Chương 101: Lời nhắn từ Hằng Nga

Nam Doanh khách điếm tầng một người đông đúc xôn xao, Gióng cùng An Nhiên bước xuống đến nơi thì cũng đã thấy Thạch Sanh và Xuân Mai đã trở về đang ngồi trên bàn trò chuyện cùng nhau.

Thấy Công tử hai người gật đầu chào:

- Công tử chúng ta đã trở về..

Gióng gật đầu ngồi xuống, An Nhiên để ba vò rượu nhỏ xuống bàn rồi ngồi ghế giữa phụ thân và đại ca, Thạch Sanh xoa đầu nàng yêu thích, An Nhiên cũng toe toét cười vì vui mừng gặp lại.

Gióng nhìn mọi người rồi cầm bát đũa ra hiệu mọi người dùng nói:

- Chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện.

Mọi người gật đầu bắt đầu động đũa, Xuân Mai cầm vò châm tửu cho mọi người, nàng gắp thức ăn cho công tử với An Nhiên cùng mọi người rồi mới nhỏ nhẹ ăn.

Gióng gật đầu với nàng nói:

- Nàng cũng ăn nhiều một chút đi, cả ngày nay vất vả cho nàng rồi!

- Cảm ơn tỷ.

Xuân Mai cười nhưng không nói, thi thoảng lại gắp đồ rồi châm tửu cho mọi người, Gióng nhìn Thạch Sanh mở miệng hỏi:

- Bên Hoắc Kỳ có đưa thông tin gì không?

Thạch Sanh cầm bát rượu uống một hơi đáp:

- Công tử, các tông môn đã có nhiều người tụ tập trở lại đây vì nghe nói vài ngày nữa có đấu giá hội lớn diễn ra nên không ai muốn vắng mặt.

Xuân Mai nghe vậy tiếp lời:

- Đúng rồi công tử, Chuyện này Thừa Chí cũng đã nói lại với ta, hai ngày nữa Vạn Niên thương hội mở cuộc đấu giá lưu động như thường niên, lần này đôi chút đặc biệt vì có đấu giá Hoá Thần, Phá Chướng Đan cùng với Hồi Nhục Đan nên rất thu hút các cường giả trong khu vực đến tranh đoạt.

Gióng yên lặng nghe hai người nói xong thì suy nghĩ đôi chút, Hoá Thần Đan này đúng là trận quý, với những người đã Nguyên Anh đặc biệt là Nguyên Anh hậu kì, nếu có được nó thì đương nhiên sẽ tăng thêm vài thành có một Hoá Thần cường giả, đó là điều tốt với các thế lực cũng như cá nhân tự sĩ, còn Hồi Nhục Đan nghệ nói có thể gây dựng lại các bộ phận thân thể bị tổn hại cũng đều là đồ tốt.

- Xuân Mai, lát ăn xong nàng lại đi Thiên Việt một chuyến, xem Thừa Chí có bao nhiêu tiền tài dùng được thu lại đây, đấu giá hội này có lẽ giá trị lớn nhưng ta muốn tham gia một phen.

- vâng, lát Xuân Mai sẽ đi ngay.

Khải Đức tay cầm chiếc đùi gà, tay kia cầm bát rượu, miệng nhai nhồm nhoàm nói:

- Công tử, sao chúng ta không cướp lấy? Cần gì phải mất tiền chứ??

Xuân Mai nhìn hắn như người từ trên trời rơi xuống nói:

- Vạn Niên thương hội một trong các thương hội hàng đầu Đông Vực, đấu giá lưu động cường giả bảo hộ nghiêm ngặt, ngươi nghĩ chỉ mấy những người chúng ta cướp được sao? Chẳng lẽ người làm cướp quen rồi!

Khải Đức nghệ vậy lầu bầu không phục:

- Không cướp ở đấu giá được, thì cướp kẻ tham dự đấu giá lúc chúng rời khỏi đây, không phải vậy là được sao??

Gióng nhìn hắn cười nói:

- Ai biết gã nào đấu giá được? Thế lực của hắn ra sao? coi như biết thì cướp được không phải dễ chắc chắn hắn sẽ đề phòng, hơn nữa tuy Hoá Thần Đan này có giá trị nhưng ta không thích làm kẻ cướp, cái gì của ta thì Sẽ là của ta.

- Công tử còn chuyện này nữa.

Thạch Sanh rót cho mình thêm một bát rượu mao xà mà Lý Thông ủ nhờ chỗ công tử, rượu này khá ngon uống vào khí lực tăng đôi chút vừa có hiệu dụng phòng độc, hôm nay không có Thanh Xà ở đây nên có thể uống thoải mãi một chút, chứ mọi khi chỉ cần ngửi thấy Thanh Xà đã xả cho một trận u đầu.

