nội thương của vị này không hề đơn giản, vừa nãy lại ngưng tụ chân khí, chỉ sợ…”

Hình như Phi Khấu Nhi bị câu nói của chàng làm chấn động, hắn đột nhiên khục một tiếng, ho khan dữ dội. Thiếu niên hơi khom lưng, một tay đè chặt cạnh sườn, ho vô cùng khổ sở.

Thấy dáng vẻ chật vật của phi tặc, những người ở trong phòng đều cười trên nỗi đau của người khác.

Giọng điệu của Tả Khanh Từ vừa hòa nhã lại vừa có phần lo lắng: “Nội phủ bị tổn thương không phải chuyện trong hai ba ngày có thể khỏi, nhất định phải nhanh chóng điều dưỡng, có cần ta xem mạch không?”

Thấy tiếng ho của Phi Khấu Nhi càng lúc càng thưa, Ân Trường Ca thoải mái cười lạnh: “Xem ra Thần Bộ Yến Quy Hồng có vài phần lợi hại, cảm giác bị thương hình như không tốt lắm.”

Thương Vãn cũng trào phúng theo Ân Trường Ca: “Cũng khó trách không dám đi, không bằng chui vào ổ dưỡng thương đi.”

“Không dám làm phiền công tử.” Văn Tư Uyên trả lời thay Phi Khấu Nhi, lời nói hợp tình hợp lý, một giọt nước cũng không lọt: “Thương huynh không cần quá lo lắng, hành trình lần này kéo dài vài tháng, đến lúc đi nội thương đã sớm khỏi, không đến nỗi không đi được.”

Tiếng ho khan ngớt dần, Phi Khấu Nhi ấn cạnh sườn hít sâu một hơi, xem như không nghe thấy những lời đâm chọc bên cạnh.

Trên người Tả Khanh Từ có một loại khí độ khiến người ta không thể khó chịu, “Văn huynh nói có lý, vẫn chưa biết nên xưng hô với vị này như thế nào.”

Chỉ một câu đơn giản nhưng Văn Tư Uyên lại không nói nên lời, Phi Khấu Nhi trầm mặc một lát, chớp mắt nói: “Lạc.”

Tả Khanh Từ mỉm cười, lại hỏi tiếp: “Tục danh của Lạc huynh là?”

Lần này thiếu niên không hề trả lời.

Bất luận là hình tượng, lời nói hay là thái độ, Phi Khấu Nhi đều khiến người ta không thích nổi, Ân Trường Ca không nén được căm ghét, mở miệng trào phúng: “Công tử việc gì phải hỏi lại, kẻ nào làm trộm cũng không dám dùng tên thật để gặp người.”

Thẩm Mạn Thanh cũng không có thiện cảm với người này nên không ngăn sư đệ mở miệng châm chọc.

Tả Khanh Từ không để ý mỉm cười, “Đa tạ chư vị, bất luận sau này chuyện có thuận lợi hay không, ta đều cám ơn các vị trước. Tình thế gấp như lửa, ít ngày nữa sẽ phải khởi hành, nếu cần sắp xếp người nhà và có chuyện riêng cần giải quyết, Hầu phủ chắc chắn sẽ dốc toàn lực tương trợ.”

Lục Lan Sơn cũng không khách khí: “Lần này đi rất lâu, ta muốn viết một lá thư gửi cho người nhà.”

Tả Khanh Từ đồng ý: “Đúng là nên làm như thế, xin Lục huynh yên tâm, thư chắc chắn sẽ được gửi đến quý phủ.”

Ân Trường Ca và Thẩm Mạn Thanh phụng lệnh sư phụ mà đến nên không có điều gì ràng buộc, Thương Vãn độc lai độc vãng cũng ít có điều lo lắng, chỉ có Phi Khấu Nhi sinh sự: “Ta có việc phải làm, hai tháng sau sẽ hội họp ở Dịch quán Kim Thành.”

Phi tặc lại phá vỡ bầu không khí hòa bình, đám người không nhịn được nữa, ánh mắt đều trở nên lạnh lùng.

Chỉ có Tả Khanh Từ bình tĩnh như thường, “Nếu Lạc huynh có việc gấp thì đừng ngại nói ra, ta nhất định sẽ sắp xếp người đi làm thay. Chuyện Thổ Hoa La là chuyện gấp, không thể lãng phí thời gian.”