Thạch Sanh với tay châm cho Gióng một bát, Gióng tuy nhỏ nhưng rượu thì không có gì đáng kể, say hay tỉnh đó là do tinh thần, linh hồn, cường hay nhược, hơn nữa người tu luyện có thể bức hơi rượu ta khỏi cơ thể nên cũng không có gì đáng lo lắng.

Gióng cầm bát giơ qua để Thạch Sanh rót hỏi:

- Chuyện gì thế?

Thạch Sanh rót xong đặt vò xuống từ tốn mở miệng:

- Công tử, là chuyện về tên kiếm khách bị truy nã gần đây, hắn hiện đã đang ở trong thành Lam Nhiên này, tên này tuy tu vi Nguyên Anh hậu kỳ nhưng vì là Kiếm khách nên có sức tấn công rất mạnh mẽ sắc bén, Hoắc Kỳ nhắc nhở nếu gặp người này thì chúng ta nên cẩn thận.

Gióng gật đầu, Kiếm Khách tu kiếm đạo sát thương thuộc loại trực tiếp nhất, sắc bén cho dù là phàm nhân hay tu tiên Kiếm là vũ khí hàng vương giả:

- Ngươi có tìm hiểu được kĩ lý do vì sao kẻ này lại bị truy sát không??

- Công tử, Tên này bị truy nã vì đã giết thiếu thành chủ thành Thanh Khâu, nghe đâu tên quần là áo lượt này vì có ý định nhũng tràm vợ của tên kiếm khánh này nên mới bị hắn dùng kiếm xẻ đôi người.

Thạch Sanh nhớ lại chuyện mà Hoắc Kỳ kể lại cho mình.

- Lại có chuyện như vậy, xem ra gã mặt sẹo này là tên quyết đoán, huyết sát, có kẻ thù như này đúng là mệt mỏi đấy, các ngươi nhỡ kĩ nhận dạng hắn lỡ mà gặp tránh đi thì hơn.

- vâng, công tử.

Mọi người ăn uống vui vẻ nói chuyện phiếm, sở dĩ mọi người nói những chuyện mang tính cơ mật ở đây là vì Thạch Sanh dựng lên bình chướng cách âm, nên mọi người khác cũng không nghe thấy gì, biết có bình chướng nhưng đều là người xa lạ chẳng ai dại gì mà đi kiếm chuyện về mình.

Xuân Mai ăn xong đã ngay lập tức rời đi, Gióng cùng mấy người khác trở lên tầng gọi tiểu nhị mang lên một ấm trà, ngồi nói chuyện phiếm ngoài lan can tầng hai đợi nàng trở về.

Gióng nhìn mặt trăng ở phía xa, nó gần đầy đặn xem ra hai ngày nữa có lẽ cũng là ngày rằm, cái ngày mà theo dân Đại Việt cũng là ngày tết, ánh trăng sáng khiến không gian như khoác trên mình một cảm giác huyền dịu nhẹ nhàng.

Gióng Chợt nhớ đến cặp đội mà ai cũng biết lẩm bẩm:

- Những ngày trăng tròn đều là những ngày đẹp, mà không biết tên Cuội ngờ nghệch đó với Hằng Nga Tiên Tử có tiến triển gì không?? cứ chờ đợi mãi biết ngày nào về??

Thạch Sanh mỉm cười có chút hồi tưởng:

- Cuội vốn là người thật thà nhân nghĩa, xả thân cứu sống biết bao nhiêu người, gã đã có vợ ở quê tuy vợ hắn bị người hại mà thay đổi rất nhiều, nhưng một ngày chăn gối vạn kiếp không quên, Hằng Nga tiên tử tuy làm bạn với hắn bấy lâu nhưng lòng vẫn nhung nhớ người chồng đã chết.

- Có đái thì đái bên Tây, chớ đái bên Ðông, cây dông lên trời!!! Haizz.. những người số khổ, kẻ một lòng chung trinh người vợ phương xa, người thì cũng vì một chữ tình mà bị đày nơi cung trăng cô quạnh, hai người bầu bạn qua vô tận tuế nguyêt, tình... một chữ tình khiến lòng người khắc khoải"

Gióng lắc đầu chữ tình là gì?? mà khiến người ta khắc cốt ghi tâm sâu đến vậy??

- Ta thật mong hai người đó mở lòng đón nhận nhau, dù sao người mà họ mong đợi đã không còn tại thế nữa rồi!

- Ta cũng mong vậy giống công tử ah, cung trăng lạnh lẽo đối với hai người họ.

Thạch Sanh gật đầu, cái chuyện hai người có thể quên đi quá khứ để đến với nhau, không chỉ thần tiên mà ngay cả phàm nhân đều mang rất nhiều mong đợi.

An Nhiên rót trà ở bên tò mò nhìn phụ thân và công tử hỏi:

- Phụ thân, công tử, hai người đó là ai vậy?

- Đó là hai vị bằng hữu của ta và công tử.