Phi Khấu Nhi trầm mặc liếc nhìn Văn Tư Uyên.

Văn Tư Uyên thở dài một hơi, nụ cười trở nên méo mó, y bước lên trước một bước dài: “Xin công tử thứ lỗi, quả thực hắn có chuyện quan trọng không thể để người khác đi xử lý. Làm phiền công tử đổi vàng thành ngân phiếu, gửi ở tiền trang Thông Ký trên đường Chu Tước, một canh giờ sau sẽ có người đến lấy. Hắn chắc chắn sẽ không trễ hẹn ở Dịch quán Kim Thành, Văn mỗ xin đảm bảo.”

“Làm gì cũng che che giấu giấu, quả nhiên tính ăn trộm khó sửa đổi, muốn lừa tiền rồi bỏ chạy sao?” Ân Trường Ca nghe không lọt tai, giọng nói cao ngạo tràn ngập vẻ khinh thường, “Văn huynh cũng là người nổi danh trên giang hồ, sao lại làm bạn với kẻ tiểu nhân?”

Thẩm Mạn Thanh nghe đến đây thì cảm thấy không ổn, Bách Hiểu công tử có võ công không cao nhưng chuyện thám thính tin tức lại đứng đầu thiên hạ, đồng thời y khéo léo đưa đẩy, kết giao với vô số người, không nên tuỳ tiện đắc tội.

Nhận được sự ra hiệu của sư tỷ, Ân Trường Ca cố kìm nén cơn giận, không ngờ Phi Khấu Nhi lại mở miệng, “Ta vốn nhận tiền làm việc, ngươi ghen tị thì cứ nói thẳng với Hầu phủ.”

Một câu nói giống như đốt cháy một thùng dầu hỏa, Ân Trường Ca giận dữ quắc mi, “Ai tham lam, thấy lợi quên nghĩa giống như ngươi!”

Thẩm Mạn Thanh cũng có chung suy nghĩ nhưng ngại động thủ chỉ vì giao tranh miệng lưỡi, nàng chỉ lạnh nhạt liếc nhìn Phi Khấu Nhi, giữ chặt Ân Trường Ca.

“Không sao, ta tin Lạc huynh đã nói là làm, sẽ không để Văn huynh khó xử.” Tả Khanh Từ hóa giải bầu không khí căng thẳng một lần nữa, quay đầu nói với Phi Khấu Nhi, “Mong Lạc huynh hết lòng tuân thủ thời gian đã định, hẹn gặp lại ở Dịch quán Kim Thành.”

Phi Khấu Nhi không để ý đến bất kỳ kẻ nào, đi thẳng xuống lầu, Văn Tư Uyên cũng không ở lại, cúi đầu vái chào Tả Khanh Từ và mọi người trong phòng rồi rời đi.

Lòng Ân Trường Ca tràn ngập giận dữ lại không có chỗ trút ra, vẫn còn ghi hận: “Hai người này đang diễn trò, một ca một múa, sử dụng mánh lới lươn lẹo. Chuyện lớn há có thể nhờ vả tiểu nhân chỉ biết trục lợi, công tử thứ lỗi cho ta nhiều lời, người này yêu tiền như mạng, tham sống sợ chết, giữ hắn ở lại có ích lợi gì.”

Tả Khanh Từ chỉ mỉm cười, gương mặt tuấn mỹ sâu xa khó dò: “Nghi thì không dùng mà đã dùng thì không nghi, đa tạ Ân huynh nhắc nhở.”

Hết chương 5.

Chapter
1 Chương 1: Đình Vân Tạ
2 Chương 2: Phi Khấu Nhi
3 Chương 3: Tướng mạo hào hoa phong nhã
4 Chương 4: Sơn Hà Đồ
5 Chương 5: Thù lao ngàn vàng
6 Chương 6: Chuyến đi vạn dặm
7 Chương 7: Vực Tuyết
8 Chương 8: Cơn thịnh nộ của trời cao
9 Chương 9: Kiếp sống đạo tặc
10 Chương 10: Săn Yêu Lang
11 Chương 11: Ra khỏi thung lũng
12 Chương 12: Đấu rượu
13 Chương 13: Thục vực Tam Ma
14 Chương 14: Mưu kế tuyệt diệu
15 Chương 15: Đàn và hát
16 Chương 16: Vòng sơ khảo
17 Chương 17: Giữa sân
18 Chương 18: Quân vương vào cuộc
19 Chương 19: Biến loạn đẫm máu
20 Chương 20: Trả hết nợ nần
21 Chương 21: Nghĩa khí ở đâu?
22 Chương 22: Cướp chim oanh kiều diễm
23 Chương 23: Thoát khỏi lao tù
24 Chương 24: Cướp công quay về
25 Chương 25: Múa trên hoang nguyên
26 Chương 26: Khinh Ly Kiếm
27 Chương 27: Chính Dương sừng sững
28 Chương 28: Chuyện trong núi
29 Chương 29: Người đến trong cơn mưa
30 Chương 30: Băng Hoa Thừa Lộ
31 Chương 31: Đại Hội Đấu Kiếm
32 Chương 32: Sóng gió đến
33 Chương 33: Kẻ địch đến gần
34 Chương 34: Cướp đường xa
35 Chương 35: Mưu đồ gì?
36 Chương 36: Kiếp nạn trùng trùng
37 Chương 37: Chờ gặp quân
38 Chương 38: Dung nhan biến đổi
39 Chương 39: Uy hiếp giai nhân
40 Chương 40: Nước xanh sương khói lượn lờ
41 Chương 41: Yến tiệc
42 Chương 42: Ván cờ
43 Chương 43: Gương Song Điệp
44 Chương 44: Tìm kiếm bên bờ sông
45 Chương 45: Đám mây hoảng loạn
46 Chương 46: Hạc Vĩ Bạch
47 Chương 47: Lòng khanh thay đổi
48 Chương 48: Ai là anh hùng?
49 Chương 49: Toái Hồn Liêm
50 Chương 50: Một Tấc Tương Tư
51 Chương 51: Đôi cánh của mây
52 Chương 52: Ký ức Thiên Đô
53 Chương 53: Bồng Lai Cốc
54 Chương 54: Chim nhạn mùa thu đến
55 Chương 55: Lục Ngạc Văn Thù
56 Chương 56: Nửa đêm tương tư
57 Chương 57: Lồng son buộc
58 Chương 58: Món nợ trước kia
59 Chương 59: Cớ sao duyên cạn
60 Chương 60: Tình kiếp đầu tiên
61 Chương 61: Mộng lưu ly
62 Chương 62: Lưới đôi
63 Chương 63: Đình giữa lưng chừng núi
64 Chương 64: Minh Muội Các
65 Chương 65: Vết thương lòng
66 Chương 66: Ngâm mình giữa hương thơm
67 Chương 67: Hướng gió nổi
68 Chương 68: Bụi bay trên đường
69 Chương 69: Hồng nhạn bay xa
70 Chương 70: Lòng chẳng phải đá xanh
71 Chương 71: Rồng lặn trong biển
72 Chương 72: Mưa gió dồn dập
73 Chương 73: Sơn ngoại sơn
74 Chương 74: Chim sẻ ẩn mình
75 Chương 75: Bức tranh máu tươi đẹp
76 Chương 76: Thư nhờ cậy
77 Chương 77
78 Chương 78: Đêm trăng sáng
79 Chương 79: Tấn công sát nách
80 Chương 80: Lựa chọn khó khăn
81 Chương 81: Giấc mơ vỡ nát
82 Chương 82: Cuối cùng thành không
83 Chương 83: Không gặp lại
84 Chương 84: Huyết Dực Thần Giáo
85 Chương 85: Tình nhân giận dỗi
86 Chương 86: Hai đóa hoa xinh đẹp
87 Chương 87: Tặng tượng rắn vàng
88 Chương 88: Nghiền thành bụi
89 Chương 89: Khách quý đến
90 Chương 90: Nỗi phiền muộn của kẻ đa tình
91 Chương 91: Lễ Khiêu Nguyệt
92 Chương 92: Ý chim xanh
93 Chương 93: Người ấy đến
94 Chương 94: Hoàng Tuyền Dẫn
Chapter