Thạch Sanh xoa đầu nàng cười nói, ngoài trời đang lặng lẽ, bỗng đổ một cơn mưa lớn, cơn mưa ấy ngớt rồi sau đó một tiếp lại một cơn tới, khiến bên dưới là một mảnh xôn xao, tiếng bước chân dồn dập trên phố vội vàng để tránh đi cơn mưa bất chợt.

Gióng nhìn Thạch Sanh hiểu ý nhìn nhau cười vui vẻ, xem ra việc hai người nói chuyện đã bị người khác phát hiện ra rồi.

Cung điện Bạch Ngọc đẹp đẽ xã hoa, dưới một gốc đa cổ thụ cành lá toả lá xum xuê, một nam tử mặc bộ quần áo nâu đất đầu vấn khăn, hắn ngồi dựa lưng vào gốc đa thổi sáo mắt nhìn xuống hạ giới xa xăm, tiếng sáo vi vu trong giữa tinh không thinh lặng,

Bên cạnh năm tử ấy là một Tiên Nữ xinh đẹp tuyệt trần, nàng đứng trên trên đám mây tía lửng lơ, cơn gió thoảng khiến tà áo khẽ tung bay, những dải lụa hồng vờn quanh, nàng yên lặng lắnh nghe tiếng sáo mắt chăm chú nhìn xa xăm như tìm kiếm điều gì đó đã lãng quên từ lâu.

Nam tử đang say xưa thổi khúc nhạc đồng quê bỗng dừng lại nhăn nhăn mũi:

Hơ hơ....

Hắt...xì..

Khịt...khịt..khựt..

Thiếu nữ giật mình bị đánh thức khỏi miên man, nàng nhìn hắn lo lắng hỏi:

- Cuội ngươi sao thế?? Lại bị cảm ah?

Cuội lắc đầu nói:

- Không, tự dưng ta thấy ngứa mũi hình như có ai đó đang nói gì xấu sau lưng ta vậy.

Tiên Nữ miệng khẽ cười định nói gì trêu đùa, nhưng bỗng nhiên chiếc mũi xinh của nàng khẽ nhăn lại, nàng chưa kịp đưa tay che lại thì:

Hơ hơ...

Hắt...xì....

Cuội vỗ đùi vui vẻ khi thấy vị tiên nữ ngày thường đoan trang thục nữ, lúc này lại như thể một nữ hài bình thường:

- haha.. Hằng Nga xem ra nàng và ta đều bị người nói xấu rồi!

Hằng Nga tức tối tà áo tung bay, toát ra khí thế thượng tiên nói giận dỗi khẽ nhăn mũi:

- khịt khịt.... Có thể khiến ta như vậy thì ắt không phải người bình thường được, ta phải xem là gã nào hừ... nói xấu tên nhà quê nhà ngươi thì thôi đi, lại dám còn dám nói xấu bản tiên.

Mái tóc đen đai óng mượt không gió mà tung bay, nàng nhắm chặt mắt lại tay bấm chỉ tính toán, miệng lẩm nhẩm, Cuội ngồi yên lặng chờ đợi, hắn cũng rất mong chờ danh tính người này.

Tâm trí nàng như vén mây mà hướng đi, từng lớp màn ngăn cách bị nàng xuyên thủng, từng bóng người bên bàn trà hiện ra trong tâm trí nàng, hai lớn hai nhỏ, hai người xa lạ, một người nàng nhận đó là Thạch Sanh, Thạch Sanh đang cùng với một nam hài nhìn trời mưa cười vui vẻ.

Hằng Nga nét mặt từ giận dỗi chuyển sang kinh ngạc xen lẫn vui mừng, Cuội nhìn nàng như vậy càng khiến hắn tò mò không thôi hỏi:

- Là ai mà khiến nàng mừng như vậy??

Hằng Nga lắp bắp:

- Là....Xung Thiên huynh, còn có Thạch Sanh, họ thành công rồi! Xuyên giới thành công rồi!!!

Cuội bật dậy không tin vào tai mình:

- Là Thần Vương thật sao? Nếu vậy thì quá tốt rồi!?? Cuối cùng cũng có tin tức tốt rồi!!!

Hằng Nga vui vẻ gật đầu liên tục, nhưng khoé môi xinh bỗng có dòng máu hồng chảy ra, khuôn mặt nàng dần trở nên tái nhợt thân hình run rẩy loạng choạng như sắp ngã, Cuội phi thân lên đỡ nàng hỏi:

- Nàng sao vậy? Đừng coi nữa..

- Quy tắc cắn trả, nơi ấy cách Đại Việt quá xa, chàng giúp đỡ ta một chút lực, ta phải gửi lời nhắn tới người.

Hằng Nga gắng gượng mặc kệ thân thể run rẩy miệng lắp bắp nói, Cuội gật đầu tay đưa đặt lên vai nàng quang mang diệp lục tản mát tiến vào thân thể Hằng Nga, khiến sinh mệnh lực trong cơ thể nàng được bù đáp mà trở nên hồng nhuận trở lại.

Hằng Nga gật đầu tạ ơn rồi khoanh chân nhắm mắt lại tập trung tư tưởng.

Thành Lam Nhiên cơn mưa dông bất chợt, đến nhanh rồi qua đi cũng nhanh không kém chút nào, mọi người bước ra ngoài nhìn lên bầu trời đêm, mây đen cũng dần tán, ánh trăng lại trở nên hiền hoà sôi sáng khắp nơi, bất chợt nền trời trên cao một khuôn mặt thiếu nữ như nhô ra, khuôn mặt lớn với ngũ quan hài hoà, khiến người người xôn xao mà chỉ trỏ.

Gióng cùng Thạch Sanh nghe tiếng xôn xao phía dưới ngẩng đầu nhìn thiên khung, bắt gặp Khuôn mặt thân quen thì khẽ đứng dậy tiến ra lan can chờ đợi.

Thạch Sanh nhìn khuôn mặt ấy nói với công tử:

- Công tử, quả là nàng đã nhận ra chúng ta nói xấu nàng ah.

Gióng cười có đôi điều suy nghĩ:

Nơk nào có ánh trăng soi sáng là nơi đôi mắt của nàng có thể nhìn đến, nhưng tụ tập thiên địa lực lượng để vượt vị diện cách biệt như vậy, xem ra là có sự trợ giúp của Cuội rồi, nàng hẳn là muốn xả chúng ta một trận đây.

- haha... Chờ xem nào!

Thạch Sanh cười thích thú, Khải Đức, An Nhiên nghe hai người nói thì ngạc nghiên há hốc miệng, phụ thân với công tử lại có bằng hữu cường đại như vậy sao? Người đó có thể tạo ra dị tượng siêu nhiên như vậy?? hai người không hỏi nhìn khuôn mặt phía trên cao chờ đợi.

Khuôn mặt được Hằng Nga tạo ra trên nền trời bỗng mở mắt nhìn về hướng Gióng với Thạch Sanh, nàng khẽ mỉm cười miệng mấp máy từng âm thanh như vang động khắp thế gian, khiến người người rúng động không thôi.

- Xung Thiên, thì ra là hai huynh đang bày trò nói xấu sau lưng bản tiên, đừng tưởng ở xa thì bản tiên không biết nha, hình dạng của người bây giờ thật khiến ta yêu thích đấy, nhanh trở về đi! Chúng ta đợi huynh.

Khuôn mặt mờ dần chợt cất tiếng:

- À tên nhà quê gửi lời rằng, lâu rồi hai huynh không đến chơi! Huynh mau trở về mà đối ẩm cùng hắn đi.

- Phụt.. Hộc... Ái zà... quy tắc cắn trả thật khủng khiếp, Á...ngươi động vào đâu đấy??? Ta phải đi đây, Xung Thiên mọi người đợi huynh trở lại, tái ngộ..

- Tái ngộ.....

- Tái ngộ....

Thanh âm vang vọng tắt dần, khuôn mặt Hằng Nga biến mất tan thành những đám mây đêm, thiên khung trở lại bình thường như chưa có gì xảy ra cả, nền trời quang đãng ánh trăng chiếu rọi muôn nơi hiền hoà.

Nhưng khắp nơi trên tu chân giới này, người người vì cái danh tự Xung Thiên ấy mà vang vọng, ai cũng tự hỏi Xung Thiên là người nào mà khiến người cường đại như vậy quan tâm và những người khác phải đợi như vậy? Những người này là ai??

Gióng mỉm cười lắng nghe từng lời nhắn của Hằng Nga, đến khi thiên khung trở lại bình thường mới trở về bàn ngồi, ba phụ tử Thạch Sanh cũng trở lại.

Thạch Sanh cầm chén trà suy ngẫm nói:

- Quy tắc cắn trả như vậy, xem ra nàng phải bỏ ra đại giá khi nhìn trộm chúng ta ah.

Gióng gật đầu:

- Hi vọng nàng vẫn ổn, nếu không chúng ta mang tội lớn, thật sẽ không biết sẽ phải đối diện với nàng như thế nào??

An Nhiên nghe hai người nói lúc này mới bạo gan hỏi:

- Phụ thân, công tử người đó thật là bằng hữu của mọi người sao??

Thạch Sanh gật đầu cười nói:

- Đúng vậy ah, Xung Thiên mà người ấy nhắc đến chính là công tử của các con.

Hai người ngây ngốc nhìn công tử, công tử mới bốn tuổi năm tuổi thôi, việc này quá khó tin đi, nhìn biểu cảm của hai người Gióng chỉ biết cười khổ, Thạch xoa đầu An Nhiên nói:

- Các con còn nhớ câu chuyện mà công tử kể ở Thạch gia trang không?