Updated 94 Episodes

1
Chương 1: Đình Vân Tạ
2
Chương 2: Phi Khấu Nhi
3
Chương 3: Tướng mạo hào hoa phong nhã
4
Chương 4: Sơn Hà Đồ
5
Chương 5: Thù lao ngàn vàng
6
Chương 6: Chuyến đi vạn dặm
7
Chương 7: Vực Tuyết
8
Chương 8: Cơn thịnh nộ của trời cao
9
Chương 9: Kiếp sống đạo tặc
10
Chương 10: Săn Yêu Lang
11
Chương 11: Ra khỏi thung lũng
12
Chương 12: Đấu rượu
13
Chương 13: Thục vực Tam Ma
14
Chương 14: Mưu kế tuyệt diệu
15
Chương 15: Đàn và hát
16
Chương 16: Vòng sơ khảo
17
Chương 17: Giữa sân
18
Chương 18: Quân vương vào cuộc
19
Chương 19: Biến loạn đẫm máu
20
Chương 20: Trả hết nợ nần
21
Chương 21: Nghĩa khí ở đâu?
22
Chương 22: Cướp chim oanh kiều diễm
23
Chương 23: Thoát khỏi lao tù
24
Chương 24: Cướp công quay về
25
Chương 25: Múa trên hoang nguyên
26
Chương 26: Khinh Ly Kiếm
27
Chương 27: Chính Dương sừng sững
28
Chương 28: Chuyện trong núi
29
Chương 29: Người đến trong cơn mưa
30
Chương 30: Băng Hoa Thừa Lộ
31
Chương 31: Đại Hội Đấu Kiếm
32
Chương 32: Sóng gió đến
33
Chương 33: Kẻ địch đến gần
34
Chương 34: Cướp đường xa
35
Chương 35: Mưu đồ gì?
36
Chương 36: Kiếp nạn trùng trùng
37
Chương 37: Chờ gặp quân
38
Chương 38: Dung nhan biến đổi
39
Chương 39: Uy hiếp giai nhân
40
Chương 40: Nước xanh sương khói lượn lờ
41
Chương 41: Yến tiệc
42
Chương 42: Ván cờ
43
Chương 43: Gương Song Điệp
44
Chương 44: Tìm kiếm bên bờ sông
45
Chương 45: Đám mây hoảng loạn
46
Chương 46: Hạc Vĩ Bạch
47
Chương 47: Lòng khanh thay đổi
48
Chương 48: Ai là anh hùng?
49
Chương 49: Toái Hồn Liêm
50
Chương 50: Một Tấc Tương Tư
51
Chương 51: Đôi cánh của mây
52
Chương 52: Ký ức Thiên Đô
53
Chương 53: Bồng Lai Cốc
54
Chương 54: Chim nhạn mùa thu đến
55
Chương 55: Lục Ngạc Văn Thù
56
Chương 56: Nửa đêm tương tư
57
Chương 57: Lồng son buộc
58
Chương 58: Món nợ trước kia
59
Chương 59: Cớ sao duyên cạn
60
Chương 60: Tình kiếp đầu tiên
61
Chương 61: Mộng lưu ly
62
Chương 62: Lưới đôi
63
Chương 63: Đình giữa lưng chừng núi
64
Chương 64: Minh Muội Các
65
Chương 65: Vết thương lòng
66
Chương 66: Ngâm mình giữa hương thơm
67
Chương 67: Hướng gió nổi
68
Chương 68: Bụi bay trên đường
69
Chương 69: Hồng nhạn bay xa
70
Chương 70: Lòng chẳng phải đá xanh
71
Chương 71: Rồng lặn trong biển
72
Chương 72: Mưa gió dồn dập
73
Chương 73: Sơn ngoại sơn
74
Chương 74: Chim sẻ ẩn mình
75
Chương 75: Bức tranh máu tươi đẹp
76
Chương 76: Thư nhờ cậy
77
Chương 77
78
Chương 78: Đêm trăng sáng
79
Chương 79: Tấn công sát nách
80
Chương 80: Lựa chọn khó khăn
81
Chương 81: Giấc mơ vỡ nát
82
Chương 82: Cuối cùng thành không
83
Chương 83: Không gặp lại
84
Chương 84: Huyết Dực Thần Giáo
85
Chương 85: Tình nhân giận dỗi
86
Chương 86: Hai đóa hoa xinh đẹp
87
Chương 87: Tặng tượng rắn vàng
88
Chương 88: Nghiền thành bụi
89
Chương 89: Khách quý đến
90
Chương 90: Nỗi phiền muộn của kẻ đa tình
91
Chương 91: Lễ Khiêu Nguyệt
92
Chương 92: Ý chim xanh
93
Chương 93: Người ấy đến
94
Chương 94: Hoàng Tuyền Dẫn
footer(); ?>