Hai người An Nhiên gật đầu câu chuyện ấy vẫn còn lưu trong ký ức mới đây, Thạch Sanh tiếp lời:

- Đó là câu chuyện có thật về đất nước, dân tộc của ta và công tử, cũng như mấy vị đường chủ khác trên Việt tông.

Khải Đức ngẫm nghĩ hỏi:

- Ý người là bá bá, hắc đường chủ, Thanh đường chủ sao? Họ cũng là người đến từ nơi đó?

- Đúng vậy, chúng ta đều từ nơi đó đến đây theo lệnh cha Long, sở dĩ ta nói cho các con biết vì các con là con ta, cũng là đệ tử của chúng ta nhưng các con nên biết đây là bí mật hiểu không?

Khải Đức An Nhiên gật đầu đáp ứng, chúng biết điều không phải việc có thể nói lung tung được, nhưng trong lòng vẫn không thể tin nổi đây lại là sự thật vì nó quá tầm hiểu biết của họ mất rồi!

Thạch Sanh xoa đầu An Nhiên nói:

- Con còn không mau Bái sư đi ah, đây là cơ hội tốt.

Gióng cầm chén trà trên tay cười:

- Thạch Sanh ngươi nói ra như vậy là ép ta phải nhận An Nhiên lang đệ tử sao?

- Đâu có, đâu có, không phải công tử đã chấp nhận từ trước rồi sao?? chỉ là thiếu chút thủ tục mà thôi, chuyện ta nói chỉ là giải thích cho chúng hiểu, dù sao thì chúng cũng chứng kiến tận mắt rồi!

Gióng đặt chén xuống xoay người ra sau chờ đợi, An Nhiên ngẩn ngơ không hiểu, Khải Đức là người có kinh nghiệm bái sư lần trước, hắn rót một chén trà đưa cho nàng nói:

- Muội mau quỳ xuống dâng trà, xin công tử thu nhận muội làm đệ tử đi.

An Nhiên nghe vậy gật đầu, cầm lấy rồi quỳ xuống trước người Công tử hai tay dâng chén trà nói:

- xin công tử hãy nhận An Nhiên làm đệ tử.

Gióng nhìn cô bé có mái tóc đỏ hồng xinh xắn này, khẽ mỉm cười đưa tay nhận trà nói:

- Tốt, trà rất ngon, đệ tử này ta nhận, còn đứng lên đi.

- An Nhiên tạ ơn sư phụ.

An Nhiên vui mừng dập đầu tạ ơn mấy cái rồi mới đứng dậy, ra sau lưng sư phụ bóp bóp vai một cách ngoạn hiền, khiến mọi người cười vui vẻ.

Bạch Ngọc Cung Trăng, Hằng Nga bị pháp tác cắn trả cả người thoát uể oải ngã ra phía sau, Cuội vội vàng đỡ nàng vào lòng mà chua xót nói:

- Nàng quá cố sức rồi! Nếu có chuyện gì ta thật không biết phải làm sao đây.

Hằng Nga dựa người trong lòng Cuội nhìn vẻ mặt lo lắng của hắn thì mỉm cười, đưa tay thon lên đặt lên khuôn mặt chữ điền của hắn mà yếu ớt hỏi:

- Tên nhà quê, chàng đang lo lắng cho ta sao?

- Không là nàng thì lẽ là ta đang nói thỏ Ngọc?? Nàng không sao chứ??

Cuội đưa tay lau dòng huyết trên khoé môi Hằng nga lo lắng hỏi han.

- Ta không sao đâu, một chút nội thương này nghỉ ngơi một thời gian chắc sẽ khỏe lại, hi vọng kịp lúc Xung huynh trở về.

- vậy để ta đưa nàng về nghỉ ngơi.

Hằng Nga khẽ gật đầu để yên cho Cuội bế nàng tiến về cung, dựa đầu vào lồng ngực nam nhân thân thuộc này cảm giác trong lòng thật ấm áp nàng nói nhỏ:

- Lát chàng thông báo việc của Xung huynh cho mọi người trong thiên đình biết, để mọi người bớt lỡ lắng được không??

Nói rồi nàng suy yếu lâm vào trầm mê, nhìn nàng mê mệt như một đứa trẻ ngủ yên giấc sau một ngày chơi đùa, Cuội hôn nhẹ lên vầng trán nhỏ xinh rồi ngự không tiến về cung điện hoa lệ phía xa.

" Không sao mà, Cuội đây rồi!"

Chapter
1 Chương 1: Xung thiên thần vương
2 Chương 2: Ta là thiên binh đây
3 Chương 3: Cưỡi gió về trời
4 Chương 4: Hồi thiên đình gặp bạn cũ
5 Chương 5: Trống đồng vang tiên tụ thần sơn
6 Chương 6: Long Thần sơn, sứ mệnh mới
7 Chương 7: Xung Thiên, ta chọn con
8 Chương 8: Ta phán con tử
9 Chương 9: Tu chân giới, Gióng ta đến rồi!
10 Chương 10: Cha Long, con sẽ làm được
11 Chương 11: Thoát phàm nhập khí
12 Chương 12: Không gì là không thể
13 Chương 13: Ngũ hành thiên địa quyết
14 Chương 14: Tiểu mỹ nam vạn nữ mê
15 Chương 15: Nhị linh xuất hiện
16 Chương 16: Song linh tỉ đấu
17 Chương 17: Nhị nữ lại nhà
18 Chương 18: Thanh Hà, không phải là thường nhân
19 Chương 19: Tầng thứ nhất bảo tháp
20 Chương 20: Mùa xuân đầu tiên
21 Chương 21: Ta thật sự... Sẽ rất nhớ đệ
22 Chương 22: Dòng máu Lạc Hồng
23 Chương 23: Sau này lớn lên, chàng có thể lấy ta không??
24 Chương 24: Từ giờ thiếp là của chàng
25 Chương 25: Nhị nữ rời đi
26 Chương 26: Hoả linh thạch
27 Chương 27: Diệt kim sư nắm động linh
28 Chương 28: Khai thác mỏ
29 Chương 29: Bại lộ
30 Chương 30: Ngũ lang trại đến
31 Chương 31: Huyết chiến trong mưa, kẻ phá rối
32 Chương 32: Đệ theo tỷ nhé??
33 Chương 33: Dám chạm đến nhi tử của ta, đã hỏi ta chưa?
34 Chương 34: Mẫu thân, người rất ngưu ah
35 Chương 35: Biến dị băng linh căn
36 Chương 36: Công tử đã sờ ta, ta đi theo công tử được không??
37 Chương 37: Xuân Mai
38 Chương 38: Ngũ Lang kế hoạch mới
39 Chương 39: Một mình không đánh được thì ta gọi hội
40 Chương 40: Điên cuồng hấp thụ, tiến trúc cơ
41 Chương 41: Độ kiếp(thượng): Hư ảnh thần tiên
42 Chương 42: Độ kiếp(Hạ): Huyết mạch thức tỉnh
43 Chương 43: Thạch sanh, cùng ta đi giết người thế nào??
44 Chương 44: Họ Lý tên Thông, siêu cấp bọ hung
45 Chương 45: Giải cứu mẫu thân(1)
46 Chương 46: Giải cứu mẫu thân(2)
47 Chương 47: Mẫu thân! Minh minh nhớ người
48 Chương 48: Công tử, Thanh Xà không có gì để mặc
49 Chương 49: Đến ngũ lang trại
50 Chương 50: Ta không cần những kẻ biến thái
51 Chương 51: Bắt đầu thực hiện kế hoạch
52 Chương 52: Nhị nữ đòi theo hầu
53 Chương 53: Khởi lập Việt tông
54 Chương 54: Việt tông sơ bộ hình thành
55 Chương 55: Đồng hương ở bên, có tết Việt
56 Chương 56: Cắm bảng hiệu, tuyển sinh
57 Chương 57: Ta là đường chủ, không phải tông chủ
58 Chương 58: Tuyển chọn thành công
59 Chương 59: Gã bợm rượu đến từ tây vực
60 Chương 60: Lý Thông chiến Gragas
61 Chương 61: Bái sư học rượu
62 Chương 62: Dụ khỉ rời núi
63 Chương 63: Diệt sát, gọi thú
64 Chương 64: Sắp xếp một vở diễn
65 Chương 65: Yêu thú quây thành
66 Chương 66: Đi chúng ta trở về
67 Chương 67: Huyết mạch hỗn độn thần thú
68 Chương 68: Giữa đường gặp cướp
69 Chương 69: Ngươi đi cùng ta kiếm cơm thế nào?
70 Chương 70: Ta muốn ngươi đánh với ta một trận
71 Chương 71: Thu đệ tử phải có phong cách
72 Chương 72: Dạy bổ củi thật sao??
73 Chương 73: Đường trở về ở nơi nào???
74 Chương 74: Chưa bao giờ mẹ kể
75 Chương 75: Chưa bao giờ mẹ kể(1)
76 Chương 76: Chưa bao giờ mẹ kể (2)
77 Chương 77: Chưa bao giờ mẹ kể (3)
78 Chương 78: Nếu không bảo vệ được người thân vậy ta tu đạo để làm gì??
79 Chương 79: Tìm kiếm tung tích phụ thân
80 Chương 80: Phương pháp mở cửa quái dị
81 Chương 81: Di chỉ Hợp Hoan Phái, phụ thân còn sống
82 Chương 82: Mỗi người mỗi dự định
83 Chương 83: Ta vốn là một Nam Thần thuần khiết
84 Chương 84: Thập nhất tông môn tụ Lam Nhiên
85 Chương 85: Dạy dỗ nữ nhân
86 Chương 86: Công tử, Hoắc Kỳ đến rồi!
87 Chương 87: Bàn bạc đối sách
88 Chương 88: Hạ Sơn
89 Chương 89: Thạch gia trang, thảm cảnh
90 Chương 90: Hoả linh thể, Thạch An Nhiên
91 Chương 91: Thu nhận đám hài tử
92 Chương 92: Nghĩa tử, nghĩa nữ và đồ Đệ
93 Chương 93: Kể chuyện dưới trăng: Thần Thú Hỗn độn
94 Chương 94: Kể chuyện dưới trăng: Khai Thiên Tích Địa
95 Chương 95: Kể chuyện dưới trăng: Bọc Trứng Rồng Tiên, Cửu Vỹ Hồ Đát Kỷ
96 Chương 96: Kể chuyện dưới trăng: Hồng Hoang Mộc Tinh, vì đại Việt trường tồn
97 Chương 97: Kể chuyện dưới trăng: Trăm Con Phá Bọc, Diệt Mộc Tinh
98 Chương 98: Kể chuyện dưới trăng: Đứng Lên Đi Vì Một Đại Việt Trường Tồn, Đại Việt Bất Diệt
99 Chương 99: Thần vẫn luôn tồn tại
100 Chương 100: Thành Lam Nhiên, mẫu tử hắc y
101 Chương 101: Lời nhắn từ Hằng Nga
102 Chương 102: Hắc y nhân
103 Chương 103: Tính toán với người gặp khó khăn
104 Chương 104: Chiếc mặt nạ
105 Chương 105: Viên bi của người thật tuyệt vời!
106 Chương 106: Đấu giá hội bắt đầu!!
107 Chương 107: Chúng ta quá nghèo!
108 Chương 108: Có ý tứ!
109 Chương 109: Thuần tuý trêu người
110 Chương 110: Áp trục lên tràng
111 Chương 111: Tranh Đoạt (1)
112 Chương 112: Tranh Đoạt (2)
113 Chương 113: Mỹ Nữ Muốn Lọt Hố Rồi!
114 Chương 114: Gặp mặt
115 Chương 115: Ta chọn nàng vì ta muốn có nàng
116 Chương 116: Quân gia, tiểu nữ cám ơn người!
117 Chương 117: Theo đuôi!
Chapter

Updated 117 Episodes

1
Chương 1: Xung thiên thần vương
2
Chương 2: Ta là thiên binh đây
3
Chương 3: Cưỡi gió về trời
4
Chương 4: Hồi thiên đình gặp bạn cũ
5
Chương 5: Trống đồng vang tiên tụ thần sơn
6
Chương 6: Long Thần sơn, sứ mệnh mới
7
Chương 7: Xung Thiên, ta chọn con
8
Chương 8: Ta phán con tử
9
Chương 9: Tu chân giới, Gióng ta đến rồi!
10
Chương 10: Cha Long, con sẽ làm được
11
Chương 11: Thoát phàm nhập khí
12
Chương 12: Không gì là không thể
13
Chương 13: Ngũ hành thiên địa quyết
14
Chương 14: Tiểu mỹ nam vạn nữ mê
15
Chương 15: Nhị linh xuất hiện
16
Chương 16: Song linh tỉ đấu
17
Chương 17: Nhị nữ lại nhà
18
Chương 18: Thanh Hà, không phải là thường nhân
19
Chương 19: Tầng thứ nhất bảo tháp
20
Chương 20: Mùa xuân đầu tiên
21
Chương 21: Ta thật sự... Sẽ rất nhớ đệ
22
Chương 22: Dòng máu Lạc Hồng
23
Chương 23: Sau này lớn lên, chàng có thể lấy ta không??
24
Chương 24: Từ giờ thiếp là của chàng
25
Chương 25: Nhị nữ rời đi
26
Chương 26: Hoả linh thạch
27
Chương 27: Diệt kim sư nắm động linh
28
Chương 28: Khai thác mỏ
29
Chương 29: Bại lộ
30
Chương 30: Ngũ lang trại đến
31
Chương 31: Huyết chiến trong mưa, kẻ phá rối
32
Chương 32: Đệ theo tỷ nhé??
33
Chương 33: Dám chạm đến nhi tử của ta, đã hỏi ta chưa?
34
Chương 34: Mẫu thân, người rất ngưu ah
35
Chương 35: Biến dị băng linh căn
36
Chương 36: Công tử đã sờ ta, ta đi theo công tử được không??
37
Chương 37: Xuân Mai
38
Chương 38: Ngũ Lang kế hoạch mới
39
Chương 39: Một mình không đánh được thì ta gọi hội
40
Chương 40: Điên cuồng hấp thụ, tiến trúc cơ
41
Chương 41: Độ kiếp(thượng): Hư ảnh thần tiên
42
Chương 42: Độ kiếp(Hạ): Huyết mạch thức tỉnh
43
Chương 43: Thạch sanh, cùng ta đi giết người thế nào??
44
Chương 44: Họ Lý tên Thông, siêu cấp bọ hung
45
Chương 45: Giải cứu mẫu thân(1)
46
Chương 46: Giải cứu mẫu thân(2)
47
Chương 47: Mẫu thân! Minh minh nhớ người
48
Chương 48: Công tử, Thanh Xà không có gì để mặc
49
Chương 49: Đến ngũ lang trại
50
Chương 50: Ta không cần những kẻ biến thái
51
Chương 51: Bắt đầu thực hiện kế hoạch
52
Chương 52: Nhị nữ đòi theo hầu
53
Chương 53: Khởi lập Việt tông
54
Chương 54: Việt tông sơ bộ hình thành
55
Chương 55: Đồng hương ở bên, có tết Việt
56
Chương 56: Cắm bảng hiệu, tuyển sinh
57
Chương 57: Ta là đường chủ, không phải tông chủ
58
Chương 58: Tuyển chọn thành công
59
Chương 59: Gã bợm rượu đến từ tây vực
60
Chương 60: Lý Thông chiến Gragas
61
Chương 61: Bái sư học rượu
62
Chương 62: Dụ khỉ rời núi
63
Chương 63: Diệt sát, gọi thú
64
Chương 64: Sắp xếp một vở diễn
65
Chương 65: Yêu thú quây thành
66
Chương 66: Đi chúng ta trở về
67
Chương 67: Huyết mạch hỗn độn thần thú
68
Chương 68: Giữa đường gặp cướp
69
Chương 69: Ngươi đi cùng ta kiếm cơm thế nào?
70
Chương 70: Ta muốn ngươi đánh với ta một trận
71
Chương 71: Thu đệ tử phải có phong cách
72
Chương 72: Dạy bổ củi thật sao??
73
Chương 73: Đường trở về ở nơi nào???
74
Chương 74: Chưa bao giờ mẹ kể
75
Chương 75: Chưa bao giờ mẹ kể(1)
76
Chương 76: Chưa bao giờ mẹ kể (2)
77
Chương 77: Chưa bao giờ mẹ kể (3)
78
Chương 78: Nếu không bảo vệ được người thân vậy ta tu đạo để làm gì??
79
Chương 79: Tìm kiếm tung tích phụ thân
80
Chương 80: Phương pháp mở cửa quái dị
81
Chương 81: Di chỉ Hợp Hoan Phái, phụ thân còn sống
82
Chương 82: Mỗi người mỗi dự định
83
Chương 83: Ta vốn là một Nam Thần thuần khiết
84
Chương 84: Thập nhất tông môn tụ Lam Nhiên
85
Chương 85: Dạy dỗ nữ nhân
86
Chương 86: Công tử, Hoắc Kỳ đến rồi!
87
Chương 87: Bàn bạc đối sách
88
Chương 88: Hạ Sơn
89
Chương 89: Thạch gia trang, thảm cảnh
90
Chương 90: Hoả linh thể, Thạch An Nhiên
91
Chương 91: Thu nhận đám hài tử
92
Chương 92: Nghĩa tử, nghĩa nữ và đồ Đệ
93
Chương 93: Kể chuyện dưới trăng: Thần Thú Hỗn độn
94
Chương 94: Kể chuyện dưới trăng: Khai Thiên Tích Địa
95
Chương 95: Kể chuyện dưới trăng: Bọc Trứng Rồng Tiên, Cửu Vỹ Hồ Đát Kỷ
96
Chương 96: Kể chuyện dưới trăng: Hồng Hoang Mộc Tinh, vì đại Việt trường tồn
97
Chương 97: Kể chuyện dưới trăng: Trăm Con Phá Bọc, Diệt Mộc Tinh
98
Chương 98: Kể chuyện dưới trăng: Đứng Lên Đi Vì Một Đại Việt Trường Tồn, Đại Việt Bất Diệt
99
Chương 99: Thần vẫn luôn tồn tại
100
Chương 100: Thành Lam Nhiên, mẫu tử hắc y
101
Chương 101: Lời nhắn từ Hằng Nga
102
Chương 102: Hắc y nhân
103
Chương 103: Tính toán với người gặp khó khăn
104
Chương 104: Chiếc mặt nạ
105
Chương 105: Viên bi của người thật tuyệt vời!
106
Chương 106: Đấu giá hội bắt đầu!!
107
Chương 107: Chúng ta quá nghèo!
108
Chương 108: Có ý tứ!
109
Chương 109: Thuần tuý trêu người
110
Chương 110: Áp trục lên tràng
111
Chương 111: Tranh Đoạt (1)
112
Chương 112: Tranh Đoạt (2)
113
Chương 113: Mỹ Nữ Muốn Lọt Hố Rồi!
114
Chương 114: Gặp mặt
115
Chương 115: Ta chọn nàng vì ta muốn có nàng
116
Chương 116: Quân gia, tiểu nữ cám ơn người!
117
Chương 117: Theo đuôi!
footer(); ?>